Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 16: Đừng để ta tìm được ngươi! (2)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Có được dung mạo trời sinh thế này đã lấn át người khác, cho dù là ai đi nữa, chỉ cần gặp hắn một lần cũng khó mà quên được!Đương nhiên, Dương Xuyến Xuyến không có nhiều tâm tư để chú ý đến dung mạo của nam nhân này! Việc nàng phải làm bây giờ chính là báo thù! Từ nhỏ tới lớn, có người nào dám khi dễ, làm nhục nàng như vậy hả? Bị hắn phái người kéo đi, ném xuống đất như ném một món đồ bị vứt bỏ, kéo ra xa 100 thước! Vô liêm sỉ!Cho dù làm chuyện như vậy, phải nên là Dương Xuyến Xuyến nàng làm với người khác! Bàn tay nắm lại thật chặt, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng. Lướt bút đi vài đường, trên tờ giấy Tuyên Thành màu trắng đã xuất hiện hình dáng của Tô Cẩm Lí. Tóc dài được búi cao, dáng vẻ kiêu ngạo, chiếc quạt ngọc khẽ lay động, bộ y phục không có một nếp nhăn, sinh ra trong trần thế, đẹp nhất dưới trần thế. Dương Xuyến Xuyến vừa vẽ hắn, ánh mắt nàng vừa nổi lửa giận. Sau đó, nàng mở cửa, bước ra khỏi phòng."Tiểu thư!"Một hàng người hầu đứng khom người, cung kính. Dương Xuyến Xuyến nhoẻn miệng cười. Nàng đi đến trước mặt bọn họ, giao bức vẽ cho một người hầu, kiêu ngạo nói, “Có nhìn rõ tướng mạo của người này không?”“Dạ có!”"Tốt! Nếu đã nhìn rõ, nhìn kỹ rồi thì mau đi làm việc cho ta!” Ánh mắt của Dương Xuyến Xuyến trở nên tàn nhẫn, nàng gằn từng tiếng một, “Cho dù có phải đào sâu ba thước ở Diệp thành, dùng thời gian ngắn nhất để tìm nam nhân này cho ta! Nếu tìm không được thì không cần trở về đây nữa! Nghe rõ chưa?”"Dạ rõ, tiểu thư!” Ngay sau đó, đám người hầu nhanh chóng đi tìm, Tiểu Bích cũng đi theo họ. Biệt viện lớn như vậy chỉ còn một mình Dương Xuyến Xuyến ở lại. Nàng nắm chặt bàn tay, hất cằm kiêu ngạo, gằn từng tiếng, “Đừng để ta tìm được ngươi, bằng không, ngươi chết chắc rồi!”

Có được dung mạo trời sinh thế này đã lấn át người khác, cho dù là ai đi nữa, chỉ cần gặp hắn một lần cũng khó mà quên được!

Đương nhiên, Dương Xuyến Xuyến không có nhiều tâm tư để chú ý đến dung mạo của nam nhân này! 

Việc nàng phải làm bây giờ chính là báo thù! 

Từ nhỏ tới lớn, có người nào dám khi dễ, làm nhục nàng như vậy hả? 

Bị hắn phái người kéo đi, ném xuống đất như ném một món đồ bị vứt bỏ, kéo ra xa 100 thước! 

Vô liêm sỉ!

Cho dù làm chuyện như vậy, phải nên là Dương Xuyến Xuyến nàng làm với người khác! 

Bàn tay nắm lại thật chặt, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng. 

Lướt bút đi vài đường, trên tờ giấy Tuyên Thành màu trắng đã xuất hiện hình dáng của Tô Cẩm Lí. 

Tóc dài được búi cao, dáng vẻ kiêu ngạo, chiếc quạt ngọc khẽ lay động, bộ y phục không có một nếp nhăn, sinh ra trong trần thế, đẹp nhất dưới trần thế. 

Dương Xuyến Xuyến vừa vẽ hắn, ánh mắt nàng vừa nổi lửa giận. 

Sau đó, nàng mở cửa, bước ra khỏi phòng.

"Tiểu thư!"

Một hàng người hầu đứng khom người, cung kính. 

Dương Xuyến Xuyến nhoẻn miệng cười. Nàng đi đến trước mặt bọn họ, giao bức vẽ cho một người hầu, kiêu ngạo nói, “Có nhìn rõ tướng mạo của người này không?”

“Dạ có!”

"Tốt! Nếu đã nhìn rõ, nhìn kỹ rồi thì mau đi làm việc cho ta!” 

Ánh mắt của Dương Xuyến Xuyến trở nên tàn nhẫn, nàng gằn từng tiếng một, “Cho dù có phải đào sâu ba thước ở Diệp thành, dùng thời gian ngắn nhất để tìm nam nhân này cho ta! Nếu tìm không được thì không cần trở về đây nữa! Nghe rõ chưa?”

"Dạ rõ, tiểu thư!” 

Ngay sau đó, đám người hầu nhanh chóng đi tìm, Tiểu Bích cũng đi theo họ. 

Biệt viện lớn như vậy chỉ còn một mình Dương Xuyến Xuyến ở lại. Nàng nắm chặt bàn tay, hất cằm kiêu ngạo, gằn từng tiếng, “Đừng để ta tìm được ngươi, bằng không, ngươi chết chắc rồi!”

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Có được dung mạo trời sinh thế này đã lấn át người khác, cho dù là ai đi nữa, chỉ cần gặp hắn một lần cũng khó mà quên được!Đương nhiên, Dương Xuyến Xuyến không có nhiều tâm tư để chú ý đến dung mạo của nam nhân này! Việc nàng phải làm bây giờ chính là báo thù! Từ nhỏ tới lớn, có người nào dám khi dễ, làm nhục nàng như vậy hả? Bị hắn phái người kéo đi, ném xuống đất như ném một món đồ bị vứt bỏ, kéo ra xa 100 thước! Vô liêm sỉ!Cho dù làm chuyện như vậy, phải nên là Dương Xuyến Xuyến nàng làm với người khác! Bàn tay nắm lại thật chặt, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng. Lướt bút đi vài đường, trên tờ giấy Tuyên Thành màu trắng đã xuất hiện hình dáng của Tô Cẩm Lí. Tóc dài được búi cao, dáng vẻ kiêu ngạo, chiếc quạt ngọc khẽ lay động, bộ y phục không có một nếp nhăn, sinh ra trong trần thế, đẹp nhất dưới trần thế. Dương Xuyến Xuyến vừa vẽ hắn, ánh mắt nàng vừa nổi lửa giận. Sau đó, nàng mở cửa, bước ra khỏi phòng."Tiểu thư!"Một hàng người hầu đứng khom người, cung kính. Dương Xuyến Xuyến nhoẻn miệng cười. Nàng đi đến trước mặt bọn họ, giao bức vẽ cho một người hầu, kiêu ngạo nói, “Có nhìn rõ tướng mạo của người này không?”“Dạ có!”"Tốt! Nếu đã nhìn rõ, nhìn kỹ rồi thì mau đi làm việc cho ta!” Ánh mắt của Dương Xuyến Xuyến trở nên tàn nhẫn, nàng gằn từng tiếng một, “Cho dù có phải đào sâu ba thước ở Diệp thành, dùng thời gian ngắn nhất để tìm nam nhân này cho ta! Nếu tìm không được thì không cần trở về đây nữa! Nghe rõ chưa?”"Dạ rõ, tiểu thư!” Ngay sau đó, đám người hầu nhanh chóng đi tìm, Tiểu Bích cũng đi theo họ. Biệt viện lớn như vậy chỉ còn một mình Dương Xuyến Xuyến ở lại. Nàng nắm chặt bàn tay, hất cằm kiêu ngạo, gằn từng tiếng, “Đừng để ta tìm được ngươi, bằng không, ngươi chết chắc rồi!”

Chương 16: Đừng để ta tìm được ngươi! (2)