Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 39: Phụ trách với ta cả đời (7)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại sự tự nhiên, mở miệng nói: “Bây giờ là của ta!” "Ngươi - - "Dương Xuyến Xuyến mở to hai mắt nhìn, ngón tay nàng âm thầm siết chặt, cố gắng kìm nén cơn tức trong lòng. Nàng ngẩng đầu lên từ từ, hít thật sâu. Để bản thân mình trông có vẻ lạnh nhạt hơn. Sau đó mới mở miệng nói: "Ta nhìn trúng trước đấy chứ, là ngươi cướp lấy!” Lời của nàng vừa thốt ra, đôi mắt Tô Cẩm Lí chợt ánh lên cái nhìn sắc lạnh như băng. Nữ tử này, quả nhiên có ý đồ xấu với hắn! Các ngươi nhìn xem...Nhìn xem, tự nàng ta nói ra rồi đấy! Nàng ta nhìn trúng, ta lại cướp mất! Hắn không tin, trong hơn một ngàn cái hoa đăng ở đây, nàng lại cố tình nhìn trúng một cái mà Tô Sơ Tâm coi trọng! Nữ tử này, quả nhiên là cố tỏ vẻ, lạt mềm buộc chặt! "Đường đường là Vương gia, vậy mà cũng không hơn được cái gọi là “ỷ thế h**p người” nhỉ?!”Dương Xuyến Xuyến khẽ mở miệng, cánh môi đỏ miệng tràn đầy sự quyến rũ. Nàng thản nhiên nói tiếp: “Không thể không nói, kiểu người như Tô vương gia, tiểu nữ quả là cực kỳ sợ hãi đấy!” Sự châm chọc trong lời nói của nàng cứ hiển hiện rất tự nhiên! Tô Cẩm Lí hừ lạnh một tiếng: "Một khi đã sợ hãi như vậy thì ngươi đừng có xuất hiện trước mặt bổn vương mãi!” Hắn đột nhiên phẩy tay áo một cái, xoay người muốn rời khỏi. Chợt nhìn thấy ở đằng sau, Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm đang đi tìm mình. Hắn vẫy vẫy tay, định vươn tay đưa hoa đăng cho Tô Sơ Tâm. Nào ngờ lại nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Dương Xuyến Xuyến ở sau lưng. "Do ngươi xuất hiện ở trước mặt bổn tiểu thư trước chứ bộ!” Trong nháy mắt, Tô Cảnh Lương, Tô Sơ Tâm và bọn thị vệ theo cùng đều giống như ngừng thở. Ai nấy đều kinh ngạc mà nhìn Dương Xuyến Xuyến, sau đó lại nhìn sang Tô Cẩm Lí. Khắp thiên hạ này, đừng nói là Tô Sơ Tâm, cho dù là người như Tô Cảnh Lương cũng không dám nói lời như thế với Nhị hoàng tử bướng bỉnh kiêu ngạo!
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Nhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại sự tự nhiên, mở miệng nói: “Bây giờ là của ta!”
"Ngươi - - "
Dương Xuyến Xuyến mở to hai mắt nhìn, ngón tay nàng âm thầm siết chặt, cố gắng kìm nén cơn tức trong lòng.
Nàng ngẩng đầu lên từ từ, hít thật sâu.
Để bản thân mình trông có vẻ lạnh nhạt hơn.
Sau đó mới mở miệng nói: "Ta nhìn trúng trước đấy chứ, là ngươi cướp lấy!”
Lời của nàng vừa thốt ra, đôi mắt Tô Cẩm Lí chợt ánh lên cái nhìn sắc lạnh như băng.
Nữ tử này, quả nhiên có ý đồ xấu với hắn!
Các ngươi nhìn xem...
Nhìn xem, tự nàng ta nói ra rồi đấy! Nàng ta nhìn trúng, ta lại cướp mất!
Hắn không tin, trong hơn một ngàn cái hoa đăng ở đây, nàng lại cố tình nhìn trúng một cái mà Tô Sơ Tâm coi trọng!
Nữ tử này, quả nhiên là cố tỏ vẻ, lạt mềm buộc chặt!
"Đường đường là Vương gia, vậy mà cũng không hơn được cái gọi là “ỷ thế h**p người” nhỉ?!”
Dương Xuyến Xuyến khẽ mở miệng, cánh môi đỏ miệng tràn đầy sự quyến rũ.
Nàng thản nhiên nói tiếp: “Không thể không nói, kiểu người như Tô vương gia, tiểu nữ quả là cực kỳ sợ hãi đấy!”
Sự châm chọc trong lời nói của nàng cứ hiển hiện rất tự nhiên!
Tô Cẩm Lí hừ lạnh một tiếng: "Một khi đã sợ hãi như vậy thì ngươi đừng có xuất hiện trước mặt bổn vương mãi!”
Hắn đột nhiên phẩy tay áo một cái, xoay người muốn rời khỏi.
Chợt nhìn thấy ở đằng sau, Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm đang đi tìm mình.
Hắn vẫy vẫy tay, định vươn tay đưa hoa đăng cho Tô Sơ Tâm.
Nào ngờ lại nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Dương Xuyến Xuyến ở sau lưng.
"Do ngươi xuất hiện ở trước mặt bổn tiểu thư trước chứ bộ!”
Trong nháy mắt, Tô Cảnh Lương, Tô Sơ Tâm và bọn thị vệ theo cùng đều giống như ngừng thở.
Ai nấy đều kinh ngạc mà nhìn Dương Xuyến Xuyến, sau đó lại nhìn sang Tô Cẩm Lí.
Khắp thiên hạ này, đừng nói là Tô Sơ Tâm, cho dù là người như Tô Cảnh Lương cũng không dám nói lời như thế với Nhị hoàng tử bướng bỉnh kiêu ngạo!
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại sự tự nhiên, mở miệng nói: “Bây giờ là của ta!” "Ngươi - - "Dương Xuyến Xuyến mở to hai mắt nhìn, ngón tay nàng âm thầm siết chặt, cố gắng kìm nén cơn tức trong lòng. Nàng ngẩng đầu lên từ từ, hít thật sâu. Để bản thân mình trông có vẻ lạnh nhạt hơn. Sau đó mới mở miệng nói: "Ta nhìn trúng trước đấy chứ, là ngươi cướp lấy!” Lời của nàng vừa thốt ra, đôi mắt Tô Cẩm Lí chợt ánh lên cái nhìn sắc lạnh như băng. Nữ tử này, quả nhiên có ý đồ xấu với hắn! Các ngươi nhìn xem...Nhìn xem, tự nàng ta nói ra rồi đấy! Nàng ta nhìn trúng, ta lại cướp mất! Hắn không tin, trong hơn một ngàn cái hoa đăng ở đây, nàng lại cố tình nhìn trúng một cái mà Tô Sơ Tâm coi trọng! Nữ tử này, quả nhiên là cố tỏ vẻ, lạt mềm buộc chặt! "Đường đường là Vương gia, vậy mà cũng không hơn được cái gọi là “ỷ thế h**p người” nhỉ?!”Dương Xuyến Xuyến khẽ mở miệng, cánh môi đỏ miệng tràn đầy sự quyến rũ. Nàng thản nhiên nói tiếp: “Không thể không nói, kiểu người như Tô vương gia, tiểu nữ quả là cực kỳ sợ hãi đấy!” Sự châm chọc trong lời nói của nàng cứ hiển hiện rất tự nhiên! Tô Cẩm Lí hừ lạnh một tiếng: "Một khi đã sợ hãi như vậy thì ngươi đừng có xuất hiện trước mặt bổn vương mãi!” Hắn đột nhiên phẩy tay áo một cái, xoay người muốn rời khỏi. Chợt nhìn thấy ở đằng sau, Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm đang đi tìm mình. Hắn vẫy vẫy tay, định vươn tay đưa hoa đăng cho Tô Sơ Tâm. Nào ngờ lại nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của Dương Xuyến Xuyến ở sau lưng. "Do ngươi xuất hiện ở trước mặt bổn tiểu thư trước chứ bộ!” Trong nháy mắt, Tô Cảnh Lương, Tô Sơ Tâm và bọn thị vệ theo cùng đều giống như ngừng thở. Ai nấy đều kinh ngạc mà nhìn Dương Xuyến Xuyến, sau đó lại nhìn sang Tô Cẩm Lí. Khắp thiên hạ này, đừng nói là Tô Sơ Tâm, cho dù là người như Tô Cảnh Lương cũng không dám nói lời như thế với Nhị hoàng tử bướng bỉnh kiêu ngạo!