Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 53: Hôn đột xuất (8)
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtTô Cẩm Lí không đa tình, thậm chí có thể nói là khá chung tình! Ngoại trừ Tô Sơ Tâm, không có một nữ nhân nào bước được vào lòng hắn! Hắn cũng không lạm tình (lạm: vượt mức), nhưng không có nghĩa hắn không có nữ nhân. Ở bên cạnh hắn, nữ nhân phải trải qua sự chọn lựa trăm cay nghìn đắng, hơn nữa tuyệt đối phải sạch sẽ, chưa từng bị nam nhân đụng chạm vào, bởi vì hắn thích sạch sẽ. Nếu nữ nhân đó từng chạm vào nam nhân khác, chắc chắn hắn sẽ không thèm!Thậm chí còn chẳng muốn ngó tới một lần!Cho nên, chỉ cần là nữ nhân dơ bẩn, hắn đều vứt bỏ. Vì thế, nữ nhân của hắn bị đổi đi đổi lại, không ai có thể ở bên cạnh hắn lâu lâu dài dài. Hắn không thèm để ý, càng không muốn lưu ý!Ngoại trừ Tô Sơ Tâm! Nhưng nàng ta không phải nữ nhân của hắn! Vậy mà bây giờ, tất cả đều rối loạn! Dương Xuyến Xuyến, nữ nhân này dám làm hắn chủ động hôn mình! Hơn nữa, thậm chí......Hắn lại có một chút cảm giác ấy, mê luyến nụ hôn của nàng, mê luyến hơi thở của nàng... Thậm chí còn muốn cả thân thể nàng!Bản thân hắn thích sạch sẽ, nhưng khi chạm vào nàng, dường như chuyện đấy (chuyện hắn thích sạch) tự động biến mất vậy! Ánh mắt Tô Cẩm Lí hơi thay đổi. Không thể không thừa nhận, nếu nữ nhân này muốn dùng trăm phương nghìn kế để khiến hắn chú ý thì nàng thành công rồi. Nàng cũng đường hoàng khơi dậy d*c v*ng tận đáy lòng của hắn, làm ý nghĩ tận đáy lòng hắn thức tỉnh, hắn muốn chiếm lấy nàng! Tô Cẩm Lí bị ý nghĩ của mình làm hoảng hốt. Hắn chưa kịp nói chuyện, Dương Xuyến Xuyến đã nói rất tự nhiên: "Tô vương gia, ngài hôn ta, ta cũng hôn lại ngài. Chiến tranh giữa chúng ta kết thúc tại đây.” "Vẫn là câu nói đêm qua, ngài và ta kết thúc như thế!” "Nói thật, ta tuyệt đối không muốn có một chút quan hệ nào với ngài!” Dương Xuyến Xuyến vừa nói xong, nàng liền cảm giác được toàn thân Tô Cẩm Lí tỏa ra hơi thở lạnh như băng, nhưng nàng vẫn cố lấy lại sự can đảm cho chính mình, lớn tiếng nói: “Ngài coi như chưa từng gặp ta, ta cũng coi như không quen biết ngài!”
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Tô Cẩm Lí không đa tình, thậm chí có thể nói là khá chung tình!
Ngoại trừ Tô Sơ Tâm, không có một nữ nhân nào bước được vào lòng hắn!
Hắn cũng không lạm tình (lạm: vượt mức), nhưng không có nghĩa hắn không có nữ nhân. Ở bên cạnh hắn, nữ nhân phải trải qua sự chọn lựa trăm cay nghìn đắng, hơn nữa tuyệt đối phải sạch sẽ, chưa từng bị nam nhân đụng chạm vào, bởi vì hắn thích sạch sẽ. Nếu nữ nhân đó từng chạm vào nam nhân khác, chắc chắn hắn sẽ không thèm!
Thậm chí còn chẳng muốn ngó tới một lần!
Cho nên, chỉ cần là nữ nhân dơ bẩn, hắn đều vứt bỏ. Vì thế, nữ nhân của hắn bị đổi đi đổi lại, không ai có thể ở bên cạnh hắn lâu lâu dài dài.
Hắn không thèm để ý, càng không muốn lưu ý!
Ngoại trừ Tô Sơ Tâm!
Nhưng nàng ta không phải nữ nhân của hắn!
Vậy mà bây giờ, tất cả đều rối loạn!
Dương Xuyến Xuyến, nữ nhân này dám làm hắn chủ động hôn mình!
Hơn nữa, thậm chí......
Hắn lại có một chút cảm giác ấy, mê luyến nụ hôn của nàng, mê luyến hơi thở của nàng...
Thậm chí còn muốn cả thân thể nàng!
Bản thân hắn thích sạch sẽ, nhưng khi chạm vào nàng, dường như chuyện đấy (chuyện hắn thích sạch) tự động biến mất vậy!
Ánh mắt Tô Cẩm Lí hơi thay đổi.
Không thể không thừa nhận, nếu nữ nhân này muốn dùng trăm phương nghìn kế để khiến hắn chú ý thì nàng thành công rồi.
Nàng cũng đường hoàng khơi dậy d*c v*ng tận đáy lòng của hắn, làm ý nghĩ tận đáy lòng hắn thức tỉnh, hắn muốn chiếm lấy nàng!
Tô Cẩm Lí bị ý nghĩ của mình làm hoảng hốt.
Hắn chưa kịp nói chuyện, Dương Xuyến Xuyến đã nói rất tự nhiên:
"Tô vương gia, ngài hôn ta, ta cũng hôn lại ngài. Chiến tranh giữa chúng ta kết thúc tại đây.”
"Vẫn là câu nói đêm qua, ngài và ta kết thúc như thế!”
"Nói thật, ta tuyệt đối không muốn có một chút quan hệ nào với ngài!”
Dương Xuyến Xuyến vừa nói xong, nàng liền cảm giác được toàn thân Tô Cẩm Lí tỏa ra hơi thở lạnh như băng, nhưng nàng vẫn cố lấy lại sự can đảm cho chính mình, lớn tiếng nói: “Ngài coi như chưa từng gặp ta, ta cũng coi như không quen biết ngài!”
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtTô Cẩm Lí không đa tình, thậm chí có thể nói là khá chung tình! Ngoại trừ Tô Sơ Tâm, không có một nữ nhân nào bước được vào lòng hắn! Hắn cũng không lạm tình (lạm: vượt mức), nhưng không có nghĩa hắn không có nữ nhân. Ở bên cạnh hắn, nữ nhân phải trải qua sự chọn lựa trăm cay nghìn đắng, hơn nữa tuyệt đối phải sạch sẽ, chưa từng bị nam nhân đụng chạm vào, bởi vì hắn thích sạch sẽ. Nếu nữ nhân đó từng chạm vào nam nhân khác, chắc chắn hắn sẽ không thèm!Thậm chí còn chẳng muốn ngó tới một lần!Cho nên, chỉ cần là nữ nhân dơ bẩn, hắn đều vứt bỏ. Vì thế, nữ nhân của hắn bị đổi đi đổi lại, không ai có thể ở bên cạnh hắn lâu lâu dài dài. Hắn không thèm để ý, càng không muốn lưu ý!Ngoại trừ Tô Sơ Tâm! Nhưng nàng ta không phải nữ nhân của hắn! Vậy mà bây giờ, tất cả đều rối loạn! Dương Xuyến Xuyến, nữ nhân này dám làm hắn chủ động hôn mình! Hơn nữa, thậm chí......Hắn lại có một chút cảm giác ấy, mê luyến nụ hôn của nàng, mê luyến hơi thở của nàng... Thậm chí còn muốn cả thân thể nàng!Bản thân hắn thích sạch sẽ, nhưng khi chạm vào nàng, dường như chuyện đấy (chuyện hắn thích sạch) tự động biến mất vậy! Ánh mắt Tô Cẩm Lí hơi thay đổi. Không thể không thừa nhận, nếu nữ nhân này muốn dùng trăm phương nghìn kế để khiến hắn chú ý thì nàng thành công rồi. Nàng cũng đường hoàng khơi dậy d*c v*ng tận đáy lòng của hắn, làm ý nghĩ tận đáy lòng hắn thức tỉnh, hắn muốn chiếm lấy nàng! Tô Cẩm Lí bị ý nghĩ của mình làm hoảng hốt. Hắn chưa kịp nói chuyện, Dương Xuyến Xuyến đã nói rất tự nhiên: "Tô vương gia, ngài hôn ta, ta cũng hôn lại ngài. Chiến tranh giữa chúng ta kết thúc tại đây.” "Vẫn là câu nói đêm qua, ngài và ta kết thúc như thế!” "Nói thật, ta tuyệt đối không muốn có một chút quan hệ nào với ngài!” Dương Xuyến Xuyến vừa nói xong, nàng liền cảm giác được toàn thân Tô Cẩm Lí tỏa ra hơi thở lạnh như băng, nhưng nàng vẫn cố lấy lại sự can đảm cho chính mình, lớn tiếng nói: “Ngài coi như chưa từng gặp ta, ta cũng coi như không quen biết ngài!”