Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 55: Ta không lạ gì ngài (2)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Hắn thề tận đáy lòng, nhất định phải hoàn toàn chinh phục nữ nhân này!Nét cười lạnh thoáng hiện lên bên khóe miệng, Tô Cẩm Lý nhàn nhạt nhớ lại - -Nữ nhân, ngươi chờ xem!Nếu đã khơi dậy hứng thú của ta, vậy ngươi phải có trách nhiệm dập tắt nó!Ngươi tưởng ngươi là Tô Sơ Tâm?Có thể để cho ta không điều kiện che chở rời khỏi?Huống hồ, là nữ nhân dã man vô lý như ngươi, rõ ràng là dùng bản thân chơi cái gì lạt mềm buộc chặt, hiện tại lại giả bộ chính mình một vẻ cao quý lạnh lùng!Ngươi cho là như thế này, ta liền sẽ bỏ qua ngươi sao?Từ trước đến nay, ở trong thế giới của hắn, chỉ có nữ nhân hắn không cần, không có nữ nhân không cần hắn!Nghĩ tới đây, Tô Cẩm Lý nhìn cũng không có nhìn Tô Cảnh Lương cùng Tô Sơ Tâm liếc mâc một cái, liền vội vàng rời đi.Hứng thú trên mặt Tô Cảnh Lương càng lúc càng dày đặc hơn rồi!Rất lâu, mới trầm thấp nở nụ cười.Thật sự là một nữ nhân thú vị!Hắn càng ngày càng có hứng thú rồi!Cũng càng ngày càng thích rồi!So với nữ nhân bên cạnh hắn, một người đều đã khác biệt!Nhìn Tô Cảnh Lương ý vị thâm trường cười, ánh mắt Tô Sơ Tâm càng lúc càng tối lại, nhưng mà trên mặt, trước sau vẫn ôn hòa mềm mại, nhỏ giọng nói: "Cảnh Lương...... Chúng ta cũng trở về đi, ta đồng ý phụ vương cùng mẫu phi, đêm nay muốn đến chỗ bọn họ!"

Hắn thề tận đáy lòng, nhất định phải hoàn toàn chinh phục nữ nhân này!

Nét cười lạnh thoáng hiện lên bên khóe miệng, Tô Cẩm Lý nhàn nhạt nhớ lại - -

Nữ nhân, ngươi chờ xem!

Nếu đã khơi dậy hứng thú của ta, vậy ngươi phải có trách nhiệm dập tắt nó!

Ngươi tưởng ngươi là Tô Sơ Tâm?

Có thể để cho ta không điều kiện che chở rời khỏi?

Huống hồ, là nữ nhân dã man vô lý như ngươi, rõ ràng là dùng bản thân chơi cái gì lạt mềm buộc chặt, hiện tại lại giả bộ chính mình một vẻ cao quý lạnh lùng!

Ngươi cho là như thế này, ta liền sẽ bỏ qua ngươi sao?

Từ trước đến nay, ở trong thế giới của hắn, chỉ có nữ nhân hắn không cần, không có nữ nhân không cần hắn!

Nghĩ tới đây, Tô Cẩm Lý nhìn cũng không có nhìn Tô Cảnh Lương cùng Tô Sơ Tâm liếc mâc một cái, liền vội vàng rời đi.

Hứng thú trên mặt Tô Cảnh Lương càng lúc càng dày đặc hơn rồi!

Rất lâu, mới trầm thấp nở nụ cười.

Thật sự là một nữ nhân thú vị!

Hắn càng ngày càng có hứng thú rồi!

Cũng càng ngày càng thích rồi!

So với nữ nhân bên cạnh hắn, một người đều đã khác biệt!

Nhìn Tô Cảnh Lương ý vị thâm trường cười, ánh mắt Tô Sơ Tâm càng lúc càng tối lại, nhưng mà trên mặt, trước sau vẫn ôn hòa mềm mại, nhỏ giọng nói: "Cảnh Lương...... Chúng ta cũng trở về đi, ta đồng ý phụ vương cùng mẫu phi, đêm nay muốn đến chỗ bọn họ!"

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Hắn thề tận đáy lòng, nhất định phải hoàn toàn chinh phục nữ nhân này!Nét cười lạnh thoáng hiện lên bên khóe miệng, Tô Cẩm Lý nhàn nhạt nhớ lại - -Nữ nhân, ngươi chờ xem!Nếu đã khơi dậy hứng thú của ta, vậy ngươi phải có trách nhiệm dập tắt nó!Ngươi tưởng ngươi là Tô Sơ Tâm?Có thể để cho ta không điều kiện che chở rời khỏi?Huống hồ, là nữ nhân dã man vô lý như ngươi, rõ ràng là dùng bản thân chơi cái gì lạt mềm buộc chặt, hiện tại lại giả bộ chính mình một vẻ cao quý lạnh lùng!Ngươi cho là như thế này, ta liền sẽ bỏ qua ngươi sao?Từ trước đến nay, ở trong thế giới của hắn, chỉ có nữ nhân hắn không cần, không có nữ nhân không cần hắn!Nghĩ tới đây, Tô Cẩm Lý nhìn cũng không có nhìn Tô Cảnh Lương cùng Tô Sơ Tâm liếc mâc một cái, liền vội vàng rời đi.Hứng thú trên mặt Tô Cảnh Lương càng lúc càng dày đặc hơn rồi!Rất lâu, mới trầm thấp nở nụ cười.Thật sự là một nữ nhân thú vị!Hắn càng ngày càng có hứng thú rồi!Cũng càng ngày càng thích rồi!So với nữ nhân bên cạnh hắn, một người đều đã khác biệt!Nhìn Tô Cảnh Lương ý vị thâm trường cười, ánh mắt Tô Sơ Tâm càng lúc càng tối lại, nhưng mà trên mặt, trước sau vẫn ôn hòa mềm mại, nhỏ giọng nói: "Cảnh Lương...... Chúng ta cũng trở về đi, ta đồng ý phụ vương cùng mẫu phi, đêm nay muốn đến chỗ bọn họ!"

Chương 55: Ta không lạ gì ngài (2)