Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 90: Đêm tân hôn 2
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đều là nàng!Đều là nàng!Nữ nhân kia, nữ nhân gọi là Dương Xuyến Xuyến kia!Cướp Tô Cảnh Lương của nàng đi!☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Tô Sơ Tâm không biết mình rốt cuộc đã chạy bao lâu.Khóc bao lâu.Chỉ biết là, đột nhiên không cẩn thận, va chạm vào trong lòng một người.Thình lình xảy ra đau đớn làm cả người nàng kìm lòng không được nhăn trán lại.Ngẩng đầu, lại nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Cẩm Lý.Bĩu môi, đáy lòng ủy khuất, lại không khống chế được nổi, vừa mở miệng là sự yểu điệu cả đời khẽ gọi: "Cẩm Lý......"Rồi sau đó, nước mắt nhỏ giọt, một giọt lại một giọt, lã chã rơi xuống.Tô Cẩm Lý vốn định quay về vương phủ, nhưng không tìm thấy Dương Xuyến Xuyến, mới tìm kiếm khắp nơi.Nhưng lại từ rất xa nhìn thấy Tô Sơ Tâm che mắt, không đầu óc chạy loạn.Hắn mới bỗng nhiên đi theo.Đúng vậy, khống chế không được đi theo..Nhìn đầu nàng đâm vào trong ngực hắn, đâm cho trái tim của hắn liên tục đau.Rồi sau đó lại nhìn hốc mắt hồng hồng của nàng, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.Tim Tô Cẩm Lý trong nháy mắt liền mềm mại xuống."Sơ Tâm......" giọng Tô Cẩm Lý mang theo vài phần khô khốc.Vừa mở miệng, cảm giác tim mình đột nhiên hết sức đau."Làm sao vậy? Sơ Tâm? Nói cho ta biết? Người nào chọc giận muội rồi hả?"Tô Sơ Tâm nghe được sự che chở quen thuộc, đó là vì Tô Cẩm Lý cho tới bây giờ đều ôn nhu như vậy, nhất thời làm cho đáy lòng nàng càng thêm ủy khuất rồi.Lắc lắc đầu, nước mắt chảy càng mạnh rồi."Cẩm Lý...... Muội thật sự, cực kỳ thích, cực kỳ thích Cảnh Lương!"Tô Sơ Tâm lắc lắc đầu, rốt cuộc nhịn không được nói: "Muội chưa bao giờ nhìn những thứ khác, từ lúc bắt đầu muội đã chỉ nhìn huynh ấy......""Trong sinh mệnh của muội, toàn bộ đều là huynh ấy......""Nhưng vì sao, vì sao huynh ấy muốn muội như vậy?""Muội có chỗ nào không tốt? Muội làm sai chỗ nào? Cẩm Lý, huynh nói cho muội biết, muội thật sự kém cỏi như thế sao?"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, sắc mặt khẽ trở nên có chút khó coi.Vươn tay, giữ chặt bả vai Tô Sơ Tâm, bình tĩnh nhìn vào mắt nữ tử, gằn từng chữ hỏi:"Xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc làm sao vậy? Cảnh Lương làm gì muội? Nói cho ta biết!"Chỉ một khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí đã đầy phẫn nộ! Hắn vẫn luôn cho rằng Tô Cảnh Lương yêu thương Tô Sơ Tâm!
Đều là nàng!
Đều là nàng!
Nữ nhân kia, nữ nhân gọi là Dương Xuyến Xuyến kia!
Cướp Tô Cảnh Lương của nàng đi!
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
Tô Sơ Tâm không biết mình rốt cuộc đã chạy bao lâu.
Khóc bao lâu.
Chỉ biết là, đột nhiên không cẩn thận, va chạm vào trong lòng một người.
Thình lình xảy ra đau đớn làm cả người nàng kìm lòng không được nhăn trán lại.
Ngẩng đầu, lại nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Cẩm Lý.
Bĩu môi, đáy lòng ủy khuất, lại không khống chế được nổi, vừa mở miệng là sự yểu điệu cả đời khẽ gọi: "Cẩm Lý......"
Rồi sau đó, nước mắt nhỏ giọt, một giọt lại một giọt, lã chã rơi xuống.
Tô Cẩm Lý vốn định quay về vương phủ, nhưng không tìm thấy Dương Xuyến Xuyến, mới tìm kiếm khắp nơi.
Nhưng lại từ rất xa nhìn thấy Tô Sơ Tâm che mắt, không đầu óc chạy loạn.
Hắn mới bỗng nhiên đi theo.
Đúng vậy, khống chế không được đi theo..
Nhìn đầu nàng đâm vào trong ngực hắn, đâm cho trái tim của hắn liên tục đau.
Rồi sau đó lại nhìn hốc mắt hồng hồng của nàng, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.
Tim Tô Cẩm Lý trong nháy mắt liền mềm mại xuống.
"Sơ Tâm......" giọng Tô Cẩm Lý mang theo vài phần khô khốc.
Vừa mở miệng, cảm giác tim mình đột nhiên hết sức đau.
"Làm sao vậy? Sơ Tâm? Nói cho ta biết? Người nào chọc giận muội rồi hả?"
Tô Sơ Tâm nghe được sự che chở quen thuộc, đó là vì Tô Cẩm Lý cho tới bây giờ đều ôn nhu như vậy, nhất thời làm cho đáy lòng nàng càng thêm ủy khuất rồi.
Lắc lắc đầu, nước mắt chảy càng mạnh rồi.
"Cẩm Lý...... Muội thật sự, cực kỳ thích, cực kỳ thích Cảnh Lương!"
Tô Sơ Tâm lắc lắc đầu, rốt cuộc nhịn không được nói: "Muội chưa bao giờ nhìn những thứ khác, từ lúc bắt đầu muội đã chỉ nhìn huynh ấy......"
"Trong sinh mệnh của muội, toàn bộ đều là huynh ấy......"
"Nhưng vì sao, vì sao huynh ấy muốn muội như vậy?"
"Muội có chỗ nào không tốt? Muội làm sai chỗ nào? Cẩm Lý, huynh nói cho muội biết, muội thật sự kém cỏi như thế sao?"
Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, sắc mặt khẽ trở nên có chút khó coi.
Vươn tay, giữ chặt bả vai Tô Sơ Tâm, bình tĩnh nhìn vào mắt nữ tử, gằn từng chữ hỏi:
"Xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc làm sao vậy? Cảnh Lương làm gì muội? Nói cho ta biết!"
Chỉ một khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí đã đầy phẫn nộ! Hắn vẫn luôn cho rằng Tô Cảnh Lương yêu thương Tô Sơ Tâm!
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đều là nàng!Đều là nàng!Nữ nhân kia, nữ nhân gọi là Dương Xuyến Xuyến kia!Cướp Tô Cảnh Lương của nàng đi!☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Tô Sơ Tâm không biết mình rốt cuộc đã chạy bao lâu.Khóc bao lâu.Chỉ biết là, đột nhiên không cẩn thận, va chạm vào trong lòng một người.Thình lình xảy ra đau đớn làm cả người nàng kìm lòng không được nhăn trán lại.Ngẩng đầu, lại nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Cẩm Lý.Bĩu môi, đáy lòng ủy khuất, lại không khống chế được nổi, vừa mở miệng là sự yểu điệu cả đời khẽ gọi: "Cẩm Lý......"Rồi sau đó, nước mắt nhỏ giọt, một giọt lại một giọt, lã chã rơi xuống.Tô Cẩm Lý vốn định quay về vương phủ, nhưng không tìm thấy Dương Xuyến Xuyến, mới tìm kiếm khắp nơi.Nhưng lại từ rất xa nhìn thấy Tô Sơ Tâm che mắt, không đầu óc chạy loạn.Hắn mới bỗng nhiên đi theo.Đúng vậy, khống chế không được đi theo..Nhìn đầu nàng đâm vào trong ngực hắn, đâm cho trái tim của hắn liên tục đau.Rồi sau đó lại nhìn hốc mắt hồng hồng của nàng, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.Tim Tô Cẩm Lý trong nháy mắt liền mềm mại xuống."Sơ Tâm......" giọng Tô Cẩm Lý mang theo vài phần khô khốc.Vừa mở miệng, cảm giác tim mình đột nhiên hết sức đau."Làm sao vậy? Sơ Tâm? Nói cho ta biết? Người nào chọc giận muội rồi hả?"Tô Sơ Tâm nghe được sự che chở quen thuộc, đó là vì Tô Cẩm Lý cho tới bây giờ đều ôn nhu như vậy, nhất thời làm cho đáy lòng nàng càng thêm ủy khuất rồi.Lắc lắc đầu, nước mắt chảy càng mạnh rồi."Cẩm Lý...... Muội thật sự, cực kỳ thích, cực kỳ thích Cảnh Lương!"Tô Sơ Tâm lắc lắc đầu, rốt cuộc nhịn không được nói: "Muội chưa bao giờ nhìn những thứ khác, từ lúc bắt đầu muội đã chỉ nhìn huynh ấy......""Trong sinh mệnh của muội, toàn bộ đều là huynh ấy......""Nhưng vì sao, vì sao huynh ấy muốn muội như vậy?""Muội có chỗ nào không tốt? Muội làm sai chỗ nào? Cẩm Lý, huynh nói cho muội biết, muội thật sự kém cỏi như thế sao?"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, sắc mặt khẽ trở nên có chút khó coi.Vươn tay, giữ chặt bả vai Tô Sơ Tâm, bình tĩnh nhìn vào mắt nữ tử, gằn từng chữ hỏi:"Xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc làm sao vậy? Cảnh Lương làm gì muội? Nói cho ta biết!"Chỉ một khắc, đáy lòng Tô Cẩm Lí đã đầy phẫn nộ! Hắn vẫn luôn cho rằng Tô Cảnh Lương yêu thương Tô Sơ Tâm!