Một đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa…

Chương 241: Sự kiện ảnh nóng 6

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Mắt thấy tình trạng của Minh Dạ không ổn, Lan San vội vàng đỡ lấy cánh tay anh, không vui hỏi: "Uống rượu, sao đến bây giờ mới về? Anh không biết em sẽ lo lắng sao?"Một khắc khi Lan San chạm vào người anh, thân thể anh kịch liệt run rẩy một cái, cúi đầu trả lời."Ừm, uống có hơi nhiều một chút...”Kỳ thực anh muốn hỏi, cô thực sự lo lắng cho anh sao?Minh Dạ uống nhiều rượu như vậy, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo tới dọa người, khoảnh khắc khi nhìn thấy Lan San, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh trên ba tấm ảnh kia.Lan San cắn môi, buồn bực nhìn Minh Dạ."Anh đã uống như vậy, còn muốn lái xe trở về sao? Minh Dạ, anh còn muốn sống nữa hay không vậy?"Minh Dạ lái xe là cái dạng gì, Lan San hoàn toàn hiểu rõ.Bây giờ anh lại uống say như vậy, vạn nhất... vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì, cô nên làm sao?Minh Dạ si ngốc nhìn Lan San, cánh môi rung rung không nói nên lời.Anh thật là muốn nói với cô: Em là mạng của tôi, nếu em không yêu tôi, thì tôi thực sự mất mạng rồi.Lan San thở dài, âm thanh mềm nhũn: "Anh có khát không, uống một chút nước nhé? Tôi đi lấy cho anh."Đỡ Minh Dạ ngồi xuống ghế, cô xoay người định chạy đi lấy nước cho anh.Nhưng chưa kịp đi liền cảm thấy bên hông bị kéo lại, cả người bị lôi trở về, ngã vào ngực Minh Dạ.Minh Dạ gắt gao ôm lấy Lan San, hô hấp dồn dập, nhìn khuôn mặt cô, giống như một đứa bé cần được tình thương, khẩn cầu nói: "Không cần, đừng đi, để cho tôi ôm một chút, như vậy là tốt rồi!"Lan San trong lòng căng thẳng, thân thể dần dần mềm xuống, tùy ý để cho Minh Dạ ôm: “Được... vậy tôi không đi, ở đây với anh!"Minh Dạ không thích hợp, một khắc khi anh mở cửa ra cô đã biết, nhưng anh không muốn nói, cô cũng không muốn hỏi.Hai người không ai nói lời nào, cũng không di chuyển, hừng đông đã đi qua, hệ thống sưởi ở phòng khách không bằng phòng ngủ, chân tay Lan San dần trở nên lạnh lẽo.Minh Dạ dường như cảm giác được, chậm rãi nắm lấy tay cô cho vào túi áo mình, cảm giác lạnh như băng truyền tới da thịt anh.Hành động lặng lẽ này khiến cho Lan San run lên một cái, cô sợ là... cả đời này chỉ có thể yêu một mình người đàn ông trước mặt này thôi.

Mắt thấy tình trạng của Minh Dạ không ổn, Lan San vội vàng đỡ lấy cánh tay anh, không vui hỏi: "Uống rượu, sao đến bây giờ mới về? Anh không biết em sẽ lo lắng sao?"

Một khắc khi Lan San chạm vào người anh, thân thể anh kịch liệt run rẩy một cái, cúi đầu trả lời.

"Ừm, uống có hơi nhiều một chút...”

Kỳ thực anh muốn hỏi, cô thực sự lo lắng cho anh sao?

Minh Dạ uống nhiều rượu như vậy, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo tới dọa người, khoảnh khắc khi nhìn thấy Lan San, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh trên ba tấm ảnh kia.

Lan San cắn môi, buồn bực nhìn Minh Dạ.

"Anh đã uống như vậy, còn muốn lái xe trở về sao? Minh Dạ, anh còn muốn sống nữa hay không vậy?"

Minh Dạ lái xe là cái dạng gì, Lan San hoàn toàn hiểu rõ.

Bây giờ anh lại uống say như vậy, vạn nhất... vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì, cô nên làm sao?

Minh Dạ si ngốc nhìn Lan San, cánh môi rung rung không nói nên lời.

Anh thật là muốn nói với cô: Em là mạng của tôi, nếu em không yêu tôi, thì tôi thực sự mất mạng rồi.

Lan San thở dài, âm thanh mềm nhũn: "Anh có khát không, uống một chút nước nhé? Tôi đi lấy cho anh."

Đỡ Minh Dạ ngồi xuống ghế, cô xoay người định chạy đi lấy nước cho anh.

Nhưng chưa kịp đi liền cảm thấy bên hông bị kéo lại, cả người bị lôi trở về, ngã vào ngực Minh Dạ.

Minh Dạ gắt gao ôm lấy Lan San, hô hấp dồn dập, nhìn khuôn mặt cô, giống như một đứa bé cần được tình thương, khẩn cầu nói: "Không cần, đừng đi, để cho tôi ôm một chút, như vậy là tốt rồi!"

Lan San trong lòng căng thẳng, thân thể dần dần mềm xuống, tùy ý để cho Minh Dạ ôm: “Được... vậy tôi không đi, ở đây với anh!"

Minh Dạ không thích hợp, một khắc khi anh mở cửa ra cô đã biết, nhưng anh không muốn nói, cô cũng không muốn hỏi.

Hai người không ai nói lời nào, cũng không di chuyển, hừng đông đã đi qua, hệ thống sưởi ở phòng khách không bằng phòng ngủ, chân tay Lan San dần trở nên lạnh lẽo.

Minh Dạ dường như cảm giác được, chậm rãi nắm lấy tay cô cho vào túi áo mình, cảm giác lạnh như băng truyền tới da thịt anh.

Hành động lặng lẽ này khiến cho Lan San run lên một cái, cô sợ là... cả đời này chỉ có thể yêu một mình người đàn ông trước mặt này thôi.

Cực Sủng Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhMột đêm hỗn loạn. Màn đêm u tối, gió thổi lạnh lẽo, một màu đen tuyệt vọng, bao phủ lên bầu không khí ưu thương. Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp hoàn mĩ, lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt bị nước mắt làm nhòe đi, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một nàng công chúa cao cao tại thượng của một phút trước. Cô giống như một đóa dạ lan hương nở rộ trong đêm, chưa kịp được người khác tán thưởng đã tàn lụi trong gió lạnh của màn đêm. Mà người đàn ông đẹp trai ôm lấy “cô bé lọ lem” yếu đuối mà anh ta yêu, hung hăng đẩy cô xuống đất, cũng giống như vứt một mảnh chân tình cô dâng cho anh ta xuống mặt đất, tùy ý chà đạp. Tất cả mọi người đều cảm thán: Nhìn xem, cô bé lọ lem và hoàng tử thật hạnh phúc! Bọn họ thật xứng đôi. Công chúa xấu xa rốt cuộc cũng gặp báo ứng. Nhưng, hoàn hoàn không có ai hỏi rằng, công chúa có đau lòng không, có thật sự có lỗi hay không... Chẳng qua cô chỉ yêu một người đàn ông, theo đuổi giấc mơ tìm kiếm hoàng tử mà bất kì cô gái nào cũng từng có... Trên TV công chúa… Mắt thấy tình trạng của Minh Dạ không ổn, Lan San vội vàng đỡ lấy cánh tay anh, không vui hỏi: "Uống rượu, sao đến bây giờ mới về? Anh không biết em sẽ lo lắng sao?"Một khắc khi Lan San chạm vào người anh, thân thể anh kịch liệt run rẩy một cái, cúi đầu trả lời."Ừm, uống có hơi nhiều một chút...”Kỳ thực anh muốn hỏi, cô thực sự lo lắng cho anh sao?Minh Dạ uống nhiều rượu như vậy, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo tới dọa người, khoảnh khắc khi nhìn thấy Lan San, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh trên ba tấm ảnh kia.Lan San cắn môi, buồn bực nhìn Minh Dạ."Anh đã uống như vậy, còn muốn lái xe trở về sao? Minh Dạ, anh còn muốn sống nữa hay không vậy?"Minh Dạ lái xe là cái dạng gì, Lan San hoàn toàn hiểu rõ.Bây giờ anh lại uống say như vậy, vạn nhất... vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì, cô nên làm sao?Minh Dạ si ngốc nhìn Lan San, cánh môi rung rung không nói nên lời.Anh thật là muốn nói với cô: Em là mạng của tôi, nếu em không yêu tôi, thì tôi thực sự mất mạng rồi.Lan San thở dài, âm thanh mềm nhũn: "Anh có khát không, uống một chút nước nhé? Tôi đi lấy cho anh."Đỡ Minh Dạ ngồi xuống ghế, cô xoay người định chạy đi lấy nước cho anh.Nhưng chưa kịp đi liền cảm thấy bên hông bị kéo lại, cả người bị lôi trở về, ngã vào ngực Minh Dạ.Minh Dạ gắt gao ôm lấy Lan San, hô hấp dồn dập, nhìn khuôn mặt cô, giống như một đứa bé cần được tình thương, khẩn cầu nói: "Không cần, đừng đi, để cho tôi ôm một chút, như vậy là tốt rồi!"Lan San trong lòng căng thẳng, thân thể dần dần mềm xuống, tùy ý để cho Minh Dạ ôm: “Được... vậy tôi không đi, ở đây với anh!"Minh Dạ không thích hợp, một khắc khi anh mở cửa ra cô đã biết, nhưng anh không muốn nói, cô cũng không muốn hỏi.Hai người không ai nói lời nào, cũng không di chuyển, hừng đông đã đi qua, hệ thống sưởi ở phòng khách không bằng phòng ngủ, chân tay Lan San dần trở nên lạnh lẽo.Minh Dạ dường như cảm giác được, chậm rãi nắm lấy tay cô cho vào túi áo mình, cảm giác lạnh như băng truyền tới da thịt anh.Hành động lặng lẽ này khiến cho Lan San run lên một cái, cô sợ là... cả đời này chỉ có thể yêu một mình người đàn ông trước mặt này thôi.

Chương 241: Sự kiện ảnh nóng 6