Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 103: Đêm tân hôn

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Nhất thời,đáy lòng Dương Xuyến Xuyến, không phải không hận, không phải không giận!Nở nụ cười lạnh lùng......Giọng nói, mang theo vài phần châm chọc."Hận ngươi?""Ngươi không xứng!""Yêu và hận, đều là tình cảm cực kỳ mãnh liệt, phải để ý mới có!""Ngươi có tài đức gì, đạt được tình cảm mãnh liệt của ta?""Ta mới khinh thường, hận ngươi - - "Tô Cẩm Lý nghe như vậy, sắc mặt không có biến hóa, hơi xốc môi, sao đó chớp mắt.Ánh mắt đó, khiến người khó có thể nắm lấy.Giọng nói dịu dàng."Tùy tiện!"Hai chữ, sau đó, nam tử đột nhiên đột nhiên cởi y phục của mình xuống!Hướng về nữ tử, hung hăng đè ép xuống......Mang theo d*c v*ng cùng lửa giận, tràn đầy ngập khắp trời.Để cho nàng, không có chỗ để trốn, không có chỗ để ẩn!Nam nhân hung hăng bao vây nữ tử, không thể để cho nàng nhúc nhích.Dương Xuyến Xuyến toàn thân run rẩy, muốn trốn tránh, nhưng mà, lại không chống lại được sức mạnh của nam nhân.Nàng, có thể cảm giác được, sợ hãi, một chút, một chút lan tràn trong trái tim mình.....Từng chút một......Đột nhiên, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy được phía dưới có chút khó chịu, bụng dưới căng lên đau đớn......Ngay khi Tô Cẩm Lý muốn chiếm hữu nàng, Dương Xuyến Xuyến đột nhiên hét lên: "Ta......"Cám ơn trời đất, nàng vậy mà, tại thời khắc mấu chốt, giải quyết rồi......Liền ngay cả ông trời, cũng đều giúp nàng.Đồng thời, Tô Cẩm Lý cũng cảm thấy cơ thể bị lính một thứ kinh tởm gì đó.Lập tức nhíu mày, hướng phía dưới nhìn lại......Qùy thủy Dương Xuyến Xuyến đã đến......Chất lỏng màu đỏ tươi, dính trên y phục chính mình.Nhất thời, Tô Cẩm Lý trong ánh mắt hiện lên một tia ghê tởm.Cả người, rất nhanh theo trên người Dương Xuyến Xuyến, đứng lên.Tốc độ nhanh đáng kinh ngạc.Đáy mắt mang theo sự chán ghét!Giống như vậy, cũng mang theo tức giận, ngang ngược khuếch tán."Ghê tởm!" Vừa nói, Tô Cẩm Lý nhặt thứ gì đó trên bàn, ra sức xoa y phục của mình.

Nhất thời,đáy lòng Dương Xuyến Xuyến, không phải không hận, không phải không giận!

Nở nụ cười lạnh lùng......

Giọng nói, mang theo vài phần châm chọc.

"Hận ngươi?"

"Ngươi không xứng!"

"Yêu và hận, đều là tình cảm cực kỳ mãnh liệt, phải để ý mới có!"

"Ngươi có tài đức gì, đạt được tình cảm mãnh liệt của ta?"

"Ta mới khinh thường, hận ngươi - - "

Tô Cẩm Lý nghe như vậy, sắc mặt không có biến hóa, hơi xốc môi, sao đó chớp mắt.

Ánh mắt đó, khiến người khó có thể nắm lấy.

Giọng nói dịu dàng.

"Tùy tiện!"

Hai chữ, sau đó, nam tử đột nhiên đột nhiên cởi y phục của mình xuống!

Hướng về nữ tử, hung hăng đè ép xuống......

Mang theo d*c v*ng cùng lửa giận, tràn đầy ngập khắp trời.

Để cho nàng, không có chỗ để trốn, không có chỗ để ẩn!

Nam nhân hung hăng bao vây nữ tử, không thể để cho nàng nhúc nhích.

Dương Xuyến Xuyến toàn thân run rẩy, muốn trốn tránh, nhưng mà, lại không chống lại được sức mạnh của nam nhân.

Nàng, có thể cảm giác được, sợ hãi, một chút, một chút lan tràn trong trái tim mình.....

Từng chút một......

Đột nhiên, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy được phía dưới có chút khó chịu, bụng dưới căng lên đau đớn......

Ngay khi Tô Cẩm Lý muốn chiếm hữu nàng, Dương Xuyến Xuyến đột nhiên hét lên: "Ta......"

Cám ơn trời đất, nàng vậy mà, tại thời khắc mấu chốt, giải quyết rồi......

Liền ngay cả ông trời, cũng đều giúp nàng.

Đồng thời, Tô Cẩm Lý cũng cảm thấy cơ thể bị lính một thứ kinh tởm gì đó.

Lập tức nhíu mày, hướng phía dưới nhìn lại......

Qùy thủy Dương Xuyến Xuyến đã đến......

Chất lỏng màu đỏ tươi, dính trên y phục chính mình.

Nhất thời, Tô Cẩm Lý trong ánh mắt hiện lên một tia ghê tởm.

Cả người, rất nhanh theo trên người Dương Xuyến Xuyến, đứng lên.

Tốc độ nhanh đáng kinh ngạc.

Đáy mắt mang theo sự chán ghét!

Giống như vậy, cũng mang theo tức giận, ngang ngược khuếch tán.

"Ghê tởm!" Vừa nói, Tô Cẩm Lý nhặt thứ gì đó trên bàn, ra sức xoa y phục của mình.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Nhất thời,đáy lòng Dương Xuyến Xuyến, không phải không hận, không phải không giận!Nở nụ cười lạnh lùng......Giọng nói, mang theo vài phần châm chọc."Hận ngươi?""Ngươi không xứng!""Yêu và hận, đều là tình cảm cực kỳ mãnh liệt, phải để ý mới có!""Ngươi có tài đức gì, đạt được tình cảm mãnh liệt của ta?""Ta mới khinh thường, hận ngươi - - "Tô Cẩm Lý nghe như vậy, sắc mặt không có biến hóa, hơi xốc môi, sao đó chớp mắt.Ánh mắt đó, khiến người khó có thể nắm lấy.Giọng nói dịu dàng."Tùy tiện!"Hai chữ, sau đó, nam tử đột nhiên đột nhiên cởi y phục của mình xuống!Hướng về nữ tử, hung hăng đè ép xuống......Mang theo d*c v*ng cùng lửa giận, tràn đầy ngập khắp trời.Để cho nàng, không có chỗ để trốn, không có chỗ để ẩn!Nam nhân hung hăng bao vây nữ tử, không thể để cho nàng nhúc nhích.Dương Xuyến Xuyến toàn thân run rẩy, muốn trốn tránh, nhưng mà, lại không chống lại được sức mạnh của nam nhân.Nàng, có thể cảm giác được, sợ hãi, một chút, một chút lan tràn trong trái tim mình.....Từng chút một......Đột nhiên, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy được phía dưới có chút khó chịu, bụng dưới căng lên đau đớn......Ngay khi Tô Cẩm Lý muốn chiếm hữu nàng, Dương Xuyến Xuyến đột nhiên hét lên: "Ta......"Cám ơn trời đất, nàng vậy mà, tại thời khắc mấu chốt, giải quyết rồi......Liền ngay cả ông trời, cũng đều giúp nàng.Đồng thời, Tô Cẩm Lý cũng cảm thấy cơ thể bị lính một thứ kinh tởm gì đó.Lập tức nhíu mày, hướng phía dưới nhìn lại......Qùy thủy Dương Xuyến Xuyến đã đến......Chất lỏng màu đỏ tươi, dính trên y phục chính mình.Nhất thời, Tô Cẩm Lý trong ánh mắt hiện lên một tia ghê tởm.Cả người, rất nhanh theo trên người Dương Xuyến Xuyến, đứng lên.Tốc độ nhanh đáng kinh ngạc.Đáy mắt mang theo sự chán ghét!Giống như vậy, cũng mang theo tức giận, ngang ngược khuếch tán."Ghê tởm!" Vừa nói, Tô Cẩm Lý nhặt thứ gì đó trên bàn, ra sức xoa y phục của mình.

Chương 103: Đêm tân hôn