Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 126
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Huống chi, việc này không thể lộ ra, nếu lộ ra bên ngoài, tất cả mọi người đều biết, vậy Vương gia chúng ta lại càng mất mặt hơn à?""Cảnh Lương nói cũng đúng!" Vương phi nương nương Tuyết Y nhàn nhạt lắc lắc đầu, nhắm mắt lại.Tô Sơ Tâm ngồi một bên, đôi mắt lập lòe nhìn Tô Cảnh Lương biểu tình có chút cứng ngắc. Tô Cảnh Lương vẫn luôn thờ ơ dù có người chết, lại có thể vì Dương Xuyến Xuyến nói chuyện đạo lý? Ngón tay run rẩy, nàng thực sự thích hắn. Chỉ là mắt hắn chưa bao giờ nhìn đến nàng. Ánh mắt nhìn nàng, càng ngày càng lạnh nhạt. Tô Sơ Tâm trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói: "Nếu đã vậy thì mẫu phi, Cảnh Lương, Cẩm Lí, sao phải tìm nàng ấy về nữa? Nhà này đã bị nàng ấy vứt ra sau đầu, vậy chúng ta không cần cưới xin gì nữa rồi!"Tô Cẩm Lí nghe vậy, đáy mắt hiện lên tia tức giận. Nhưng vẫn ôn hòa nhìn lướt qua Tô Sơ Tâm, nắm chặt tay lại, đột ngột đứng lên: "Tìm! Lão Trương, tìm thật nhanh cho ta, đào ba tấc đất, lật tung cả nơi này cũng phải tìm!" Nữ nhân đáng chết đó, không thể chạy dễ dàng như vậy được! Mắt Tô Cẩm Lí sáng lên, có vẻ lại nghĩ ra gì đó."Ba ngày, nếu vẫn không tìm thấy, bổn vương sẽ nghĩ cách khác!"Tô Cảnh Lương đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lí: "Cẩm Lí, đệ muốn làm như nào?""Đó là chuyện của đệ, không liên quan đến huynh!" Không lưu tình trả lời. Tô Cẩm Lí cười lạnh: "Nữ nhân kia nhất định phải tìm được, phải cưới được nàng! Nếu nàng muốn trốn thoát, thì phải là bổn vương không cần nàng. Không thể là nàng không cần ta! Trên thế giới này, không nữ nhân nào ta không chiếm được!"
"Huống chi, việc này không thể lộ ra, nếu lộ ra bên ngoài, tất cả mọi người đều biết, vậy Vương gia chúng ta lại càng mất mặt hơn à?"
"Cảnh Lương nói cũng đúng!" Vương phi nương nương Tuyết Y nhàn nhạt lắc lắc đầu, nhắm mắt lại.
Tô Sơ Tâm ngồi một bên, đôi mắt lập lòe nhìn Tô Cảnh Lương biểu tình có chút cứng ngắc. Tô Cảnh Lương vẫn luôn thờ ơ dù có người chết, lại có thể vì Dương Xuyến Xuyến nói chuyện đạo lý? Ngón tay run rẩy, nàng thực sự thích hắn. Chỉ là mắt hắn chưa bao giờ nhìn đến nàng. Ánh mắt nhìn nàng, càng ngày càng lạnh nhạt. Tô Sơ Tâm trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói: "Nếu đã vậy thì mẫu phi, Cảnh Lương, Cẩm Lí, sao phải tìm nàng ấy về nữa? Nhà này đã bị nàng ấy vứt ra sau đầu, vậy chúng ta không cần cưới xin gì nữa rồi!"
Tô Cẩm Lí nghe vậy, đáy mắt hiện lên tia tức giận. Nhưng vẫn ôn hòa nhìn lướt qua Tô Sơ Tâm, nắm chặt tay lại, đột ngột đứng lên: "Tìm! Lão Trương, tìm thật nhanh cho ta, đào ba tấc đất, lật tung cả nơi này cũng phải tìm!" Nữ nhân đáng chết đó, không thể chạy dễ dàng như vậy được! Mắt Tô Cẩm Lí sáng lên, có vẻ lại nghĩ ra gì đó.
"Ba ngày, nếu vẫn không tìm thấy, bổn vương sẽ nghĩ cách khác!"
Tô Cảnh Lương đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lí: "Cẩm Lí, đệ muốn làm như nào?"
"Đó là chuyện của đệ, không liên quan đến huynh!" Không lưu tình trả lời. Tô Cẩm Lí cười lạnh: "Nữ nhân kia nhất định phải tìm được, phải cưới được nàng! Nếu nàng muốn trốn thoát, thì phải là bổn vương không cần nàng. Không thể là nàng không cần ta! Trên thế giới này, không nữ nhân nào ta không chiếm được!"
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… "Huống chi, việc này không thể lộ ra, nếu lộ ra bên ngoài, tất cả mọi người đều biết, vậy Vương gia chúng ta lại càng mất mặt hơn à?""Cảnh Lương nói cũng đúng!" Vương phi nương nương Tuyết Y nhàn nhạt lắc lắc đầu, nhắm mắt lại.Tô Sơ Tâm ngồi một bên, đôi mắt lập lòe nhìn Tô Cảnh Lương biểu tình có chút cứng ngắc. Tô Cảnh Lương vẫn luôn thờ ơ dù có người chết, lại có thể vì Dương Xuyến Xuyến nói chuyện đạo lý? Ngón tay run rẩy, nàng thực sự thích hắn. Chỉ là mắt hắn chưa bao giờ nhìn đến nàng. Ánh mắt nhìn nàng, càng ngày càng lạnh nhạt. Tô Sơ Tâm trầm mặc một lúc, nhỏ giọng nói: "Nếu đã vậy thì mẫu phi, Cảnh Lương, Cẩm Lí, sao phải tìm nàng ấy về nữa? Nhà này đã bị nàng ấy vứt ra sau đầu, vậy chúng ta không cần cưới xin gì nữa rồi!"Tô Cẩm Lí nghe vậy, đáy mắt hiện lên tia tức giận. Nhưng vẫn ôn hòa nhìn lướt qua Tô Sơ Tâm, nắm chặt tay lại, đột ngột đứng lên: "Tìm! Lão Trương, tìm thật nhanh cho ta, đào ba tấc đất, lật tung cả nơi này cũng phải tìm!" Nữ nhân đáng chết đó, không thể chạy dễ dàng như vậy được! Mắt Tô Cẩm Lí sáng lên, có vẻ lại nghĩ ra gì đó."Ba ngày, nếu vẫn không tìm thấy, bổn vương sẽ nghĩ cách khác!"Tô Cảnh Lương đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lí: "Cẩm Lí, đệ muốn làm như nào?""Đó là chuyện của đệ, không liên quan đến huynh!" Không lưu tình trả lời. Tô Cẩm Lí cười lạnh: "Nữ nhân kia nhất định phải tìm được, phải cưới được nàng! Nếu nàng muốn trốn thoát, thì phải là bổn vương không cần nàng. Không thể là nàng không cần ta! Trên thế giới này, không nữ nhân nào ta không chiếm được!"