Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 87: Xuyến Xuyến, tối mai có rảnh không? 7

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến không nói gì.Không biết nên nói như thế nào."Mẫu thân......"Tô Cảnh Lương lại tự nhiên nói tiếp, ánh mắt có chút ảm đạm cùng mờ mịt:"Ta đều đã quên hình dáng mẫu thân ta trông thế nào rồi!""Kỳ thật, thái tử, người không cần thương tâm như thế......"Đáy lòng Dương Xuyến Xuyến có chút không yên, cũng không biết an ủi người khác như thế nào, chỉ có thể nói như vậy.Rồi sau đó, đáy lòng lại bổ sung thêm - - ta không ngừng muốn mẹ ta, ta còn muốn cha ta......Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến lại há miệng nói: "Không sao, người còn có hoàng thượng......""Hoàng thượng?"Tô Cảnh Lương miễn cưỡng cười, phụ vương từ khi mẫu hậu mất, tuy sủng ái hắn, nhưng vẫn có khoảng cách nhất định với hắn.Hắn biết, phụ vương nhìn hắn sẽ nhớ lại mẫu hậu đã mất.Chỉ là, đáy lòng hắn, cũng khát vọng tình yêu của phụ vương.Thở dài một hơi, Tô Cảnh Lương mới do dự một chút, nhưng vẫn nhàn nhạt nói ra miệng."Phụ vương, chung quy là hoàng thượng, trung tâm thiên hạ, dành cho ta có thể có bao nhiêu?"Dương Xuyến Xuyến không nói gì.Tô Cảnh Lương nhìn đến đây, chợt đột nhiên cảm thấy mình đêm nay nói nhiều hơn!Mấy thứ này, hắn đều chôn sâu dưới đáy lòng.Mẫu phi đối với hắn rất tốt, hoặc là nói, sủng ái hắn, còn hơn sủng ái Tô Cẩm Lý.Mà Tô Cẩm Lý cũng cực kỳ kính trọng hắn.Hắn nên vui vẻ, dù sao, không phải mỗi người, đều gặp được người tốt như vậyChỉ là, vẫn tịch mịch, vẫn sẽ thương tâm, vẫn sẽ nhớ.Nhưng cho dù là khổ sở, hắn cũng đều áp chế sâu dưới đáy lòng.Đối mặt với Dương Xuyến Xuyến, không hiểu vì lí do gì mà hắn liền muốn nói ra hết!Nhìn đến gương mặt này, đáy lòng hắn sẽ mềm mại.sẽ tìm được một loại dịu dàng không tìm thấy trên nữ nhân của hắnNhất thời, Tô Cảnh Lương thở dài một hơi, sắc mặt khẽ biến thành cứng ngắc một chút, rồi sau đó muốn cất bước rời đi.Đây là thê tử của Tô Cẩm Lý......Mà hắn, đã muốn kết hôn với Tô Sơ Tâm rồi......Không thể động tâm.!Cũng không thể hành động!Hắn có lỗi với người nào, cũng không thể có lỗi với Cẩm Lý... 

Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến không nói gì.

Không biết nên nói như thế nào.

"Mẫu thân......"

Tô Cảnh Lương lại tự nhiên nói tiếp, ánh mắt có chút ảm đạm cùng mờ mịt:

"Ta đều đã quên hình dáng mẫu thân ta trông thế nào rồi!"

"Kỳ thật, thái tử, người không cần thương tâm như thế......"

Đáy lòng Dương Xuyến Xuyến có chút không yên, cũng không biết an ủi người khác như thế nào, chỉ có thể nói như vậy.

Rồi sau đó, đáy lòng lại bổ sung thêm - - ta không ngừng muốn mẹ ta, ta còn muốn cha ta......

Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến lại há miệng nói: "Không sao, người còn có hoàng thượng......"

"Hoàng thượng?"

Tô Cảnh Lương miễn cưỡng cười, phụ vương từ khi mẫu hậu mất, tuy sủng ái hắn, nhưng vẫn có khoảng cách nhất định với hắn.

Hắn biết, phụ vương nhìn hắn sẽ nhớ lại mẫu hậu đã mất.

Chỉ là, đáy lòng hắn, cũng khát vọng tình yêu của phụ vương.

Thở dài một hơi, Tô Cảnh Lương mới do dự một chút, nhưng vẫn nhàn nhạt nói ra miệng.

"Phụ vương, chung quy là hoàng thượng, trung tâm thiên hạ, dành cho ta có thể có bao nhiêu?"

Dương Xuyến Xuyến không nói gì.

Tô Cảnh Lương nhìn đến đây, chợt đột nhiên cảm thấy mình đêm nay nói nhiều hơn!

Mấy thứ này, hắn đều chôn sâu dưới đáy lòng.

Mẫu phi đối với hắn rất tốt, hoặc là nói, sủng ái hắn, còn hơn sủng ái Tô Cẩm Lý.

Mà Tô Cẩm Lý cũng cực kỳ kính trọng hắn.

Hắn nên vui vẻ, dù sao, không phải mỗi người, đều gặp được người tốt như vậy

Chỉ là, vẫn tịch mịch, vẫn sẽ thương tâm, vẫn sẽ nhớ.

Nhưng cho dù là khổ sở, hắn cũng đều áp chế sâu dưới đáy lòng.

Đối mặt với Dương Xuyến Xuyến, không hiểu vì lí do gì mà hắn liền muốn nói ra hết!

Nhìn đến gương mặt này, đáy lòng hắn sẽ mềm mại.

sẽ tìm được một loại dịu dàng không tìm thấy trên nữ nhân của hắn

Nhất thời, Tô Cảnh Lương thở dài một hơi, sắc mặt khẽ biến thành cứng ngắc một chút, rồi sau đó muốn cất bước rời đi.

Đây là thê tử của Tô Cẩm Lý......

Mà hắn, đã muốn kết hôn với Tô Sơ Tâm rồi......

Không thể động tâm.!

Cũng không thể hành động!

Hắn có lỗi với người nào, cũng không thể có lỗi với Cẩm Lý... 

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến không nói gì.Không biết nên nói như thế nào."Mẫu thân......"Tô Cảnh Lương lại tự nhiên nói tiếp, ánh mắt có chút ảm đạm cùng mờ mịt:"Ta đều đã quên hình dáng mẫu thân ta trông thế nào rồi!""Kỳ thật, thái tử, người không cần thương tâm như thế......"Đáy lòng Dương Xuyến Xuyến có chút không yên, cũng không biết an ủi người khác như thế nào, chỉ có thể nói như vậy.Rồi sau đó, đáy lòng lại bổ sung thêm - - ta không ngừng muốn mẹ ta, ta còn muốn cha ta......Nhất thời, Dương Xuyến Xuyến lại há miệng nói: "Không sao, người còn có hoàng thượng......""Hoàng thượng?"Tô Cảnh Lương miễn cưỡng cười, phụ vương từ khi mẫu hậu mất, tuy sủng ái hắn, nhưng vẫn có khoảng cách nhất định với hắn.Hắn biết, phụ vương nhìn hắn sẽ nhớ lại mẫu hậu đã mất.Chỉ là, đáy lòng hắn, cũng khát vọng tình yêu của phụ vương.Thở dài một hơi, Tô Cảnh Lương mới do dự một chút, nhưng vẫn nhàn nhạt nói ra miệng."Phụ vương, chung quy là hoàng thượng, trung tâm thiên hạ, dành cho ta có thể có bao nhiêu?"Dương Xuyến Xuyến không nói gì.Tô Cảnh Lương nhìn đến đây, chợt đột nhiên cảm thấy mình đêm nay nói nhiều hơn!Mấy thứ này, hắn đều chôn sâu dưới đáy lòng.Mẫu phi đối với hắn rất tốt, hoặc là nói, sủng ái hắn, còn hơn sủng ái Tô Cẩm Lý.Mà Tô Cẩm Lý cũng cực kỳ kính trọng hắn.Hắn nên vui vẻ, dù sao, không phải mỗi người, đều gặp được người tốt như vậyChỉ là, vẫn tịch mịch, vẫn sẽ thương tâm, vẫn sẽ nhớ.Nhưng cho dù là khổ sở, hắn cũng đều áp chế sâu dưới đáy lòng.Đối mặt với Dương Xuyến Xuyến, không hiểu vì lí do gì mà hắn liền muốn nói ra hết!Nhìn đến gương mặt này, đáy lòng hắn sẽ mềm mại.sẽ tìm được một loại dịu dàng không tìm thấy trên nữ nhân của hắnNhất thời, Tô Cảnh Lương thở dài một hơi, sắc mặt khẽ biến thành cứng ngắc một chút, rồi sau đó muốn cất bước rời đi.Đây là thê tử của Tô Cẩm Lý......Mà hắn, đã muốn kết hôn với Tô Sơ Tâm rồi......Không thể động tâm.!Cũng không thể hành động!Hắn có lỗi với người nào, cũng không thể có lỗi với Cẩm Lý... 

Chương 87: Xuyến Xuyến, tối mai có rảnh không? 7