Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 22: Tốt nhất đừng để bổn vương gặp lại nàng ta! (2)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtBắc Đình Tiêu Nhiên còn tưởng rằng nữ nhân không giống người thường kia sẽ khiến Tô vương gia hứng thú một chút. Bây giờ xem ra, dường như không có gì ảnh hưởng nhỉ?Nghĩ đến đấy, y cười như không cười, mở miệng, “Tô vương gia, ngài mãi không hiểu được thế nào là thương hương tiếc ngọc...” "Vậy sao?"Tô Cẩm Lí liếc ngang Bắc Đình Tiêu Nhiên một cái, cười lạnh. "Thương hương tiếc ngọc? Chỉ e cả đời này cũng không có khả năng đó!” Nói xong, Tô Cẩm Lí tựa như mất hứng. Hắn xoay người, muốn rời khỏi đó. Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn theo bóng lưng của hắn, chợt nghĩ tới cái gì đó, y đột nhiên mở miệng hô to. "Cẩm Lí......"Tô Cẩm Lí dừng lại. Chỉ khi hai người ở riêng, nói chuyện cùng nhau, y mới dám gọi hắn như thế. Tô Cẩm Lí quay đầu lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Nắng chiếu lên gò má hắn, khiến cho dáng hình nam nhân chói lóa cả mắt. Bắc Đình Tiêu Nhiên cúi đầu, nở nụ cười, lười nhác mở miệng."Cẩm Lí, ngươi biết đấy, Sơ Tâm...” "Nàng ta nhất định sẽ là Thái tử phi, duyên phận giữa ngươi và nàng ta đã hết.” "Thiên hạ có nhiều nữ tử như vậy, vì sao cứ mãi giữ chấp niệm với một người?” Vẻ mặt của Tô Cẩm Lí nhất thời trở nên cứng đờ. Hắn thong thả quay đầu, nhìn lướt qua Bắc Đình Tiêu Nhiên, ánh mắt tựa như muốn giết người. Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền cười nhạt. Y quay đầu, coi như không nhìn thấy ánh mắt giết người của đối phương, tiếp tục nói. "Cẩm Lí...... Tuổi của ngươi không còn nhỏ nữa. Thái tử đã được định, Vương thượng lại ốm yếu. Sau này, Vương phi chỉ còn ngươi để dựa vào. Nếu ngươi cứ tiếp tục phóng túng như vậy, chỉ sợ...” "Đủ rồi!" Tô Cẩm Lí mở miệng quát, bảo y ngưng lại. Ngay sau đó, hắn lạnh lùng thốt lên một câu. "Ngươi cho là bổn vương thật sự si tình như thế sao? Đối với một nữ nhân, nhớ mãi không quên ư? Sơ Tâm là ai? Ta quen nàng ta à?”
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Bắc Đình Tiêu Nhiên còn tưởng rằng nữ nhân không giống người thường kia sẽ khiến Tô vương gia hứng thú một chút. Bây giờ xem ra, dường như không có gì ảnh hưởng nhỉ?
Nghĩ đến đấy, y cười như không cười, mở miệng, “Tô vương gia, ngài mãi không hiểu được thế nào là thương hương tiếc ngọc...”
"Vậy sao?"
Tô Cẩm Lí liếc ngang Bắc Đình Tiêu Nhiên một cái, cười lạnh.
"Thương hương tiếc ngọc? Chỉ e cả đời này cũng không có khả năng đó!”
Nói xong, Tô Cẩm Lí tựa như mất hứng. Hắn xoay người, muốn rời khỏi đó.
Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn theo bóng lưng của hắn, chợt nghĩ tới cái gì đó, y đột nhiên mở miệng hô to.
"Cẩm Lí......"
Tô Cẩm Lí dừng lại.
Chỉ khi hai người ở riêng, nói chuyện cùng nhau, y mới dám gọi hắn như thế.
Tô Cẩm Lí quay đầu lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Nắng chiếu lên gò má hắn, khiến cho dáng hình nam nhân chói lóa cả mắt.
Bắc Đình Tiêu Nhiên cúi đầu, nở nụ cười, lười nhác mở miệng.
"Cẩm Lí, ngươi biết đấy, Sơ Tâm...”
"Nàng ta nhất định sẽ là Thái tử phi, duyên phận giữa ngươi và nàng ta đã hết.”
"Thiên hạ có nhiều nữ tử như vậy, vì sao cứ mãi giữ chấp niệm với một người?”
Vẻ mặt của Tô Cẩm Lí nhất thời trở nên cứng đờ.
Hắn thong thả quay đầu, nhìn lướt qua Bắc Đình Tiêu Nhiên, ánh mắt tựa như muốn giết người.
Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền cười nhạt.
Y quay đầu, coi như không nhìn thấy ánh mắt giết người của đối phương, tiếp tục nói.
"Cẩm Lí...... Tuổi của ngươi không còn nhỏ nữa. Thái tử đã được định, Vương thượng lại ốm yếu. Sau này, Vương phi chỉ còn ngươi để dựa vào. Nếu ngươi cứ tiếp tục phóng túng như vậy, chỉ sợ...”
"Đủ rồi!" Tô Cẩm Lí mở miệng quát, bảo y ngưng lại. Ngay sau đó, hắn lạnh lùng thốt lên một câu.
"Ngươi cho là bổn vương thật sự si tình như thế sao? Đối với một nữ nhân, nhớ mãi không quên ư? Sơ Tâm là ai? Ta quen nàng ta à?”
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtBắc Đình Tiêu Nhiên còn tưởng rằng nữ nhân không giống người thường kia sẽ khiến Tô vương gia hứng thú một chút. Bây giờ xem ra, dường như không có gì ảnh hưởng nhỉ?Nghĩ đến đấy, y cười như không cười, mở miệng, “Tô vương gia, ngài mãi không hiểu được thế nào là thương hương tiếc ngọc...” "Vậy sao?"Tô Cẩm Lí liếc ngang Bắc Đình Tiêu Nhiên một cái, cười lạnh. "Thương hương tiếc ngọc? Chỉ e cả đời này cũng không có khả năng đó!” Nói xong, Tô Cẩm Lí tựa như mất hứng. Hắn xoay người, muốn rời khỏi đó. Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn theo bóng lưng của hắn, chợt nghĩ tới cái gì đó, y đột nhiên mở miệng hô to. "Cẩm Lí......"Tô Cẩm Lí dừng lại. Chỉ khi hai người ở riêng, nói chuyện cùng nhau, y mới dám gọi hắn như thế. Tô Cẩm Lí quay đầu lại, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Nắng chiếu lên gò má hắn, khiến cho dáng hình nam nhân chói lóa cả mắt. Bắc Đình Tiêu Nhiên cúi đầu, nở nụ cười, lười nhác mở miệng."Cẩm Lí, ngươi biết đấy, Sơ Tâm...” "Nàng ta nhất định sẽ là Thái tử phi, duyên phận giữa ngươi và nàng ta đã hết.” "Thiên hạ có nhiều nữ tử như vậy, vì sao cứ mãi giữ chấp niệm với một người?” Vẻ mặt của Tô Cẩm Lí nhất thời trở nên cứng đờ. Hắn thong thả quay đầu, nhìn lướt qua Bắc Đình Tiêu Nhiên, ánh mắt tựa như muốn giết người. Bắc Đình Tiêu Nhiên nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền cười nhạt. Y quay đầu, coi như không nhìn thấy ánh mắt giết người của đối phương, tiếp tục nói. "Cẩm Lí...... Tuổi của ngươi không còn nhỏ nữa. Thái tử đã được định, Vương thượng lại ốm yếu. Sau này, Vương phi chỉ còn ngươi để dựa vào. Nếu ngươi cứ tiếp tục phóng túng như vậy, chỉ sợ...” "Đủ rồi!" Tô Cẩm Lí mở miệng quát, bảo y ngưng lại. Ngay sau đó, hắn lạnh lùng thốt lên một câu. "Ngươi cho là bổn vương thật sự si tình như thế sao? Đối với một nữ nhân, nhớ mãi không quên ư? Sơ Tâm là ai? Ta quen nàng ta à?”