Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 2: Ta có nói là muốn lấy mạng ngươi sao? (2)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Từ trước tới nay, chỉ cần Vương gia đi đến chỗ nào, nếu người ở chỗ đó có một chút dơ bẩn đều phải trả cái giá thật lớn!Tô Cẩm Lí hừ lạnh, ánh mắt vừa khinh thường vừa phiền chán, thậm chí còn rất giận dữ."Từ hôm nay trở đi, ngươi không được xuất hiện trước mặt bổn vương, bởi vì ngươi không còn là nữ nhân của bổn vương nữa!"Nữ nhân vội vàng gật đầu, nàng ta nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ.Tuy rằng nàng ta rất để ý tới nam nhân này, nhưng dưới tình huống hiện tại, tính mạng của nàng ta đang cận kề nguy hiểm."Ngay bây giờ, ngươi lập tức tới Hình bộ cho ta, l*t s*ch bộ da đã làm bẩn mắt bổn vương, sau đó thì cút khỏi vương phủ!"Nam nhân vung tay lên, một chiếc áo choàng màu tuyết trắng đã khoác lên người hắn.Tô Cẩm Lí liếc qua nữ nhân đang quỳ trên mặt đất, sau đó bước ra ngoài."A - -" Nữ nhân kinh sợ tột độ, vừa quỳ vừa dập đầu thật mạnh, "Vương gia, xin tha mạng, xin tha mạng...""Chỉ là lột một lớp da, ta đâu có muốn lấy mạng ngươi?"Tiếng cười nhạo của Tô Cẩm Lí vang lên!Tha mạng......Hắn rất ghét hai chữ đó, hắn có nói là muốn lấy mạng nàng ta sao?Nhếch môi, châm chọc.Hắn ung dung bước ra ngoài cửa, không hề lưu tình một chút nào.Ngay sau đó, tiếng khóc tê tâm liệt phế của nữ nhân vang lên. Nàng ta bị lôi đi, cùng lúc đó, có người bước vào phòng để dọn dẹp.Khăn trải giường, chăn mền, gối đầu và tất cả những thứ thuộc về nữ nhân kia đều được dọn sạch, cả gian phòng sáng hẳn lên.Tô Cẩm Lí ngồi trên chiếc giường sạch sẽ, nhìn Tổng quản của vương phủ đang khom lưng ở ngay bên cạnh mình, hắn điềm nhiên hỏi một câu."Lão Vương phi tìm bao nhiêu nữ nhân cho bổn vương?""Thưa Vương gia, là bảy.""Thế à?" Tô Cẩm Lí nhíu mày, trầm tư một lát, sau đó nói tiếp, "Bây giờ còn lại mấy người?""Thưa Vương gia, không còn một ai cả."Tổng quản chẳng dám nhìn thẳng vào vị chủ tử có tính tình khó đoán, trời sinh ưa thích sạch sẽ này.Thậm chí, Vương gia chưa bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt.Nguyên nhân chỉ có một, nữ nhân ở bên ngoài rất bẩn!

Từ trước tới nay, chỉ cần Vương gia đi đến chỗ nào, nếu người ở chỗ đó có một chút dơ bẩn đều phải trả cái giá thật lớn!

Tô Cẩm Lí hừ lạnh, ánh mắt vừa khinh thường vừa phiền chán, thậm chí còn rất giận dữ.

"Từ hôm nay trở đi, ngươi không được xuất hiện trước mặt bổn vương, bởi vì ngươi không còn là nữ nhân của bổn vương nữa!"

Nữ nhân vội vàng gật đầu, nàng ta nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ.

Tuy rằng nàng ta rất để ý tới nam nhân này, nhưng dưới tình huống hiện tại, tính mạng của nàng ta đang cận kề nguy hiểm.

"Ngay bây giờ, ngươi lập tức tới Hình bộ cho ta, l*t s*ch bộ da đã làm bẩn mắt bổn vương, sau đó thì cút khỏi vương phủ!"

Nam nhân vung tay lên, một chiếc áo choàng màu tuyết trắng đã khoác lên người hắn.

Tô Cẩm Lí liếc qua nữ nhân đang quỳ trên mặt đất, sau đó bước ra ngoài.

"A - -" Nữ nhân kinh sợ tột độ, vừa quỳ vừa dập đầu thật mạnh, "Vương gia, xin tha mạng, xin tha mạng..."

"Chỉ là lột một lớp da, ta đâu có muốn lấy mạng ngươi?"

Tiếng cười nhạo của Tô Cẩm Lí vang lên!

Tha mạng......

Hắn rất ghét hai chữ đó, hắn có nói là muốn lấy mạng nàng ta sao?

Nhếch môi, châm chọc.

Hắn ung dung bước ra ngoài cửa, không hề lưu tình một chút nào.

Ngay sau đó, tiếng khóc tê tâm liệt phế của nữ nhân vang lên. Nàng ta bị lôi đi, cùng lúc đó, có người bước vào phòng để dọn dẹp.

Khăn trải giường, chăn mền, gối đầu và tất cả những thứ thuộc về nữ nhân kia đều được dọn sạch, cả gian phòng sáng hẳn lên.

Tô Cẩm Lí ngồi trên chiếc giường sạch sẽ, nhìn Tổng quản của vương phủ đang khom lưng ở ngay bên cạnh mình, hắn điềm nhiên hỏi một câu.

"Lão Vương phi tìm bao nhiêu nữ nhân cho bổn vương?"

"Thưa Vương gia, là bảy."

"Thế à?" Tô Cẩm Lí nhíu mày, trầm tư một lát, sau đó nói tiếp, "Bây giờ còn lại mấy người?"

"Thưa Vương gia, không còn một ai cả."

Tổng quản chẳng dám nhìn thẳng vào vị chủ tử có tính tình khó đoán, trời sinh ưa thích sạch sẽ này.

Thậm chí, Vương gia chưa bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt.

Nguyên nhân chỉ có một, nữ nhân ở bên ngoài rất bẩn!

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Từ trước tới nay, chỉ cần Vương gia đi đến chỗ nào, nếu người ở chỗ đó có một chút dơ bẩn đều phải trả cái giá thật lớn!Tô Cẩm Lí hừ lạnh, ánh mắt vừa khinh thường vừa phiền chán, thậm chí còn rất giận dữ."Từ hôm nay trở đi, ngươi không được xuất hiện trước mặt bổn vương, bởi vì ngươi không còn là nữ nhân của bổn vương nữa!"Nữ nhân vội vàng gật đầu, nàng ta nhất định sẽ ghi nhớ thật kỹ.Tuy rằng nàng ta rất để ý tới nam nhân này, nhưng dưới tình huống hiện tại, tính mạng của nàng ta đang cận kề nguy hiểm."Ngay bây giờ, ngươi lập tức tới Hình bộ cho ta, l*t s*ch bộ da đã làm bẩn mắt bổn vương, sau đó thì cút khỏi vương phủ!"Nam nhân vung tay lên, một chiếc áo choàng màu tuyết trắng đã khoác lên người hắn.Tô Cẩm Lí liếc qua nữ nhân đang quỳ trên mặt đất, sau đó bước ra ngoài."A - -" Nữ nhân kinh sợ tột độ, vừa quỳ vừa dập đầu thật mạnh, "Vương gia, xin tha mạng, xin tha mạng...""Chỉ là lột một lớp da, ta đâu có muốn lấy mạng ngươi?"Tiếng cười nhạo của Tô Cẩm Lí vang lên!Tha mạng......Hắn rất ghét hai chữ đó, hắn có nói là muốn lấy mạng nàng ta sao?Nhếch môi, châm chọc.Hắn ung dung bước ra ngoài cửa, không hề lưu tình một chút nào.Ngay sau đó, tiếng khóc tê tâm liệt phế của nữ nhân vang lên. Nàng ta bị lôi đi, cùng lúc đó, có người bước vào phòng để dọn dẹp.Khăn trải giường, chăn mền, gối đầu và tất cả những thứ thuộc về nữ nhân kia đều được dọn sạch, cả gian phòng sáng hẳn lên.Tô Cẩm Lí ngồi trên chiếc giường sạch sẽ, nhìn Tổng quản của vương phủ đang khom lưng ở ngay bên cạnh mình, hắn điềm nhiên hỏi một câu."Lão Vương phi tìm bao nhiêu nữ nhân cho bổn vương?""Thưa Vương gia, là bảy.""Thế à?" Tô Cẩm Lí nhíu mày, trầm tư một lát, sau đó nói tiếp, "Bây giờ còn lại mấy người?""Thưa Vương gia, không còn một ai cả."Tổng quản chẳng dám nhìn thẳng vào vị chủ tử có tính tình khó đoán, trời sinh ưa thích sạch sẽ này.Thậm chí, Vương gia chưa bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt.Nguyên nhân chỉ có một, nữ nhân ở bên ngoài rất bẩn!

Chương 2: Ta có nói là muốn lấy mạng ngươi sao? (2)