Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 48: Bất chợt hôn nhau (2)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNgoài cửa, có người chợt bẩm báo: “Tiểu thư, đây là thiếp mời mà lão gia và phu nhân đưa tới, nói là Thái tử gia đưa qua, mời tiểu thư qua đó, người của phủ Thái tử đang chờ ở bên ngoài phòng!” Tiểu Bích nhận thiếp mời rồi đưa cho Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến xem một lần với vẻ hờ hững, ánh mắt nàng trở nên trầm tư, sau đó không nhịn được mà nở nụ cười thầm. Thì ra hôm qua, nam tử kia chính là đương kim Thái tử, bào huynh của Tô vương gia. Chẳng qua nếu so sánh hai người họ, Thái tử gia có vẻ trầm ổn, ấm áp hơn một chút, không giống Tô vương gia lạnh lùng như băng, xa cách như vậy. Dương Xuyến Xuyến đặt thiếp mời trong tay xuống, dặn dò Tiểu Bích: "Thôi, Thái tử gia cũng ra mặt rồi, nếu ta lại không đi thì chẳng khác nào hạ thấp thể diện của hoàng gia đến cực hạn.” "Thái tử gia làm vậy, hẳn là đã cho ta một nấc thang để leo xuống.” "Tiểu Bích, nói với người của phủ Thái tử rằng lát nữa, ta sẽ đến chỗ hẹn đúng giờ!” ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Mỹ nhân như ngọc, ca múa thâu đêm suốt sáng. Mấy nhành hoa leo mềm mại thanh thoát, bình vàng mà rượu chẳng còn. Hơi thở ướt át, kiều diễm hoang phí, lẳng lặng lan ra trong không khí. Biết bao d*c v*ng thúc giục người ta, trong cơn mơ màng tựa như được uống loại rượu nguyên chất. "Dương tiểu thư, về việc của hoàng đệ bổn vương, đúng là chúng ta đã đắc tội, mong rằng Dương tiểu thư có thể bỏ qua.” Ánh mắt Tô Cảnh Lương rất ấm áp, y nhìn qua Tô Cẩm Lí rồi lại nhìn Dương Xuyến Xuyến.Khóe miệng y nhoẻn thành nét cười, vóc người cao lớn, ôm lấy Tô Sơ Tâm. Dương Xuyến Xuyến nghe y nói vậy thì ngẩng đầu, nhìn thoáng qua y rồi nở nụ cười. Nàng cũng không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ chun mũi lại rồi vẫy vẫy tay. "Nào dám chứ! Cũng tại ta không hiểu chuyện, đắc tội Tô vương gia, hy vọng Tô vương gia bỏ qua cho!” Tô Cẩm Lí nghe nàng nói vậy thì chợt nhớ tới chuyện ngày hôm qua, sắc mặt hắn lập tức trở nên giận dữ, nét cười lạnh bên môi ngày càng sắc bén.
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Ngoài cửa, có người chợt bẩm báo: “Tiểu thư, đây là thiếp mời mà lão gia và phu nhân đưa tới, nói là Thái tử gia đưa qua, mời tiểu thư qua đó, người của phủ Thái tử đang chờ ở bên ngoài phòng!”
Tiểu Bích nhận thiếp mời rồi đưa cho Dương Xuyến Xuyến.
Dương Xuyến Xuyến xem một lần với vẻ hờ hững, ánh mắt nàng trở nên trầm tư, sau đó không nhịn được mà nở nụ cười thầm.
Thì ra hôm qua, nam tử kia chính là đương kim Thái tử, bào huynh của Tô vương gia.
Chẳng qua nếu so sánh hai người họ, Thái tử gia có vẻ trầm ổn, ấm áp hơn một chút, không giống Tô vương gia lạnh lùng như băng, xa cách như vậy.
Dương Xuyến Xuyến đặt thiếp mời trong tay xuống, dặn dò Tiểu Bích:
"Thôi, Thái tử gia cũng ra mặt rồi, nếu ta lại không đi thì chẳng khác nào hạ thấp thể diện của hoàng gia đến cực hạn.”
"Thái tử gia làm vậy, hẳn là đã cho ta một nấc thang để leo xuống.”
"Tiểu Bích, nói với người của phủ Thái tử rằng lát nữa, ta sẽ đến chỗ hẹn đúng giờ!”
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Mỹ nhân như ngọc, ca múa thâu đêm suốt sáng. Mấy nhành hoa leo mềm mại thanh thoát, bình vàng mà rượu chẳng còn.
Hơi thở ướt át, kiều diễm hoang phí, lẳng lặng lan ra trong không khí.
Biết bao d*c v*ng thúc giục người ta, trong cơn mơ màng tựa như được uống loại rượu nguyên chất.
"Dương tiểu thư, về việc của hoàng đệ bổn vương, đúng là chúng ta đã đắc tội, mong rằng Dương tiểu thư có thể bỏ qua.”
Ánh mắt Tô Cảnh Lương rất ấm áp, y nhìn qua Tô Cẩm Lí rồi lại nhìn Dương Xuyến Xuyến.
Khóe miệng y nhoẻn thành nét cười, vóc người cao lớn, ôm lấy Tô Sơ Tâm.
Dương Xuyến Xuyến nghe y nói vậy thì ngẩng đầu, nhìn thoáng qua y rồi nở nụ cười.
Nàng cũng không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ chun mũi lại rồi vẫy vẫy tay.
"Nào dám chứ! Cũng tại ta không hiểu chuyện, đắc tội Tô vương gia, hy vọng Tô vương gia bỏ qua cho!”
Tô Cẩm Lí nghe nàng nói vậy thì chợt nhớ tới chuyện ngày hôm qua, sắc mặt hắn lập tức trở nên giận dữ, nét cười lạnh bên môi ngày càng sắc bén.
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtNgoài cửa, có người chợt bẩm báo: “Tiểu thư, đây là thiếp mời mà lão gia và phu nhân đưa tới, nói là Thái tử gia đưa qua, mời tiểu thư qua đó, người của phủ Thái tử đang chờ ở bên ngoài phòng!” Tiểu Bích nhận thiếp mời rồi đưa cho Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến xem một lần với vẻ hờ hững, ánh mắt nàng trở nên trầm tư, sau đó không nhịn được mà nở nụ cười thầm. Thì ra hôm qua, nam tử kia chính là đương kim Thái tử, bào huynh của Tô vương gia. Chẳng qua nếu so sánh hai người họ, Thái tử gia có vẻ trầm ổn, ấm áp hơn một chút, không giống Tô vương gia lạnh lùng như băng, xa cách như vậy. Dương Xuyến Xuyến đặt thiếp mời trong tay xuống, dặn dò Tiểu Bích: "Thôi, Thái tử gia cũng ra mặt rồi, nếu ta lại không đi thì chẳng khác nào hạ thấp thể diện của hoàng gia đến cực hạn.” "Thái tử gia làm vậy, hẳn là đã cho ta một nấc thang để leo xuống.” "Tiểu Bích, nói với người của phủ Thái tử rằng lát nữa, ta sẽ đến chỗ hẹn đúng giờ!” ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Mỹ nhân như ngọc, ca múa thâu đêm suốt sáng. Mấy nhành hoa leo mềm mại thanh thoát, bình vàng mà rượu chẳng còn. Hơi thở ướt át, kiều diễm hoang phí, lẳng lặng lan ra trong không khí. Biết bao d*c v*ng thúc giục người ta, trong cơn mơ màng tựa như được uống loại rượu nguyên chất. "Dương tiểu thư, về việc của hoàng đệ bổn vương, đúng là chúng ta đã đắc tội, mong rằng Dương tiểu thư có thể bỏ qua.” Ánh mắt Tô Cảnh Lương rất ấm áp, y nhìn qua Tô Cẩm Lí rồi lại nhìn Dương Xuyến Xuyến.Khóe miệng y nhoẻn thành nét cười, vóc người cao lớn, ôm lấy Tô Sơ Tâm. Dương Xuyến Xuyến nghe y nói vậy thì ngẩng đầu, nhìn thoáng qua y rồi nở nụ cười. Nàng cũng không có vẻ gì là sợ hãi, chỉ chun mũi lại rồi vẫy vẫy tay. "Nào dám chứ! Cũng tại ta không hiểu chuyện, đắc tội Tô vương gia, hy vọng Tô vương gia bỏ qua cho!” Tô Cẩm Lí nghe nàng nói vậy thì chợt nhớ tới chuyện ngày hôm qua, sắc mặt hắn lập tức trở nên giận dữ, nét cười lạnh bên môi ngày càng sắc bén.