Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 27

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNàng chính là nữ nhân mà hắn hận không thể b*p ch*t ngay tức khắc! Tô Cẩm Lí nhíu mày lạng lùng, nhìn chằm chằm Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến vừa trông thấy khuôn mặt của nam nhân, máu của nàng chợt giống như bị ngưng tụ lại! Nam nhân này, cho dù hắn có hóa thành tro nàng cũng nhận ra! Nếu đổi lại là trước đó, nàng một mực nghĩ cách để chỉnh đám người vây quanh mình một chút thì bây giờ, nàng hận không thể co giò chạy biến ngay!Nàng - Dương Xuyến Xuyến, sao vận khí lại không tốt như vậy chứ? Khó khăn lắm mới tìm được một nam nhân quyền thế, vốn dĩ muốn mượn một chút gió đông, ai ngờ lại mượn phải đối thủ không đội trời chung? Không đội trời chung thì không đội trời chung thôi! Nhưng mà... chỗ đáng chết nhất chính là thân phận vương gia của hắn! Tô vương gia!Một khắc này, Dương Xuyến Xuyến quả thật hận không thể khóc rống một trận! Ai có thể nói cho nàng biết không? Tám đời tám kiếp của nàng xui xẻo lắm hay sao mà chọc trúng vương gia vậy?! Vương gia này, không biết biết hắn có còn... nhớ rõ chuyện trước đó? Có còn nhớ không? Từ giờ trở đi, hẳn là hắn sẽ làm cái đầu đáng thương của nàng rơi xuống răng rắc? Nghĩ đến đây, toàn thân Dương Xuyến Xuyến bỗng nhiên lạnh như băng. Tô cẩm Lí nhìn thần sắc của nàng, từ đầu tới cuối, hắn đều giữ vẻ lạnh nhạt. Cuối cùng, hắn chợt để ý đến đám nam nhân đứng phía sau nàng, ánh nhìn cũng trở nên thâm thúy, sâu sắc, thấp thoáng lộ ra mấy phần sát khí. Dường như hắn hiểu ra điều gì đó, nữ nhân này quả là đang lợi dụng hắn! Sai rồi, đúng hơn phải nói là nàng đang lợi dụng thân phận Tô vương gia của hắn mà chẳng hề biết hắn là Tô vương gia! Trong khoảnh khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí cảm thấy không vui. Uổng cho hắn đường đường chính chính là một nam nhân ngọc thụ lâm phong, chẳng lẽ còn không bằng ba chữ Tô vương gia? *Khi hắn là vương gia, nàng lợi dụng – Khi hắn cải trang làm dân thường, nàng chỉnh cho một trận  Không có thân phận thì trong mắt nàng, hắn chẳng là gì cả -.- chỉnh là chỉnh thôi, coi bộ cũng tộiNghĩ đến đây, Tô Cẩm Lí đen mặt, hắn gật đầu với Dương Xuyến Xuyến, “Sao hả? Việc gì?” Bốn chữ nhẹ nhàng bâng quơ bỗng chốc khiến Dương Xuyến Xuyến không thể trốn đi đâu được, nàng đành phải miễn cưỡng đi đến trước mặt hắn, cố ý nhoẻn miệng cười thành một đường cong hoàn mỹ, giọng nói cứng nhắc, "Tô vương gia... Tình cờ làm sao, không ngờ có thể gặp ngài ở đây, thật tốt quá!”

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Nàng chính là nữ nhân mà hắn hận không thể b*p ch*t ngay tức khắc! 

Tô Cẩm Lí nhíu mày lạng lùng, nhìn chằm chằm Dương Xuyến Xuyến.

Dương Xuyến Xuyến vừa trông thấy khuôn mặt của nam nhân, máu của nàng chợt giống như bị ngưng tụ lại! 

Nam nhân này, cho dù hắn có hóa thành tro nàng cũng nhận ra! 

Nếu đổi lại là trước đó, nàng một mực nghĩ cách để chỉnh đám người vây quanh mình một chút thì bây giờ, nàng hận không thể co giò chạy biến ngay!

Nàng - Dương Xuyến Xuyến, sao vận khí lại không tốt như vậy chứ? 

Khó khăn lắm mới tìm được một nam nhân quyền thế, vốn dĩ muốn mượn một chút gió đông, ai ngờ lại mượn phải đối thủ không đội trời chung? 

Không đội trời chung thì không đội trời chung thôi! 

Nhưng mà... chỗ đáng chết nhất chính là thân phận vương gia của hắn! 

Tô vương gia!

Một khắc này, Dương Xuyến Xuyến quả thật hận không thể khóc rống một trận! 

Ai có thể nói cho nàng biết không? Tám đời tám kiếp của nàng xui xẻo lắm hay sao mà chọc trúng vương gia vậy?! 

Vương gia này, không biết biết hắn có còn... nhớ rõ chuyện trước đó? 

Có còn nhớ không? Từ giờ trở đi, hẳn là hắn sẽ làm cái đầu đáng thương của nàng rơi xuống răng rắc? 

Nghĩ đến đây, toàn thân Dương Xuyến Xuyến bỗng nhiên lạnh như băng. 

Tô cẩm Lí nhìn thần sắc của nàng, từ đầu tới cuối, hắn đều giữ vẻ lạnh nhạt. 

Cuối cùng, hắn chợt để ý đến đám nam nhân đứng phía sau nàng, ánh nhìn cũng trở nên thâm thúy, sâu sắc, thấp thoáng lộ ra mấy phần sát khí. 

Dường như hắn hiểu ra điều gì đó, nữ nhân này quả là đang lợi dụng hắn! 

Sai rồi, đúng hơn phải nói là nàng đang lợi dụng thân phận Tô vương gia của hắn mà chẳng hề biết hắn là Tô vương gia! 

Trong khoảnh khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí cảm thấy không vui. 

Uổng cho hắn đường đường chính chính là một nam nhân ngọc thụ lâm phong, chẳng lẽ còn không bằng ba chữ Tô vương gia? 

*Khi hắn là vương gia, nàng lợi dụng – Khi hắn cải trang làm dân thường, nàng chỉnh cho một trận  Không có thân phận thì trong mắt nàng, hắn chẳng là gì cả -.- chỉnh là chỉnh thôi, coi bộ cũng tội

Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Lí đen mặt, hắn gật đầu với Dương Xuyến Xuyến, “Sao hả? Việc gì?” 

Bốn chữ nhẹ nhàng bâng quơ bỗng chốc khiến Dương Xuyến Xuyến không thể trốn đi đâu được, nàng đành phải miễn cưỡng đi đến trước mặt hắn, cố ý nhoẻn miệng cười thành một đường cong hoàn mỹ, giọng nói cứng nhắc, "Tô vương gia... Tình cờ làm sao, không ngờ có thể gặp ngài ở đây, thật tốt quá!”

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNàng chính là nữ nhân mà hắn hận không thể b*p ch*t ngay tức khắc! Tô Cẩm Lí nhíu mày lạng lùng, nhìn chằm chằm Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến vừa trông thấy khuôn mặt của nam nhân, máu của nàng chợt giống như bị ngưng tụ lại! Nam nhân này, cho dù hắn có hóa thành tro nàng cũng nhận ra! Nếu đổi lại là trước đó, nàng một mực nghĩ cách để chỉnh đám người vây quanh mình một chút thì bây giờ, nàng hận không thể co giò chạy biến ngay!Nàng - Dương Xuyến Xuyến, sao vận khí lại không tốt như vậy chứ? Khó khăn lắm mới tìm được một nam nhân quyền thế, vốn dĩ muốn mượn một chút gió đông, ai ngờ lại mượn phải đối thủ không đội trời chung? Không đội trời chung thì không đội trời chung thôi! Nhưng mà... chỗ đáng chết nhất chính là thân phận vương gia của hắn! Tô vương gia!Một khắc này, Dương Xuyến Xuyến quả thật hận không thể khóc rống một trận! Ai có thể nói cho nàng biết không? Tám đời tám kiếp của nàng xui xẻo lắm hay sao mà chọc trúng vương gia vậy?! Vương gia này, không biết biết hắn có còn... nhớ rõ chuyện trước đó? Có còn nhớ không? Từ giờ trở đi, hẳn là hắn sẽ làm cái đầu đáng thương của nàng rơi xuống răng rắc? Nghĩ đến đây, toàn thân Dương Xuyến Xuyến bỗng nhiên lạnh như băng. Tô cẩm Lí nhìn thần sắc của nàng, từ đầu tới cuối, hắn đều giữ vẻ lạnh nhạt. Cuối cùng, hắn chợt để ý đến đám nam nhân đứng phía sau nàng, ánh nhìn cũng trở nên thâm thúy, sâu sắc, thấp thoáng lộ ra mấy phần sát khí. Dường như hắn hiểu ra điều gì đó, nữ nhân này quả là đang lợi dụng hắn! Sai rồi, đúng hơn phải nói là nàng đang lợi dụng thân phận Tô vương gia của hắn mà chẳng hề biết hắn là Tô vương gia! Trong khoảnh khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí cảm thấy không vui. Uổng cho hắn đường đường chính chính là một nam nhân ngọc thụ lâm phong, chẳng lẽ còn không bằng ba chữ Tô vương gia? *Khi hắn là vương gia, nàng lợi dụng – Khi hắn cải trang làm dân thường, nàng chỉnh cho một trận  Không có thân phận thì trong mắt nàng, hắn chẳng là gì cả -.- chỉnh là chỉnh thôi, coi bộ cũng tộiNghĩ đến đây, Tô Cẩm Lí đen mặt, hắn gật đầu với Dương Xuyến Xuyến, “Sao hả? Việc gì?” Bốn chữ nhẹ nhàng bâng quơ bỗng chốc khiến Dương Xuyến Xuyến không thể trốn đi đâu được, nàng đành phải miễn cưỡng đi đến trước mặt hắn, cố ý nhoẻn miệng cười thành một đường cong hoàn mỹ, giọng nói cứng nhắc, "Tô vương gia... Tình cờ làm sao, không ngờ có thể gặp ngài ở đây, thật tốt quá!”

Chương 27