Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 12: Cái gì? Hắn đang khử độc à? (1)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Ta cho con đến Diệp thành để ngắm hoa, con thích không?” Dương Vạn Tài nói tới đây thì vỗ đùi một cái, sao bây giờ ông mới nghĩ tới chứ! Nếu Xuyến Xuyên đi Diệp thành, nương tử ông trở về, có lẽ sẽ không biết chuyện con gái thắt cổ? Phải biết rằng ở Dương gia này, Dương Xuyến Xuyến không ở nhà, nương tử ông không ở nhà, Dương Vạn Tài ông mới có thể là lão đại của Dương gia! Bằng mọi giá, tuyệt đối không để họ nói ra chuyện con gái thắt cổ, ai dám cãi lời ông một tiếng nào? Trong lòng Dương Vạn Tài phấn chấn vô cùng, dáng vẻ nhất thời có chút giống với phú ông mới lên đời, “Yên tâm đi Xuyến Xuyến, phụ thân sẽ sai người quét dọn biệt viện ở Diệp thành sạch sẽ. Con cứ tới đó, muốn chơi bao lâu thì chơi cho thỏa thích!” ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Diệp thành.Trăm hoa đua sắc, khung cảnh phồn hoa diễm lệ. Dương Xuyến Xuyến mặc y phục nữ nhân, ánh mắt dịu dàng thưởng thức hoa cỏ đẹp đẽ nơi đây, bên cạnh nàng là nha hoàn Tiểu Bích. "Tiểu thư, từ trước tới giờ, mỗi khi người ra cửa đều mặc y phục nam nhân, nếu lão gia biết bây giờ tiểu thư bắt đầu mặc y phục nữ nhân, ngài ấy nhất định cao hứng đến chết.” Tiểu Bích phấn chấn.Dương Xuyến Xuyến cười cười, không đáp lại, ánh mắt tò mò nhìn về một hướng. Nơi đó vô cùng tấp nập, người trước người sau tranh nhau vị trí để đứng.Lòng hiếu kỳ nổi lên, Dương Xuyến Xuyến bước về phía bên đó. Đi đến gần, nàng mới phát hiện người ta đang diễn xiếc, giống hệt như những gì nàng từng thấy trên TV. Dương Xuyến Xuyến nhất thời hứng thú mà đứng xem hăng hái.Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa truyền tới. Vừa nhanh vừa vội.Đám người lập tức né tránh.Ngay cả mấy người đang diễn xiếc cũng ngừng lại, nhanh chóng nhường đường. Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích bị tách ra vì đám đông chen lấn. Thế nhưng, khi xe ngựa mỗi lúc một gần, vẫn còn một đứa bé đứng ở giữa đường, không biết tránh nào đâu. Dương Xuyến Xuyến nhanh tay lẹ mắt, nàng ôm lấy đứa bé rồi nhảy thật nhanh qua phía bên kia đường.
"Ta cho con đến Diệp thành để ngắm hoa, con thích không?”
Dương Vạn Tài nói tới đây thì vỗ đùi một cái, sao bây giờ ông mới nghĩ tới chứ!
Nếu Xuyến Xuyên đi Diệp thành, nương tử ông trở về, có lẽ sẽ không biết chuyện con gái thắt cổ?
Phải biết rằng ở Dương gia này, Dương Xuyến Xuyến không ở nhà, nương tử ông không ở nhà, Dương Vạn Tài ông mới có thể là lão đại của Dương gia!
Bằng mọi giá, tuyệt đối không để họ nói ra chuyện con gái thắt cổ, ai dám cãi lời ông một tiếng nào?
Trong lòng Dương Vạn Tài phấn chấn vô cùng, dáng vẻ nhất thời có chút giống với phú ông mới lên đời, “Yên tâm đi Xuyến Xuyến, phụ thân sẽ sai người quét dọn biệt viện ở Diệp thành sạch sẽ. Con cứ tới đó, muốn chơi bao lâu thì chơi cho thỏa thích!”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Diệp thành.
Trăm hoa đua sắc, khung cảnh phồn hoa diễm lệ.
Dương Xuyến Xuyến mặc y phục nữ nhân, ánh mắt dịu dàng thưởng thức hoa cỏ đẹp đẽ nơi đây, bên cạnh nàng là nha hoàn Tiểu Bích.
"Tiểu thư, từ trước tới giờ, mỗi khi người ra cửa đều mặc y phục nam nhân, nếu lão gia biết bây giờ tiểu thư bắt đầu mặc y phục nữ nhân, ngài ấy nhất định cao hứng đến chết.”
Tiểu Bích phấn chấn.
Dương Xuyến Xuyến cười cười, không đáp lại, ánh mắt tò mò nhìn về một hướng.
Nơi đó vô cùng tấp nập, người trước người sau tranh nhau vị trí để đứng.
Lòng hiếu kỳ nổi lên, Dương Xuyến Xuyến bước về phía bên đó.
Đi đến gần, nàng mới phát hiện người ta đang diễn xiếc, giống hệt như những gì nàng từng thấy trên TV.
Dương Xuyến Xuyến nhất thời hứng thú mà đứng xem hăng hái.
Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa truyền tới.
Vừa nhanh vừa vội.
Đám người lập tức né tránh.
Ngay cả mấy người đang diễn xiếc cũng ngừng lại, nhanh chóng nhường đường.
Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích bị tách ra vì đám đông chen lấn.
Thế nhưng, khi xe ngựa mỗi lúc một gần, vẫn còn một đứa bé đứng ở giữa đường, không biết tránh nào đâu.
Dương Xuyến Xuyến nhanh tay lẹ mắt, nàng ôm lấy đứa bé rồi nhảy thật nhanh qua phía bên kia đường.
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Ta cho con đến Diệp thành để ngắm hoa, con thích không?” Dương Vạn Tài nói tới đây thì vỗ đùi một cái, sao bây giờ ông mới nghĩ tới chứ! Nếu Xuyến Xuyên đi Diệp thành, nương tử ông trở về, có lẽ sẽ không biết chuyện con gái thắt cổ? Phải biết rằng ở Dương gia này, Dương Xuyến Xuyến không ở nhà, nương tử ông không ở nhà, Dương Vạn Tài ông mới có thể là lão đại của Dương gia! Bằng mọi giá, tuyệt đối không để họ nói ra chuyện con gái thắt cổ, ai dám cãi lời ông một tiếng nào? Trong lòng Dương Vạn Tài phấn chấn vô cùng, dáng vẻ nhất thời có chút giống với phú ông mới lên đời, “Yên tâm đi Xuyến Xuyến, phụ thân sẽ sai người quét dọn biệt viện ở Diệp thành sạch sẽ. Con cứ tới đó, muốn chơi bao lâu thì chơi cho thỏa thích!” ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Diệp thành.Trăm hoa đua sắc, khung cảnh phồn hoa diễm lệ. Dương Xuyến Xuyến mặc y phục nữ nhân, ánh mắt dịu dàng thưởng thức hoa cỏ đẹp đẽ nơi đây, bên cạnh nàng là nha hoàn Tiểu Bích. "Tiểu thư, từ trước tới giờ, mỗi khi người ra cửa đều mặc y phục nam nhân, nếu lão gia biết bây giờ tiểu thư bắt đầu mặc y phục nữ nhân, ngài ấy nhất định cao hứng đến chết.” Tiểu Bích phấn chấn.Dương Xuyến Xuyến cười cười, không đáp lại, ánh mắt tò mò nhìn về một hướng. Nơi đó vô cùng tấp nập, người trước người sau tranh nhau vị trí để đứng.Lòng hiếu kỳ nổi lên, Dương Xuyến Xuyến bước về phía bên đó. Đi đến gần, nàng mới phát hiện người ta đang diễn xiếc, giống hệt như những gì nàng từng thấy trên TV. Dương Xuyến Xuyến nhất thời hứng thú mà đứng xem hăng hái.Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa truyền tới. Vừa nhanh vừa vội.Đám người lập tức né tránh.Ngay cả mấy người đang diễn xiếc cũng ngừng lại, nhanh chóng nhường đường. Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích bị tách ra vì đám đông chen lấn. Thế nhưng, khi xe ngựa mỗi lúc một gần, vẫn còn một đứa bé đứng ở giữa đường, không biết tránh nào đâu. Dương Xuyến Xuyến nhanh tay lẹ mắt, nàng ôm lấy đứa bé rồi nhảy thật nhanh qua phía bên kia đường.