Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 37: Phụ trách với ta cả đời (5)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến khó khăn lắm mới có thể chạm vào hoa đăng ở dưới nước. Thế nhưng khi nàng vươn tay định lấy nó thì đồng thời cũng có một người vươn tay muốn lấy. Dương Xuyến Xuyến chợt cảm thấy mất hứng, nàng đã trải qua trăm ngàn khổ sở mới chen lấn được đến đây, tất cả chỉ vì hoa đăng này mà thôi! Làm sao có thể để người khác cướp đồ của mình chứ?! Dương Xuyến Xuyến lớn tiếng la lên: “Hoa đăng đó là của ta! Ta đưa tay ra trước!” Tô Cẩm Lí nhíu mày, sau đó nhận ra có người đang nói mình, giọng điệu hết sức quen thuộc. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu.Nhìn thấy dung mạo nghiêng nước nghiêng thành kia, khuôn miệng ai đó nở nụ cười thản nhiên, nụ cười xinh đẹp khuynh đảo cả thiên hạ. Thế nhưng, hắn lại cau mày! Ánh mắt có vẻ không vui!Nhất định là nữ nhân này đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt” với hắn! Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Đầu tiên là Diệp Thành, sau đó là quán trà, kế tiếp là đế đô, bây giờ lại là hoa đăng... Năm lần bảy lượt, hắn đi tới đâu cũng gặp phải nàng! Nếu thật sự là duyên phận trùng hợp, nếu thật sự là không hẹn mà gặp? Hắn chẳng thèm tin đâu! Gặp lần hai thôi chứ, ai lại gặp tới lần thứ tư?! Nữ nhân này, hắn biết rõ nàng là đại tiểu thư danh môn quý tộc. Coi như nàng thông minh, dùng nhiều cách thức, nàng tưởng mình có thể gạt được hắn à?! Dương Xuyến Xuyến nhìn thấy khuôn mặt Tô Cẩm Lí thì rất kinh ngạc.Chẳng lẽ thế giới nhỏ như vậy sao? Nàng đi tới đâu cũng gặp hắn hết! Dương Xuyến Xuyến nhìn thẳng cặp mắt trong suốt của Tô Cẩm Lí, nhưng cái nhìn của hắn lại rất càn rỡ, kèm theo mấy phần mỉa mai.Dĩ nhiên là nàng biết ý của hắn, bỗng nhiên cảm thấy suýt chút nữa thì hôn mê bất tỉnh. Nàng đúng là xui xẻo tám đời, cứ phải đụng mặt hắn! Chỉ cần bước ra khỏi cửa lớn Dương gia, cho dù nàng đi đến đâu, dường như đều có khả năng gặp lại hắn!     Huống hồ nàng lại biết hắn là Tô vương gia.Lúc về nhà, nàng từng giả vờ như vô ý, hỏi phụ mẫu thời cổ đại – cũng là phụ mẫu hiện giờ của mình. Hai người lôi kéo nàng cả buổi tối, lải nhải một hồi cho nàng nghe về lịch sử vinh quang của Tô vương gia. Thậm chí, phụ mẫu còn nói rằng, nếu như nàng có thể gả cho Tô vương gia thì đó chính là phúc đức mấy đời mà Dương gia tu được! 

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Dương Xuyến Xuyến khó khăn lắm mới có thể chạm vào hoa đăng ở dưới nước. 

Thế nhưng khi nàng vươn tay định lấy nó thì đồng thời cũng có một người vươn tay muốn lấy. 

Dương Xuyến Xuyến chợt cảm thấy mất hứng, nàng đã trải qua trăm ngàn khổ sở mới chen lấn được đến đây, tất cả chỉ vì hoa đăng này mà thôi! 

Làm sao có thể để người khác cướp đồ của mình chứ?! 

Dương Xuyến Xuyến lớn tiếng la lên: “Hoa đăng đó là của ta! Ta đưa tay ra trước!” 

Tô Cẩm Lí nhíu mày, sau đó nhận ra có người đang nói mình, giọng điệu hết sức quen thuộc. 

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu.

Nhìn thấy dung mạo nghiêng nước nghiêng thành kia, khuôn miệng ai đó nở nụ cười thản nhiên, nụ cười xinh đẹp khuynh đảo cả thiên hạ. 

Thế nhưng, hắn lại cau mày! 

Ánh mắt có vẻ không vui!

Nhất định là nữ nhân này đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt” với hắn! 

Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Đầu tiên là Diệp Thành, sau đó là quán trà, kế tiếp là đế đô, bây giờ lại là hoa đăng... 

Năm lần bảy lượt, hắn đi tới đâu cũng gặp phải nàng! 

Nếu thật sự là duyên phận trùng hợp, nếu thật sự là không hẹn mà gặp? Hắn chẳng thèm tin đâu! 

Gặp lần hai thôi chứ, ai lại gặp tới lần thứ tư?! 

Nữ nhân này, hắn biết rõ nàng là đại tiểu thư danh môn quý tộc. Coi như nàng thông minh, dùng nhiều cách thức, nàng tưởng mình có thể gạt được hắn à?! 

Dương Xuyến Xuyến nhìn thấy khuôn mặt Tô Cẩm Lí thì rất kinh ngạc.

Chẳng lẽ thế giới nhỏ như vậy sao? 

Nàng đi tới đâu cũng gặp hắn hết! 

Dương Xuyến Xuyến nhìn thẳng cặp mắt trong suốt của Tô Cẩm Lí, nhưng cái nhìn của hắn lại rất càn rỡ, kèm theo mấy phần mỉa mai.

Dĩ nhiên là nàng biết ý của hắn, bỗng nhiên cảm thấy suýt chút nữa thì hôn mê bất tỉnh. 

Nàng đúng là xui xẻo tám đời, cứ phải đụng mặt hắn! 

Chỉ cần bước ra khỏi cửa lớn Dương gia, cho dù nàng đi đến đâu, dường như đều có khả năng gặp lại hắn!     

Huống hồ nàng lại biết hắn là Tô vương gia.

Lúc về nhà, nàng từng giả vờ như vô ý, hỏi phụ mẫu thời cổ đại – cũng là phụ mẫu hiện giờ của mình. 

Hai người lôi kéo nàng cả buổi tối, lải nhải một hồi cho nàng nghe về lịch sử vinh quang của Tô vương gia. 

Thậm chí, phụ mẫu còn nói rằng, nếu như nàng có thể gả cho Tô vương gia thì đó chính là phúc đức mấy đời mà Dương gia tu được! 

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến khó khăn lắm mới có thể chạm vào hoa đăng ở dưới nước. Thế nhưng khi nàng vươn tay định lấy nó thì đồng thời cũng có một người vươn tay muốn lấy. Dương Xuyến Xuyến chợt cảm thấy mất hứng, nàng đã trải qua trăm ngàn khổ sở mới chen lấn được đến đây, tất cả chỉ vì hoa đăng này mà thôi! Làm sao có thể để người khác cướp đồ của mình chứ?! Dương Xuyến Xuyến lớn tiếng la lên: “Hoa đăng đó là của ta! Ta đưa tay ra trước!” Tô Cẩm Lí nhíu mày, sau đó nhận ra có người đang nói mình, giọng điệu hết sức quen thuộc. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu.Nhìn thấy dung mạo nghiêng nước nghiêng thành kia, khuôn miệng ai đó nở nụ cười thản nhiên, nụ cười xinh đẹp khuynh đảo cả thiên hạ. Thế nhưng, hắn lại cau mày! Ánh mắt có vẻ không vui!Nhất định là nữ nhân này đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt” với hắn! Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Đầu tiên là Diệp Thành, sau đó là quán trà, kế tiếp là đế đô, bây giờ lại là hoa đăng... Năm lần bảy lượt, hắn đi tới đâu cũng gặp phải nàng! Nếu thật sự là duyên phận trùng hợp, nếu thật sự là không hẹn mà gặp? Hắn chẳng thèm tin đâu! Gặp lần hai thôi chứ, ai lại gặp tới lần thứ tư?! Nữ nhân này, hắn biết rõ nàng là đại tiểu thư danh môn quý tộc. Coi như nàng thông minh, dùng nhiều cách thức, nàng tưởng mình có thể gạt được hắn à?! Dương Xuyến Xuyến nhìn thấy khuôn mặt Tô Cẩm Lí thì rất kinh ngạc.Chẳng lẽ thế giới nhỏ như vậy sao? Nàng đi tới đâu cũng gặp hắn hết! Dương Xuyến Xuyến nhìn thẳng cặp mắt trong suốt của Tô Cẩm Lí, nhưng cái nhìn của hắn lại rất càn rỡ, kèm theo mấy phần mỉa mai.Dĩ nhiên là nàng biết ý của hắn, bỗng nhiên cảm thấy suýt chút nữa thì hôn mê bất tỉnh. Nàng đúng là xui xẻo tám đời, cứ phải đụng mặt hắn! Chỉ cần bước ra khỏi cửa lớn Dương gia, cho dù nàng đi đến đâu, dường như đều có khả năng gặp lại hắn!     Huống hồ nàng lại biết hắn là Tô vương gia.Lúc về nhà, nàng từng giả vờ như vô ý, hỏi phụ mẫu thời cổ đại – cũng là phụ mẫu hiện giờ của mình. Hai người lôi kéo nàng cả buổi tối, lải nhải một hồi cho nàng nghe về lịch sử vinh quang của Tô vương gia. Thậm chí, phụ mẫu còn nói rằng, nếu như nàng có thể gả cho Tô vương gia thì đó chính là phúc đức mấy đời mà Dương gia tu được! 

Chương 37: Phụ trách với ta cả đời (5)