“Đó là chuyện rất lâu hồi trước.” Vương San vuốt mái tóc của cô con gái bảy tuổi, “Bởi vì bố con quá thích mẹ, cho nên mẹ gắng gượng cho bố con theo đuổi.” “Gắng gượng là sao ạ?” “Gắng gượng à, chính là mẹ không thích bố con cho lắm, thấy bố con đáng thương nên mới cưới bố con đấy.” Trên sofa, Giản Thương nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Bà xã, thư tình của em đặt trong tủ ngân hàng của anh, đợi A Tiệp trưởng thành, đưa bức thư cho con bé xem.” “Này! Không phải đã nói xong rồi sao!” Vương San tiến lên véo anh. “Đúng vậy, đã nói rồi, đó là thư tình của anh gửi cho em.” Vương San khựng lại, cảm giác nói không nên lời dâng lên, giống như nhiều năm về trước, trong mùa hé chói chang ánh nắng, cô lập tức nhận được sự ưu ái mà mình hằng mong ước. Hồi sơ trung, Vương San còn chưa biết trên thế giới này có một người như Giản Thương, cô cũng không hề biết yêu thầm là chuyện ngọt bùi cay đắng cỡ nào. Trải qua ba năm sóng yên gió lặng, sau đó lên cao trung chính thức bắt đầu học hè, dưới sự hòa âm tráng…

Chương 3

Mãi Không Thay ĐổiTác giả: Bất Cải Thanh ẤmTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Đó là chuyện rất lâu hồi trước.” Vương San vuốt mái tóc của cô con gái bảy tuổi, “Bởi vì bố con quá thích mẹ, cho nên mẹ gắng gượng cho bố con theo đuổi.” “Gắng gượng là sao ạ?” “Gắng gượng à, chính là mẹ không thích bố con cho lắm, thấy bố con đáng thương nên mới cưới bố con đấy.” Trên sofa, Giản Thương nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Bà xã, thư tình của em đặt trong tủ ngân hàng của anh, đợi A Tiệp trưởng thành, đưa bức thư cho con bé xem.” “Này! Không phải đã nói xong rồi sao!” Vương San tiến lên véo anh. “Đúng vậy, đã nói rồi, đó là thư tình của anh gửi cho em.” Vương San khựng lại, cảm giác nói không nên lời dâng lên, giống như nhiều năm về trước, trong mùa hé chói chang ánh nắng, cô lập tức nhận được sự ưu ái mà mình hằng mong ước. Hồi sơ trung, Vương San còn chưa biết trên thế giới này có một người như Giản Thương, cô cũng không hề biết yêu thầm là chuyện ngọt bùi cay đắng cỡ nào. Trải qua ba năm sóng yên gió lặng, sau đó lên cao trung chính thức bắt đầu học hè, dưới sự hòa âm tráng… “Chính là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ con, bố liền cảm thấy mẹ con rất đáng yêu.” Giản Thương nhớ lại dáng vẻ của Vương San vào năm đó, vừa kiêu ngạo lại nhạy cảm, giống như con thỏ vậy, làm chuyện gì cũng sơ sài, quật cường. Đúng vậy, anh nhận bức thư kia là bởi vì anh muốn, so với suy nghĩ của cô thì anh tính toán dài lâu hơn.“Sau đó thì sao ạ?”Sau đó ư, Giản Thương nhịn không được mỉm cười.“Bởi vì tốt nghiệp rồi tớ mới nói, dù sao sau này chắc là không gặp nhau nữa, Giản Thương, bức thư kia không phải gửi cho Lâm Khải, tớ…”“Ừm, là gửi cho tớ. Tớ biết rồi.”“Vậy được rồi, tớ cúp máy đây.”“Khoan đã, tớ còn chưa tỏ tình.”“Hả?”“Chúng mình ở bên nhau nhé.”-End-

“Chính là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ con, bố liền cảm thấy mẹ con rất đáng yêu.” Giản Thương nhớ lại dáng vẻ của Vương San vào năm đó, vừa kiêu ngạo lại nhạy cảm, giống như con thỏ vậy, làm chuyện gì cũng sơ sài, quật cường. Đúng vậy, anh nhận bức thư kia là bởi vì anh muốn, so với suy nghĩ của cô thì anh tính toán dài lâu hơn.

“Sau đó thì sao ạ?”

Sau đó ư, Giản Thương nhịn không được mỉm cười.

“Bởi vì tốt nghiệp rồi tớ mới nói, dù sao sau này chắc là không gặp nhau nữa, Giản Thương, bức thư kia không phải gửi cho Lâm Khải, tớ…”

“Ừm, là gửi cho tớ. Tớ biết rồi.”

“Vậy được rồi, tớ cúp máy đây.”

“Khoan đã, tớ còn chưa tỏ tình.”

“Hả?”

“Chúng mình ở bên nhau nhé.”

-End-

Mãi Không Thay ĐổiTác giả: Bất Cải Thanh ẤmTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Đó là chuyện rất lâu hồi trước.” Vương San vuốt mái tóc của cô con gái bảy tuổi, “Bởi vì bố con quá thích mẹ, cho nên mẹ gắng gượng cho bố con theo đuổi.” “Gắng gượng là sao ạ?” “Gắng gượng à, chính là mẹ không thích bố con cho lắm, thấy bố con đáng thương nên mới cưới bố con đấy.” Trên sofa, Giản Thương nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Bà xã, thư tình của em đặt trong tủ ngân hàng của anh, đợi A Tiệp trưởng thành, đưa bức thư cho con bé xem.” “Này! Không phải đã nói xong rồi sao!” Vương San tiến lên véo anh. “Đúng vậy, đã nói rồi, đó là thư tình của anh gửi cho em.” Vương San khựng lại, cảm giác nói không nên lời dâng lên, giống như nhiều năm về trước, trong mùa hé chói chang ánh nắng, cô lập tức nhận được sự ưu ái mà mình hằng mong ước. Hồi sơ trung, Vương San còn chưa biết trên thế giới này có một người như Giản Thương, cô cũng không hề biết yêu thầm là chuyện ngọt bùi cay đắng cỡ nào. Trải qua ba năm sóng yên gió lặng, sau đó lên cao trung chính thức bắt đầu học hè, dưới sự hòa âm tráng… “Chính là lần đầu tiên nhìn thấy mẹ con, bố liền cảm thấy mẹ con rất đáng yêu.” Giản Thương nhớ lại dáng vẻ của Vương San vào năm đó, vừa kiêu ngạo lại nhạy cảm, giống như con thỏ vậy, làm chuyện gì cũng sơ sài, quật cường. Đúng vậy, anh nhận bức thư kia là bởi vì anh muốn, so với suy nghĩ của cô thì anh tính toán dài lâu hơn.“Sau đó thì sao ạ?”Sau đó ư, Giản Thương nhịn không được mỉm cười.“Bởi vì tốt nghiệp rồi tớ mới nói, dù sao sau này chắc là không gặp nhau nữa, Giản Thương, bức thư kia không phải gửi cho Lâm Khải, tớ…”“Ừm, là gửi cho tớ. Tớ biết rồi.”“Vậy được rồi, tớ cúp máy đây.”“Khoan đã, tớ còn chưa tỏ tình.”“Hả?”“Chúng mình ở bên nhau nhé.”-End-

Chương 3