Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 123
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lí nghe được lời như vậy, nghiến răng nói: "Cho người đi tìm nữ nhân Dương Xuyến Xuyến đó về đây!" "Vâng.... Vâng...." Tiểu Lộ Tử nghe vậy, nhanh chóng quỳ xuống bò ra ngoài. Tô Cẩm Lí tức giận nắm chặt tay, nữ nhân chết tiệt, bổn vương chờ ngươi! Toàn bộ nơi này là của ta, ta không sợ không bắt được nàng! Bên môi Tô Cẩm Lí vẽ ra nụ cười nguy hiểm. "Tốt! Làm tốt!"Dương Vạn Tài vỗ chân, bộ dạng hả giận: " Quyền quý thì sao nào, ta còn tưởng thích con gái bảo bối của ta, ta mới miễn cưỡng đồng ý. Kết quả, bọn họ đã làm thành cái gì đây?! Con xem, ngày thành hôn tân lang không xuất hiện, Vương gia thì có gì hay, Vương gia thì được coi thường người khác hả? Ta chỉ có một đứa con gái, ai dám ức h**p, không nâng niu, ta có thể sống chết với người đó!" Dương Xuyến Xuyến trừng lớn mắt nhìn nước bọt của Dương Vạn Tài bay tứ tung. Oa, nàng đột nhiên phát hiện mình có cha yêu thương rất nhiều. Nàng còn tưởng nàng đào hôn về nhà sẽ bị cha mẹ mắng, hiện tại đã không như vậy." "Nhưng, Vương thượng có thể hạ chỉ...." Lúc này Dư Thuý lại có chút lo lắng. "Vậy thì sao? Không lẽ để bảo bối Xuyến Xuyến nhà ta chịu thiệt?""Nhìn hôn lễ hôm qua còn không rõ sao, rõ ràng Vương gia không có ý cưới Xuyến Xuyến..." "Không thích vậy nam nhân kia đang làm gì?"
Tô Cẩm Lí nghe được lời như vậy, nghiến răng nói: "Cho người đi tìm nữ nhân Dương Xuyến Xuyến đó về đây!"
"Vâng.... Vâng...." Tiểu Lộ Tử nghe vậy, nhanh chóng quỳ xuống bò ra ngoài. Tô Cẩm Lí tức giận nắm chặt tay, nữ nhân chết tiệt, bổn vương chờ ngươi! Toàn bộ nơi này là của ta, ta không sợ không bắt được nàng! Bên môi Tô Cẩm Lí vẽ ra nụ cười nguy hiểm.
"Tốt! Làm tốt!"
Dương Vạn Tài vỗ chân, bộ dạng hả giận: " Quyền quý thì sao nào, ta còn tưởng thích con gái bảo bối của ta, ta mới miễn cưỡng đồng ý. Kết quả, bọn họ đã làm thành cái gì đây?! Con xem, ngày thành hôn tân lang không xuất hiện, Vương gia thì có gì hay, Vương gia thì được coi thường người khác hả? Ta chỉ có một đứa con gái, ai dám ức h**p, không nâng niu, ta có thể sống chết với người đó!"
Dương Xuyến Xuyến trừng lớn mắt nhìn nước bọt của Dương Vạn Tài bay tứ tung. Oa, nàng đột nhiên phát hiện mình có cha yêu thương rất nhiều. Nàng còn tưởng nàng đào hôn về nhà sẽ bị cha mẹ mắng, hiện tại đã không như vậy."
"Nhưng, Vương thượng có thể hạ chỉ...." Lúc này Dư Thuý lại có chút lo lắng.
"Vậy thì sao? Không lẽ để bảo bối Xuyến Xuyến nhà ta chịu thiệt?"
"Nhìn hôn lễ hôm qua còn không rõ sao, rõ ràng Vương gia không có ý cưới Xuyến Xuyến..."
"Không thích vậy nam nhân kia đang làm gì?"
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lí nghe được lời như vậy, nghiến răng nói: "Cho người đi tìm nữ nhân Dương Xuyến Xuyến đó về đây!" "Vâng.... Vâng...." Tiểu Lộ Tử nghe vậy, nhanh chóng quỳ xuống bò ra ngoài. Tô Cẩm Lí tức giận nắm chặt tay, nữ nhân chết tiệt, bổn vương chờ ngươi! Toàn bộ nơi này là của ta, ta không sợ không bắt được nàng! Bên môi Tô Cẩm Lí vẽ ra nụ cười nguy hiểm. "Tốt! Làm tốt!"Dương Vạn Tài vỗ chân, bộ dạng hả giận: " Quyền quý thì sao nào, ta còn tưởng thích con gái bảo bối của ta, ta mới miễn cưỡng đồng ý. Kết quả, bọn họ đã làm thành cái gì đây?! Con xem, ngày thành hôn tân lang không xuất hiện, Vương gia thì có gì hay, Vương gia thì được coi thường người khác hả? Ta chỉ có một đứa con gái, ai dám ức h**p, không nâng niu, ta có thể sống chết với người đó!" Dương Xuyến Xuyến trừng lớn mắt nhìn nước bọt của Dương Vạn Tài bay tứ tung. Oa, nàng đột nhiên phát hiện mình có cha yêu thương rất nhiều. Nàng còn tưởng nàng đào hôn về nhà sẽ bị cha mẹ mắng, hiện tại đã không như vậy." "Nhưng, Vương thượng có thể hạ chỉ...." Lúc này Dư Thuý lại có chút lo lắng. "Vậy thì sao? Không lẽ để bảo bối Xuyến Xuyến nhà ta chịu thiệt?""Nhìn hôn lễ hôm qua còn không rõ sao, rõ ràng Vương gia không có ý cưới Xuyến Xuyến..." "Không thích vậy nam nhân kia đang làm gì?"