Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 18: Nam nhân, ngươi chết chắc rồi! (2)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến vươn tay, ôm lấy cổ Tô Cẩm Lí, cố tình ngã xuống bàn. Trong chốc lát, tư thế giữa hai người trở nên mập mờ vô cùng. Dương Xuyến Xuyến ngã người lên trên bàn, Tô Cẩm Lí thì nhìn xuống nàng. Bốn mắt nhìn nhau, thân thể hai người đều run lên hết cả. Nàng nhoẻn miệng cười, sau đó tự mình kề sát môi hắn. Ánh mắt Tô Cẩm Lí trở nên tối đen, hắn lạnh lùng nhìn đôi môi đang muốn tiếp cận mình. Bỗng nhiên, nàng đổi ý, hình như không muốn hôn hắn nữa, dời môi sang hướng khác.Dương Xuyến Xuyến dùng tay sờ miệng một hồi. Trước khi ra ngoài, nàng sớm đã son đỏ hết cả môi. Nàng chùi vết son trên mu bàn tay vào mặt của Tô Cẩm Lí. Dương Xuyến Xuyến cười nhạo, "Nam nhân, ngươi chết chắc rồi - - "Nói xong, nàng đột nhiên xé rách y phục của mình, mấy ngón tay bấu chặt vào bả vai của Tô Cẩm Lí, dùng hết toàn bộ sức lực, khiến hắn không thể thoát ra khỏi mình. Dương Xuyến Xuyến đột nhiên la lên thật to. "Á! Buông ta ra.... Ta van cầu ngươi... buông ta ra...!!!” "Cứu mạng ~ Ngươi khi dễ ta... Cứu mạng!!!”Vừa la, Dương Xuyên Xuyến vừa chà mái tóc vốn đã không được buộc gọn vào bàn. Tóc tai rối tinh rối mù cả lên, y phục lại không chỉnh tề, khuôn mặt nàng tràn đầy nước mắt. Tô Cẩm Lí nhíu mày, trong nháy mắt liền hiểu nữ nhân này muốn làm gì.Hắn muốn thoát ra, nào ngờ lại có một hàng quan binh xuất hiện trước mặt, đồng thời lại có thêm một nữ nhân. Nàng ta kêu lên. "Xin quan lớn làm chủ cho tiểu thư nhà ta... Tiểu thư rất đáng thương!!!” Tô Cẩm Lí vừa nhìn thấy đám quan binh liền hiểu rõ. Hắn lập tức đẩy Dương Xuyến Xuyến ra, muốn bỏ về, nhưng quan binh đã nhanh chóng dùng đao kiếm chói lóa để chặn hắn lại.Ánh mắt hắn tràn đầy sát khí, định lấy lệnh bài nơi thắt lưng ra, nào ngờ lại phát hiện mình hưởng thụ nhàn hạ quá nên không có mang theo. "Ta chỉ là vô tình tới đây để tìm tướng công... ai ngờ, vị công tử này lại làm nhục ta...!!!”
Dương Xuyến Xuyến vươn tay, ôm lấy cổ Tô Cẩm Lí, cố tình ngã xuống bàn.
Trong chốc lát, tư thế giữa hai người trở nên mập mờ vô cùng.
Dương Xuyến Xuyến ngã người lên trên bàn, Tô Cẩm Lí thì nhìn xuống nàng. Bốn mắt nhìn nhau, thân thể hai người đều run lên hết cả. Nàng nhoẻn miệng cười, sau đó tự mình kề sát môi hắn.
Ánh mắt Tô Cẩm Lí trở nên tối đen, hắn lạnh lùng nhìn đôi môi đang muốn tiếp cận mình. Bỗng nhiên, nàng đổi ý, hình như không muốn hôn hắn nữa, dời môi sang hướng khác.
Dương Xuyến Xuyến dùng tay sờ miệng một hồi. Trước khi ra ngoài, nàng sớm đã son đỏ hết cả môi.
Nàng chùi vết son trên mu bàn tay vào mặt của Tô Cẩm Lí.
Dương Xuyến Xuyến cười nhạo, "Nam nhân, ngươi chết chắc rồi - - "
Nói xong, nàng đột nhiên xé rách y phục của mình, mấy ngón tay bấu chặt vào bả vai của Tô Cẩm Lí, dùng hết toàn bộ sức lực, khiến hắn không thể thoát ra khỏi mình.
Dương Xuyến Xuyến đột nhiên la lên thật to.
"Á! Buông ta ra.... Ta van cầu ngươi... buông ta ra...!!!”
"Cứu mạng ~ Ngươi khi dễ ta... Cứu mạng!!!”
Vừa la, Dương Xuyên Xuyến vừa chà mái tóc vốn đã không được buộc gọn vào bàn. Tóc tai rối tinh rối mù cả lên, y phục lại không chỉnh tề, khuôn mặt nàng tràn đầy nước mắt.
Tô Cẩm Lí nhíu mày, trong nháy mắt liền hiểu nữ nhân này muốn làm gì.
Hắn muốn thoát ra, nào ngờ lại có một hàng quan binh xuất hiện trước mặt, đồng thời lại có thêm một nữ nhân. Nàng ta kêu lên.
"Xin quan lớn làm chủ cho tiểu thư nhà ta... Tiểu thư rất đáng thương!!!”
Tô Cẩm Lí vừa nhìn thấy đám quan binh liền hiểu rõ. Hắn lập tức đẩy Dương Xuyến Xuyến ra, muốn bỏ về, nhưng quan binh đã nhanh chóng dùng đao kiếm chói lóa để chặn hắn lại.
Ánh mắt hắn tràn đầy sát khí, định lấy lệnh bài nơi thắt lưng ra, nào ngờ lại phát hiện mình hưởng thụ nhàn hạ quá nên không có mang theo.
"Ta chỉ là vô tình tới đây để tìm tướng công... ai ngờ, vị công tử này lại làm nhục ta...!!!”
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến vươn tay, ôm lấy cổ Tô Cẩm Lí, cố tình ngã xuống bàn. Trong chốc lát, tư thế giữa hai người trở nên mập mờ vô cùng. Dương Xuyến Xuyến ngã người lên trên bàn, Tô Cẩm Lí thì nhìn xuống nàng. Bốn mắt nhìn nhau, thân thể hai người đều run lên hết cả. Nàng nhoẻn miệng cười, sau đó tự mình kề sát môi hắn. Ánh mắt Tô Cẩm Lí trở nên tối đen, hắn lạnh lùng nhìn đôi môi đang muốn tiếp cận mình. Bỗng nhiên, nàng đổi ý, hình như không muốn hôn hắn nữa, dời môi sang hướng khác.Dương Xuyến Xuyến dùng tay sờ miệng một hồi. Trước khi ra ngoài, nàng sớm đã son đỏ hết cả môi. Nàng chùi vết son trên mu bàn tay vào mặt của Tô Cẩm Lí. Dương Xuyến Xuyến cười nhạo, "Nam nhân, ngươi chết chắc rồi - - "Nói xong, nàng đột nhiên xé rách y phục của mình, mấy ngón tay bấu chặt vào bả vai của Tô Cẩm Lí, dùng hết toàn bộ sức lực, khiến hắn không thể thoát ra khỏi mình. Dương Xuyến Xuyến đột nhiên la lên thật to. "Á! Buông ta ra.... Ta van cầu ngươi... buông ta ra...!!!” "Cứu mạng ~ Ngươi khi dễ ta... Cứu mạng!!!”Vừa la, Dương Xuyên Xuyến vừa chà mái tóc vốn đã không được buộc gọn vào bàn. Tóc tai rối tinh rối mù cả lên, y phục lại không chỉnh tề, khuôn mặt nàng tràn đầy nước mắt. Tô Cẩm Lí nhíu mày, trong nháy mắt liền hiểu nữ nhân này muốn làm gì.Hắn muốn thoát ra, nào ngờ lại có một hàng quan binh xuất hiện trước mặt, đồng thời lại có thêm một nữ nhân. Nàng ta kêu lên. "Xin quan lớn làm chủ cho tiểu thư nhà ta... Tiểu thư rất đáng thương!!!” Tô Cẩm Lí vừa nhìn thấy đám quan binh liền hiểu rõ. Hắn lập tức đẩy Dương Xuyến Xuyến ra, muốn bỏ về, nhưng quan binh đã nhanh chóng dùng đao kiếm chói lóa để chặn hắn lại.Ánh mắt hắn tràn đầy sát khí, định lấy lệnh bài nơi thắt lưng ra, nào ngờ lại phát hiện mình hưởng thụ nhàn hạ quá nên không có mang theo. "Ta chỉ là vô tình tới đây để tìm tướng công... ai ngờ, vị công tử này lại làm nhục ta...!!!”