Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 111: Hôn lễ kì lạ

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Đều đã đến nước này, còn cái gì được hay không được!" Tuyết Y khoát tay áo, bộ mặt hoàng gia không thể mất, hôm nay, hôn lễ này nếu đã bắt đầu thì nhất định phải cử hành đến kết thúc!Toàn bộ đều đã bình tĩnh rồi!Nàng sẽ từ từ tính sổ từng chút một! ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Đây là một hôn lễ kì lạ.Bên ngoài, ánh Mặt Trời chiếu sáng.trong phòng, không khí trầm thấp.Lụa mỏng màu đỏ che đi vẻ mặt tức giận của Dương Xuyến XuyếnTrong không khí, tất cả mọi người có thể cảm thấy được không khí nặng nề, không có bất cứ người nào dám thở mạnh.Hiện trường cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người trừng mắt thật to, xem một màn trước mặt.Thời gian dần trôi qua.Tân lang không xuất hiện.Không tránh khỏi có những người đã bắt đầu xì xào bàn tán."Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?""Đúng vậy, Tô vương gia đi đâu?""........."Ngón tay Dương Xuyến Xuyến nắm chặt, ánh mắt tối cực kỳ!Thấy không có ai xuất hiện, sắc mặt vương phi nương nương Tuyết Y yên tĩnh, hừ lạnh một tiếng, phá tan yên tĩnh."Nếu giờ lành đã đến, thế thì bây giờ bái đường thành thân đi......"Cùng với lời nói của vương phi nương nương, sau lưng Tô Cảnh Lương đã có một người ôm một con gà lớn tiến vào.Vương phi nương nương nhìn con gà kia, hơi hơi nheo mắt lại: "Hôm nay, thân thể Tô vương gia không khỏe, cho nên để con gà trống này thay thế Tô vương gia, hoàn thành nghi thức bái đường!"Lúc Vương phi nương nương nói những lời này, ánh mắt âm u.Tô Cẩm Lý vô lại, vậy mà dám nhiễu loạn lớn như vậy!Để xem đến lúc đó nàng dạy dỗ hắn như thế nào!Dương Xuyến Xuyến nghe được như vậy, mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại.Đáy lòng tức giận lại bùng lên.Nhưng mà ngại mọi người ở trước mặt, không dám phản kháng, nhưng nàng giận quá thành cười rồi.

"Đều đã đến nước này, còn cái gì được hay không được!" Tuyết Y khoát tay áo, bộ mặt hoàng gia không thể mất, hôm nay, hôn lễ này nếu đã bắt đầu thì nhất định phải cử hành đến kết thúc!

Toàn bộ đều đã bình tĩnh rồi!

Nàng sẽ từ từ tính sổ từng chút một! 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Đây là một hôn lễ kì lạ.

Bên ngoài, ánh Mặt Trời chiếu sáng.

trong phòng, không khí trầm thấp.

Lụa mỏng màu đỏ che đi vẻ mặt tức giận của Dương Xuyến Xuyến

Trong không khí, tất cả mọi người có thể cảm thấy được không khí nặng nề, không có bất cứ người nào dám thở mạnh.

Hiện trường cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người trừng mắt thật to, xem một màn trước mặt.

Thời gian dần trôi qua.

Tân lang không xuất hiện.

Không tránh khỏi có những người đã bắt đầu xì xào bàn tán.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

"Đúng vậy, Tô vương gia đi đâu?"

"........."

Ngón tay Dương Xuyến Xuyến nắm chặt, ánh mắt tối cực kỳ!

Thấy không có ai xuất hiện, sắc mặt vương phi nương nương Tuyết Y yên tĩnh, hừ lạnh một tiếng, phá tan yên tĩnh.

"Nếu giờ lành đã đến, thế thì bây giờ bái đường thành thân đi......"

Cùng với lời nói của vương phi nương nương, sau lưng Tô Cảnh Lương đã có một người ôm một con gà lớn tiến vào.

Vương phi nương nương nhìn con gà kia, hơi hơi nheo mắt lại: "Hôm nay, thân thể Tô vương gia không khỏe, cho nên để con gà trống này thay thế Tô vương gia, hoàn thành nghi thức bái đường!"

Lúc Vương phi nương nương nói những lời này, ánh mắt âm u.

Tô Cẩm Lý vô lại, vậy mà dám nhiễu loạn lớn như vậy!

Để xem đến lúc đó nàng dạy dỗ hắn như thế nào!

Dương Xuyến Xuyến nghe được như vậy, mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại.

Đáy lòng tức giận lại bùng lên.

Nhưng mà ngại mọi người ở trước mặt, không dám phản kháng, nhưng nàng giận quá thành cười rồi.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Đều đã đến nước này, còn cái gì được hay không được!" Tuyết Y khoát tay áo, bộ mặt hoàng gia không thể mất, hôm nay, hôn lễ này nếu đã bắt đầu thì nhất định phải cử hành đến kết thúc!Toàn bộ đều đã bình tĩnh rồi!Nàng sẽ từ từ tính sổ từng chút một! ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Đây là một hôn lễ kì lạ.Bên ngoài, ánh Mặt Trời chiếu sáng.trong phòng, không khí trầm thấp.Lụa mỏng màu đỏ che đi vẻ mặt tức giận của Dương Xuyến XuyếnTrong không khí, tất cả mọi người có thể cảm thấy được không khí nặng nề, không có bất cứ người nào dám thở mạnh.Hiện trường cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người trừng mắt thật to, xem một màn trước mặt.Thời gian dần trôi qua.Tân lang không xuất hiện.Không tránh khỏi có những người đã bắt đầu xì xào bàn tán."Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?""Đúng vậy, Tô vương gia đi đâu?""........."Ngón tay Dương Xuyến Xuyến nắm chặt, ánh mắt tối cực kỳ!Thấy không có ai xuất hiện, sắc mặt vương phi nương nương Tuyết Y yên tĩnh, hừ lạnh một tiếng, phá tan yên tĩnh."Nếu giờ lành đã đến, thế thì bây giờ bái đường thành thân đi......"Cùng với lời nói của vương phi nương nương, sau lưng Tô Cảnh Lương đã có một người ôm một con gà lớn tiến vào.Vương phi nương nương nhìn con gà kia, hơi hơi nheo mắt lại: "Hôm nay, thân thể Tô vương gia không khỏe, cho nên để con gà trống này thay thế Tô vương gia, hoàn thành nghi thức bái đường!"Lúc Vương phi nương nương nói những lời này, ánh mắt âm u.Tô Cẩm Lý vô lại, vậy mà dám nhiễu loạn lớn như vậy!Để xem đến lúc đó nàng dạy dỗ hắn như thế nào!Dương Xuyến Xuyến nghe được như vậy, mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại.Đáy lòng tức giận lại bùng lên.Nhưng mà ngại mọi người ở trước mặt, không dám phản kháng, nhưng nàng giận quá thành cười rồi.

Chương 111: Hôn lễ kì lạ