Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 61: Ta không lạ gì ngươi 8

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Phụ mẫu thân nàng vĩnh viễn cũng không biết, cho nàng nhiều tiền bạc, cho nàng nhiều lễ vật, đều không thể bằng tình thân ấm áp.Dương Xuyến Xuyến lắc lắc đầu, sau đó nhìn Dương Vạn Tài và Dư Thúy, bĩu môi, hếch mắt lên.Còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã nhìn thấy Tiểu Bích hớt hải chạy vào.Giữ chặt Dương Xuyến Xuyến, sau đó thở hổn hển nói với Dương Vạn Tài và Dư Thúy: "Lão gia, phu nhân, tiểu thư......... Tô......... Tô vương phủ, phái người đến đây.........""Nói là ý chỉ của vương phi, muốn bây giờ tiểu thư đến ở lại vương phủ........."Dương Xuyến Xuyến nghe nói như vậy, nhất thời đứng lên, không thể ngồi xuống được nữa!Vương phi đã tìm đến mình rồi!Nàng phải nghĩ cách!Nàng cần phản kháng, nàng cần đấu tranh!Nhưng mà trong bụng Dư Thúy bây giờ có tiểu bảo bảo, nàng nên làm cái gì bây giờ?Vào lúc Dương Xuyến Xuyến xoắn xuýt, Dương Vạn Tài lại biểu đạt trạng thái hào phóng thoải mái của mình vô cùng rõ ràng.Đột nhiên đứng lên, cười ha ha, sau đó khoát tay áo, nói với Tiểu Bích:"Nhanh mời bọn họ vào, thất thần làm gì!"Tiểu Bích nghe Dương Vạn Tài nói như vậy, nhất thời cũng chẳng quan tâm đến tiểu thư của mình, vội vàng chạy ra ngoài.Dương Xuyến Xuyến thấy một màn như vậy, khóc không ra nước mắt, thật sự có thể nói là hai mặt đều là địch!Dư thúy thấy thế, kéo Dương Xuyến Xuyến chạy đến hậu đường, lấy trang sức, son của mình ra, tự mình sửa sang cho Dương Xuyến Xuyến.Vừa bôi bôi trét trét, vừa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép dạy bảo:"Xuyến Xuyến, lần này đúng là cơ hội tốt để con xoay người.""Ta và phụ thân con không cần vị trí quan lại, cũng không cần bao nhiêu tiền.........""Chỉ cầu mong con cùng hài tử trong bụng ta, có thể bình an, hạnh hạnh phúc phúc!""Vì hôn sự của con, sầu đến nỗi ngày đêm khó ở, hiện tại con cưới chính là Tô vương gia.........""Nương là người từng trải, nương cái gì cũng biết, Tô vương gia nếu đồng ý cưới con, chứng tỏ đáy lòng hắn có con.""Cho nên, Xuyến Xuyến......""Đến vương phủ, cũng không thể ở nhà náo loạn nữa rồi!"Dương Xuyến Xuyến vốn đã không vui vẻ, nghe nói như vậy, nhất thời toàn thân run bắn!Đến vương phủ!Địa bàn của vương gia!Mình ác độc chỉnh hắn nhiều thứ như vậy, hắn sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình sao?

Phụ mẫu thân nàng vĩnh viễn cũng không biết, cho nàng nhiều tiền bạc, cho nàng nhiều lễ vật, đều không thể bằng tình thân ấm áp.

Dương Xuyến Xuyến lắc lắc đầu, sau đó nhìn Dương Vạn Tài và Dư Thúy, bĩu môi, hếch mắt lên.

Còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã nhìn thấy Tiểu Bích hớt hải chạy vào.

Giữ chặt Dương Xuyến Xuyến, sau đó thở hổn hển nói với Dương Vạn Tài và Dư Thúy: "Lão gia, phu nhân, tiểu thư......... Tô......... Tô vương phủ, phái người đến đây........."

"Nói là ý chỉ của vương phi, muốn bây giờ tiểu thư đến ở lại vương phủ........."

Dương Xuyến Xuyến nghe nói như vậy, nhất thời đứng lên, không thể ngồi xuống được nữa!

Vương phi đã tìm đến mình rồi!

Nàng phải nghĩ cách!

Nàng cần phản kháng, nàng cần đấu tranh!

Nhưng mà trong bụng Dư Thúy bây giờ có tiểu bảo bảo, nàng nên làm cái gì bây giờ?

Vào lúc Dương Xuyến Xuyến xoắn xuýt, Dương Vạn Tài lại biểu đạt trạng thái hào phóng thoải mái của mình vô cùng rõ ràng.

Đột nhiên đứng lên, cười ha ha, sau đó khoát tay áo, nói với Tiểu Bích:

"Nhanh mời bọn họ vào, thất thần làm gì!"

Tiểu Bích nghe Dương Vạn Tài nói như vậy, nhất thời cũng chẳng quan tâm đến tiểu thư của mình, vội vàng chạy ra ngoài.

Dương Xuyến Xuyến thấy một màn như vậy, khóc không ra nước mắt, thật sự có thể nói là hai mặt đều là địch!

Dư thúy thấy thế, kéo Dương Xuyến Xuyến chạy đến hậu đường, lấy trang sức, son của mình ra, tự mình sửa sang cho Dương Xuyến Xuyến.

Vừa bôi bôi trét trét, vừa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép dạy bảo:

"Xuyến Xuyến, lần này đúng là cơ hội tốt để con xoay người."

"Ta và phụ thân con không cần vị trí quan lại, cũng không cần bao nhiêu tiền........."

"Chỉ cầu mong con cùng hài tử trong bụng ta, có thể bình an, hạnh hạnh phúc phúc!"

"Vì hôn sự của con, sầu đến nỗi ngày đêm khó ở, hiện tại con cưới chính là Tô vương gia........."

"Nương là người từng trải, nương cái gì cũng biết, Tô vương gia nếu đồng ý cưới con, chứng tỏ đáy lòng hắn có con."

"Cho nên, Xuyến Xuyến......"

"Đến vương phủ, cũng không thể ở nhà náo loạn nữa rồi!"

Dương Xuyến Xuyến vốn đã không vui vẻ, nghe nói như vậy, nhất thời toàn thân run bắn!

Đến vương phủ!

Địa bàn của vương gia!

Mình ác độc chỉnh hắn nhiều thứ như vậy, hắn sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình sao?

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Phụ mẫu thân nàng vĩnh viễn cũng không biết, cho nàng nhiều tiền bạc, cho nàng nhiều lễ vật, đều không thể bằng tình thân ấm áp.Dương Xuyến Xuyến lắc lắc đầu, sau đó nhìn Dương Vạn Tài và Dư Thúy, bĩu môi, hếch mắt lên.Còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đã nhìn thấy Tiểu Bích hớt hải chạy vào.Giữ chặt Dương Xuyến Xuyến, sau đó thở hổn hển nói với Dương Vạn Tài và Dư Thúy: "Lão gia, phu nhân, tiểu thư......... Tô......... Tô vương phủ, phái người đến đây.........""Nói là ý chỉ của vương phi, muốn bây giờ tiểu thư đến ở lại vương phủ........."Dương Xuyến Xuyến nghe nói như vậy, nhất thời đứng lên, không thể ngồi xuống được nữa!Vương phi đã tìm đến mình rồi!Nàng phải nghĩ cách!Nàng cần phản kháng, nàng cần đấu tranh!Nhưng mà trong bụng Dư Thúy bây giờ có tiểu bảo bảo, nàng nên làm cái gì bây giờ?Vào lúc Dương Xuyến Xuyến xoắn xuýt, Dương Vạn Tài lại biểu đạt trạng thái hào phóng thoải mái của mình vô cùng rõ ràng.Đột nhiên đứng lên, cười ha ha, sau đó khoát tay áo, nói với Tiểu Bích:"Nhanh mời bọn họ vào, thất thần làm gì!"Tiểu Bích nghe Dương Vạn Tài nói như vậy, nhất thời cũng chẳng quan tâm đến tiểu thư của mình, vội vàng chạy ra ngoài.Dương Xuyến Xuyến thấy một màn như vậy, khóc không ra nước mắt, thật sự có thể nói là hai mặt đều là địch!Dư thúy thấy thế, kéo Dương Xuyến Xuyến chạy đến hậu đường, lấy trang sức, son của mình ra, tự mình sửa sang cho Dương Xuyến Xuyến.Vừa bôi bôi trét trét, vừa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép dạy bảo:"Xuyến Xuyến, lần này đúng là cơ hội tốt để con xoay người.""Ta và phụ thân con không cần vị trí quan lại, cũng không cần bao nhiêu tiền.........""Chỉ cầu mong con cùng hài tử trong bụng ta, có thể bình an, hạnh hạnh phúc phúc!""Vì hôn sự của con, sầu đến nỗi ngày đêm khó ở, hiện tại con cưới chính là Tô vương gia.........""Nương là người từng trải, nương cái gì cũng biết, Tô vương gia nếu đồng ý cưới con, chứng tỏ đáy lòng hắn có con.""Cho nên, Xuyến Xuyến......""Đến vương phủ, cũng không thể ở nhà náo loạn nữa rồi!"Dương Xuyến Xuyến vốn đã không vui vẻ, nghe nói như vậy, nhất thời toàn thân run bắn!Đến vương phủ!Địa bàn của vương gia!Mình ác độc chỉnh hắn nhiều thứ như vậy, hắn sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình sao?

Chương 61: Ta không lạ gì ngươi 8