Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 6: Sao nàng giống như không gả ra ngoài được vậy? (1)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Giới tính của người phối ngẫu sau khi xuyên không... Nam... Dương Xuyến Xuyến sợ đến mức run người, má ơi, có cả vô tính nữa hả? Vừa chân thật vừa đáng sợ!Triều đại xuyên không, dĩ nhiên là một triều đại khác...Dương Xuyến Xuyến vừa nghĩ vừa viết.Trong giây lát, cô chợt cảm thấy cả người mình nhẹ hẫng đi, giống như cô đang trôi dạt ở giữa không trung vậy...Sấm sét giữa trời quang!"Cái gì? Ngươi nói cái gì? Ngươi vừa nói gì? Ai tìm trượng phu cho ta?"Dương Xuyến Xuyến đột nhiên ngồi dậy, xốc mền lên, nhìn chằm chằm bản thân mình, nàng không có mặc quần áo sao?Nhìn ra xung quanh, trời ạ, toàn bộ là khung cảnh cổ đại!Đây là tình huống gì vậy?Chỉ vì nhận món quà là quyển khảo sát xuyên không do ba mẹ gửi về, nàng cao hứng mà điền vào, nào ngờ vừa tỉnh lại... nàng đã xuyên không rồi sao?Trở thành vị tiểu thư trong căn nhà này.Tiểu thư thì tiểu thư thôi đi, còn là một tiểu thư đang tuyển chọn trượng phu...Dương Xuyến Xuyến nắm cổ áo của nữ tử nhỏ bé đang đứng bên cạnh mình, la lên, "Ngươi nói lại cho ta nghe một lần nữa! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"Tiểu nha hoàn sợ tới mức rụt cổ, chỉ tay về một hướng, vừa chỉ vừa sợ tiểu thư, nhỏ giọng nói, "Tiểu thư bớt giận, là lão gia...""Mười nam nhân ở chỗ đó là do lão gia khổ công tìm đến để cưới tiểu thư, chỉ cần ai trong bọn họ đánh thắng những người còn lại, hôm nay buộc phải động phòng cùng tiểu thư!"Người nào đó buộc phải cưới nàng sao?Dương Xuyến Xuyến nhíu mày, ánh mắt không khỏi tức giận. Nàng liếc qua tấm gương ở đằng kia, dáng vẻ vẫn hoàn hảo như trước, dung mạo tuyệt thế, đẹp đẽ không ai bì kịp.Nhưng mà... sao nàng giống như không gả được ra ngoài vậy? Buộc phải dùng tới hai chữ ép cưới?

Giới tính của người phối ngẫu sau khi xuyên không... Nam... Dương Xuyến Xuyến sợ đến mức run người, má ơi, có cả vô tính nữa hả? Vừa chân thật vừa đáng sợ!

Triều đại xuyên không, dĩ nhiên là một triều đại khác...

Dương Xuyến Xuyến vừa nghĩ vừa viết.

Trong giây lát, cô chợt cảm thấy cả người mình nhẹ hẫng đi, giống như cô đang trôi dạt ở giữa không trung vậy...

Sấm sét giữa trời quang!

"Cái gì? Ngươi nói cái gì? Ngươi vừa nói gì? Ai tìm trượng phu cho ta?"

Dương Xuyến Xuyến đột nhiên ngồi dậy, xốc mền lên, nhìn chằm chằm bản thân mình, nàng không có mặc quần áo sao?

Nhìn ra xung quanh, trời ạ, toàn bộ là khung cảnh cổ đại!

Đây là tình huống gì vậy?

Chỉ vì nhận món quà là quyển khảo sát xuyên không do ba mẹ gửi về, nàng cao hứng mà điền vào, nào ngờ vừa tỉnh lại... nàng đã xuyên không rồi sao?

Trở thành vị tiểu thư trong căn nhà này.

Tiểu thư thì tiểu thư thôi đi, còn là một tiểu thư đang tuyển chọn trượng phu...

Dương Xuyến Xuyến nắm cổ áo của nữ tử nhỏ bé đang đứng bên cạnh mình, la lên, "Ngươi nói lại cho ta nghe một lần nữa! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"

Tiểu nha hoàn sợ tới mức rụt cổ, chỉ tay về một hướng, vừa chỉ vừa sợ tiểu thư, nhỏ giọng nói, "Tiểu thư bớt giận, là lão gia..."

"Mười nam nhân ở chỗ đó là do lão gia khổ công tìm đến để cưới tiểu thư, chỉ cần ai trong bọn họ đánh thắng những người còn lại, hôm nay buộc phải động phòng cùng tiểu thư!"

Người nào đó buộc phải cưới nàng sao?

Dương Xuyến Xuyến nhíu mày, ánh mắt không khỏi tức giận. Nàng liếc qua tấm gương ở đằng kia, dáng vẻ vẫn hoàn hảo như trước, dung mạo tuyệt thế, đẹp đẽ không ai bì kịp.

Nhưng mà... sao nàng giống như không gả được ra ngoài vậy? Buộc phải dùng tới hai chữ ép cưới?

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Giới tính của người phối ngẫu sau khi xuyên không... Nam... Dương Xuyến Xuyến sợ đến mức run người, má ơi, có cả vô tính nữa hả? Vừa chân thật vừa đáng sợ!Triều đại xuyên không, dĩ nhiên là một triều đại khác...Dương Xuyến Xuyến vừa nghĩ vừa viết.Trong giây lát, cô chợt cảm thấy cả người mình nhẹ hẫng đi, giống như cô đang trôi dạt ở giữa không trung vậy...Sấm sét giữa trời quang!"Cái gì? Ngươi nói cái gì? Ngươi vừa nói gì? Ai tìm trượng phu cho ta?"Dương Xuyến Xuyến đột nhiên ngồi dậy, xốc mền lên, nhìn chằm chằm bản thân mình, nàng không có mặc quần áo sao?Nhìn ra xung quanh, trời ạ, toàn bộ là khung cảnh cổ đại!Đây là tình huống gì vậy?Chỉ vì nhận món quà là quyển khảo sát xuyên không do ba mẹ gửi về, nàng cao hứng mà điền vào, nào ngờ vừa tỉnh lại... nàng đã xuyên không rồi sao?Trở thành vị tiểu thư trong căn nhà này.Tiểu thư thì tiểu thư thôi đi, còn là một tiểu thư đang tuyển chọn trượng phu...Dương Xuyến Xuyến nắm cổ áo của nữ tử nhỏ bé đang đứng bên cạnh mình, la lên, "Ngươi nói lại cho ta nghe một lần nữa! Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"Tiểu nha hoàn sợ tới mức rụt cổ, chỉ tay về một hướng, vừa chỉ vừa sợ tiểu thư, nhỏ giọng nói, "Tiểu thư bớt giận, là lão gia...""Mười nam nhân ở chỗ đó là do lão gia khổ công tìm đến để cưới tiểu thư, chỉ cần ai trong bọn họ đánh thắng những người còn lại, hôm nay buộc phải động phòng cùng tiểu thư!"Người nào đó buộc phải cưới nàng sao?Dương Xuyến Xuyến nhíu mày, ánh mắt không khỏi tức giận. Nàng liếc qua tấm gương ở đằng kia, dáng vẻ vẫn hoàn hảo như trước, dung mạo tuyệt thế, đẹp đẽ không ai bì kịp.Nhưng mà... sao nàng giống như không gả được ra ngoài vậy? Buộc phải dùng tới hai chữ ép cưới?

Chương 6: Sao nàng giống như không gả ra ngoài được vậy? (1)