Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 116: Đêm tân hôn đáng sợ

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng, vừa muốn châm chọc Dương Xuyến Xuyến, nhưng mà nữ tử giống như nghĩ đến hắn muốn nói gì vậy, nhanh chóng đáp lại một câu: "Vương gia, nguyệt sự của ta chưa xong...... Cho nên, không làm gì với ngươi được."Tô Cẩm Lý cuộn chặt tay, chợt đi đến trước mặt Dương Xuyến Xuyến nhanh như một cơn gió, đồng thời bắt được nàng, mạnh mẽ đẩy ngã lên trên giường."Không chịu yên?""Chúng ta có thể không làm...... Nếu giữ bổn vương ở trong phòng, ắt phải ưu đãi bổn vương!"Vừa nói xong, ngón tay Tô Cẩm Lý thành thạo cởi bỏ y phục Dương Xuyến Xuyến.Rồi sau đó cúi đầu hôn xuống cánh môi Dương Xuyến Xuyến.Cảm giác ngọt ngào tuyệt mỹ làm cho lòng Tô Cẩm Lý vốn phiền muộn, đột nhiên dịu hẳn đi.Vốn là đêm hôm đó nhìn thấy Tô Cảnh Lương đưa nàng đi, đáy lòng mình liền tức giận như dây leo mọc lan tràn, hiện tại tự nhiên lại biến mất từng chút một.Biến cố bỗng xảy ra trong nháy mắt.Nữ tử vốn đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, đáy mắt lóe ra một tia sángNói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thân thể dưới thân Tô Cẩm Lý vẫn đang ngoan ngoãn chợt có phản kháng rồi.Dương Xuyến Xuyến co đầu gối,mạnh mẽ húc vào cái nơi sẽ đoạn tử tuyệt tôn của Tô Cẩm Lý."A - - "Phịch một tiếng, Tô Cẩm Lý ngã lăn ra trên đất.Chỗ ấy đau muốn chết. Giống như là có thể trí mạng vậy, tòan bộ sức lực cả người đều biến mất không còn chút nào.Thật lâu không nói nên lời.Người ngoài cửa nghe thấy tiếng thét chói tai, lập tức có người đứng ở cửa nhỏ giọng hỏi: "Vương gia......"Chuyện mất mặt như vậy, làm sao có thể để cho người khác biết!Tô Cẩm Lý cố nén đau đớn, cắn chặt răng, quỳ rạp trên mặt đất ôm bảo bối của mình.Cau mày, tự thể hiện ra ngoài một bộ dạng không việc gì, nói:"Cút! Đêm tân hôn của bổn vương, người nào lắm miệng, bổn vương giết người đó!""Mau tránh ra xa cho bổn vương!"Nghe được giọng điệu Tô Cẩm Lý không vui như vậy, mọi người liền vội vàng lui ra ngoài.Dương Xuyến Xuyến ngừng thở, nghe tiếng bước chân dần rời đi, nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, chuyện lớn hoàn thành được một nửa rồi.

Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng, vừa muốn châm chọc Dương Xuyến Xuyến, nhưng mà nữ tử giống như nghĩ đến hắn muốn nói gì vậy, nhanh chóng đáp lại một câu: "Vương gia, nguyệt sự của ta chưa xong...... Cho nên, không làm gì với ngươi được."

Tô Cẩm Lý cuộn chặt tay, chợt đi đến trước mặt Dương Xuyến Xuyến nhanh như một cơn gió, đồng thời bắt được nàng, mạnh mẽ đẩy ngã lên trên giường.

"Không chịu yên?"

"Chúng ta có thể không làm...... Nếu giữ bổn vương ở trong phòng, ắt phải ưu đãi bổn vương!"

Vừa nói xong, ngón tay Tô Cẩm Lý thành thạo cởi bỏ y phục Dương Xuyến Xuyến.

Rồi sau đó cúi đầu hôn xuống cánh môi Dương Xuyến Xuyến.

Cảm giác ngọt ngào tuyệt mỹ làm cho lòng Tô Cẩm Lý vốn phiền muộn, đột nhiên dịu hẳn đi.

Vốn là đêm hôm đó nhìn thấy Tô Cảnh Lương đưa nàng đi, đáy lòng mình liền tức giận như dây leo mọc lan tràn, hiện tại tự nhiên lại biến mất từng chút một.

Biến cố bỗng xảy ra trong nháy mắt.

Nữ tử vốn đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, đáy mắt lóe ra một tia sáng

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thân thể dưới thân Tô Cẩm Lý vẫn đang ngoan ngoãn chợt có phản kháng rồi.

Dương Xuyến Xuyến co đầu gối,mạnh mẽ húc vào cái nơi sẽ đoạn tử tuyệt tôn của Tô Cẩm Lý.

"A - - "

Phịch một tiếng, Tô Cẩm Lý ngã lăn ra trên đất.

Chỗ ấy đau muốn chết. 

Giống như là có thể trí mạng vậy, tòan bộ sức lực cả người đều biến mất không còn chút nào.

Thật lâu không nói nên lời.

Người ngoài cửa nghe thấy tiếng thét chói tai, lập tức có người đứng ở cửa nhỏ giọng hỏi: "Vương gia......"

Chuyện mất mặt như vậy, làm sao có thể để cho người khác biết!

Tô Cẩm Lý cố nén đau đớn, cắn chặt răng, quỳ rạp trên mặt đất ôm bảo bối của mình.

Cau mày, tự thể hiện ra ngoài một bộ dạng không việc gì, nói:

"Cút! Đêm tân hôn của bổn vương, người nào lắm miệng, bổn vương giết người đó!"

"Mau tránh ra xa cho bổn vương!"

Nghe được giọng điệu Tô Cẩm Lý không vui như vậy, mọi người liền vội vàng lui ra ngoài.

Dương Xuyến Xuyến ngừng thở, nghe tiếng bước chân dần rời đi, nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, chuyện lớn hoàn thành được một nửa rồi.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng, vừa muốn châm chọc Dương Xuyến Xuyến, nhưng mà nữ tử giống như nghĩ đến hắn muốn nói gì vậy, nhanh chóng đáp lại một câu: "Vương gia, nguyệt sự của ta chưa xong...... Cho nên, không làm gì với ngươi được."Tô Cẩm Lý cuộn chặt tay, chợt đi đến trước mặt Dương Xuyến Xuyến nhanh như một cơn gió, đồng thời bắt được nàng, mạnh mẽ đẩy ngã lên trên giường."Không chịu yên?""Chúng ta có thể không làm...... Nếu giữ bổn vương ở trong phòng, ắt phải ưu đãi bổn vương!"Vừa nói xong, ngón tay Tô Cẩm Lý thành thạo cởi bỏ y phục Dương Xuyến Xuyến.Rồi sau đó cúi đầu hôn xuống cánh môi Dương Xuyến Xuyến.Cảm giác ngọt ngào tuyệt mỹ làm cho lòng Tô Cẩm Lý vốn phiền muộn, đột nhiên dịu hẳn đi.Vốn là đêm hôm đó nhìn thấy Tô Cảnh Lương đưa nàng đi, đáy lòng mình liền tức giận như dây leo mọc lan tràn, hiện tại tự nhiên lại biến mất từng chút một.Biến cố bỗng xảy ra trong nháy mắt.Nữ tử vốn đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, đáy mắt lóe ra một tia sángNói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thân thể dưới thân Tô Cẩm Lý vẫn đang ngoan ngoãn chợt có phản kháng rồi.Dương Xuyến Xuyến co đầu gối,mạnh mẽ húc vào cái nơi sẽ đoạn tử tuyệt tôn của Tô Cẩm Lý."A - - "Phịch một tiếng, Tô Cẩm Lý ngã lăn ra trên đất.Chỗ ấy đau muốn chết. Giống như là có thể trí mạng vậy, tòan bộ sức lực cả người đều biến mất không còn chút nào.Thật lâu không nói nên lời.Người ngoài cửa nghe thấy tiếng thét chói tai, lập tức có người đứng ở cửa nhỏ giọng hỏi: "Vương gia......"Chuyện mất mặt như vậy, làm sao có thể để cho người khác biết!Tô Cẩm Lý cố nén đau đớn, cắn chặt răng, quỳ rạp trên mặt đất ôm bảo bối của mình.Cau mày, tự thể hiện ra ngoài một bộ dạng không việc gì, nói:"Cút! Đêm tân hôn của bổn vương, người nào lắm miệng, bổn vương giết người đó!""Mau tránh ra xa cho bổn vương!"Nghe được giọng điệu Tô Cẩm Lý không vui như vậy, mọi người liền vội vàng lui ra ngoài.Dương Xuyến Xuyến ngừng thở, nghe tiếng bước chân dần rời đi, nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, chuyện lớn hoàn thành được một nửa rồi.

Chương 116: Đêm tân hôn đáng sợ