Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 145: Ta làm trò tiêu khiển của ngươi

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến nhìn môi Tô Cẩm lý, cuộn chặt tay thành nắm đấm, nghĩ cũng không nghĩ, vung tay về phía Tô Cẩm Lý.Nhưng lại bị Tô Cẩm Lý dễ dàng bắt được cổ tay nàng.Không lưu tình chút nào vặn mạnh một cái.Dương Xuyến Xuyến rõ ràng nghe thấy xương cốt mình truyền đến tiếng kêu răng rắcĐau đớn lan tràn.Bởi vậy sắc mặt Dương Xuyến Xuyến đột nhiên trắng bệch.Rồi sau đó, Tô Cẩm Lý nhanh chóng buông Dương Xuyến Xuyến ra.Tư thế vẫn ung dung nhìn từ trên cao xuốngNhìn con mồi của mình thản nhiên nói:"Dương Xuyến Xuyến, mẫu thân của nàng rất được đó!""Bốn mươi tuổi vẫn phong tư yểu điệu như vậy!"" Các cô nương dùng một đêm ở lầu xanh cũng không bằng!""Ngươi có ý gì?"Cả người Dương Xuyến Xuyến giống như con nhím, nhanh chóng xù lông.Nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý đề phòng."Không có ý gì, chỉ ca ngợi thôi."Tô cẩm lý so sánh có vẻ cực kỳ lạnh nhạt.Dương Xuyến Xuyến tức giận, nàng thật sự rất muốn đạp nam nhân xuống đất đập cho một trận.Hoặc là nghiền xương hắn thành tro không tiếc tay!Nhưng mà nam nhân ở trước mắt nói một câu cũng có ý rõ ràng.Cảnh cáo nàng, uy h**p nàng......Nàng giống như không có bất cứ cơ hội nào để chiến thắng hắn!Đây là cổ đại!Thời đại quyền lực tối thượngKhông có bất kì đạo lý gì có thể nói.Hoàng gia bảo ngươi chết thì ngươi phải chết!Không chết cũng phải chết!Phản kháng thì lập tức tan cửa nát nhà.Không phản kháng tức là con mồi!Bọn họ có 1000 loại, một vạn loại phương pháp, có thể ép ngươi đến đường cùng!hoặc là nói, bọn họ có thể từ từ chơi đùa ngươi......Mà Tô Cẩm Lý hiển nhiên là thuộc loại người tâm địa thâm sâu khó lường nhất.Chọc đến ta thì ta phải rỉa rói ngươi từng chút một.Sống cũng không thể, chết cũng không thể!Dương Xuyến Xuyến từ từ khôi phục hơi thở bình tĩnh, nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý."Đúng rồi, còn có tin tức chưa nói cho nàng, quan hệ của thái tử với nàng rất tốt sao?"

Dương Xuyến Xuyến nhìn môi Tô Cẩm lý, cuộn chặt tay thành nắm đấm, nghĩ cũng không nghĩ, vung tay về phía Tô Cẩm Lý.

Nhưng lại bị Tô Cẩm Lý dễ dàng bắt được cổ tay nàng.

Không lưu tình chút nào vặn mạnh một cái.

Dương Xuyến Xuyến rõ ràng nghe thấy xương cốt mình truyền đến tiếng kêu răng rắc

Đau đớn lan tràn.

Bởi vậy sắc mặt Dương Xuyến Xuyến đột nhiên trắng bệch.

Rồi sau đó, Tô Cẩm Lý nhanh chóng buông Dương Xuyến Xuyến ra.

Tư thế vẫn ung dung nhìn từ trên cao xuống

Nhìn con mồi của mình thản nhiên nói:

"Dương Xuyến Xuyến, mẫu thân của nàng rất được đó!"

"Bốn mươi tuổi vẫn phong tư yểu điệu như vậy!"

" Các cô nương dùng một đêm ở lầu xanh cũng không bằng!"

"Ngươi có ý gì?"

Cả người Dương Xuyến Xuyến giống như con nhím, nhanh chóng xù lông.

Nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý đề phòng.

"Không có ý gì, chỉ ca ngợi thôi."

Tô cẩm lý so sánh có vẻ cực kỳ lạnh nhạt.

Dương Xuyến Xuyến tức giận, nàng thật sự rất muốn đạp nam nhân xuống đất đập cho một trận.

Hoặc là nghiền xương hắn thành tro không tiếc tay!

Nhưng mà nam nhân ở trước mắt nói một câu cũng có ý rõ ràng.

Cảnh cáo nàng, uy h**p nàng......

Nàng giống như không có bất cứ cơ hội nào để chiến thắng hắn!

Đây là cổ đại!

Thời đại quyền lực tối thượng

Không có bất kì đạo lý gì có thể nói.

Hoàng gia bảo ngươi chết thì ngươi phải chết!

Không chết cũng phải chết!

Phản kháng thì lập tức tan cửa nát nhà.

Không phản kháng tức là con mồi!

Bọn họ có 1000 loại, một vạn loại phương pháp, có thể ép ngươi đến đường cùng!

hoặc là nói, bọn họ có thể từ từ chơi đùa ngươi......

Mà Tô Cẩm Lý hiển nhiên là thuộc loại người tâm địa thâm sâu khó lường nhất.

Chọc đến ta thì ta phải rỉa rói ngươi từng chút một.

Sống cũng không thể, chết cũng không thể!

Dương Xuyến Xuyến từ từ khôi phục hơi thở bình tĩnh, nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý.

"Đúng rồi, còn có tin tức chưa nói cho nàng, quan hệ của thái tử với nàng rất tốt sao?"

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến nhìn môi Tô Cẩm lý, cuộn chặt tay thành nắm đấm, nghĩ cũng không nghĩ, vung tay về phía Tô Cẩm Lý.Nhưng lại bị Tô Cẩm Lý dễ dàng bắt được cổ tay nàng.Không lưu tình chút nào vặn mạnh một cái.Dương Xuyến Xuyến rõ ràng nghe thấy xương cốt mình truyền đến tiếng kêu răng rắcĐau đớn lan tràn.Bởi vậy sắc mặt Dương Xuyến Xuyến đột nhiên trắng bệch.Rồi sau đó, Tô Cẩm Lý nhanh chóng buông Dương Xuyến Xuyến ra.Tư thế vẫn ung dung nhìn từ trên cao xuốngNhìn con mồi của mình thản nhiên nói:"Dương Xuyến Xuyến, mẫu thân của nàng rất được đó!""Bốn mươi tuổi vẫn phong tư yểu điệu như vậy!"" Các cô nương dùng một đêm ở lầu xanh cũng không bằng!""Ngươi có ý gì?"Cả người Dương Xuyến Xuyến giống như con nhím, nhanh chóng xù lông.Nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý đề phòng."Không có ý gì, chỉ ca ngợi thôi."Tô cẩm lý so sánh có vẻ cực kỳ lạnh nhạt.Dương Xuyến Xuyến tức giận, nàng thật sự rất muốn đạp nam nhân xuống đất đập cho một trận.Hoặc là nghiền xương hắn thành tro không tiếc tay!Nhưng mà nam nhân ở trước mắt nói một câu cũng có ý rõ ràng.Cảnh cáo nàng, uy h**p nàng......Nàng giống như không có bất cứ cơ hội nào để chiến thắng hắn!Đây là cổ đại!Thời đại quyền lực tối thượngKhông có bất kì đạo lý gì có thể nói.Hoàng gia bảo ngươi chết thì ngươi phải chết!Không chết cũng phải chết!Phản kháng thì lập tức tan cửa nát nhà.Không phản kháng tức là con mồi!Bọn họ có 1000 loại, một vạn loại phương pháp, có thể ép ngươi đến đường cùng!hoặc là nói, bọn họ có thể từ từ chơi đùa ngươi......Mà Tô Cẩm Lý hiển nhiên là thuộc loại người tâm địa thâm sâu khó lường nhất.Chọc đến ta thì ta phải rỉa rói ngươi từng chút một.Sống cũng không thể, chết cũng không thể!Dương Xuyến Xuyến từ từ khôi phục hơi thở bình tĩnh, nắm chặt quả đấm, nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lý."Đúng rồi, còn có tin tức chưa nói cho nàng, quan hệ của thái tử với nàng rất tốt sao?"

Chương 145: Ta làm trò tiêu khiển của ngươi