Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 151: Ta làm trò tiêu khiển của ngươi (4)

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đáy lòng Tô Cẩm Lý nhớ lại như vậy, nhưng mà, ngón tay lại không dùng được một nửa sức mạnh.Nghĩ muốn hắn, đường đường là vương gia một nước, từ khi sinh ra đến bây giờ, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, quả thực là hô mưa gọi gió, không gì là không làm được!Mà nàng, là nữ nhân đầu tiên khiêu chiến hắn!Hắn như là thụ muốn bị ngược, để cho nàng đùa giỡn một lần lại một lần!Thề muốn g**t ch*t nàng!Mỗi lần vào thời khắc cuối cùng, luôn luôn mềm lòng, nương tay!Tô Cẩm Lý, ngươi thực con mẹ nó không chịu thua kém!Càng muốn, Tô Cẩm Lý càng không thoải mái!"Ngươi chẳng lẽ không cầu xin tha thứ từ bổn vương sao?"Tô Cẩm Lý thốt ra, căn bản không có nghĩ đến, chính mình vấn đề có bao nhiêu ngu ngốc.Dương Xuyến Xuyến ngẩng đầu, đáy mắt vẫn như cũ là an tĩnh, không có nổi giận với Tô Cẩm Lý, nữ tử ngược lại có vẻ bình tĩnh giống như không tồn tại ở trên thế giới này.Nhìn lướt qua Tô Cẩm Lý: "Làm trò tiêu khiển của Vương gia,không phải cái gì cũng phải nghe Vương gia à?"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, giơ tay lên, thật muốn tát nàng một cái! Nhưng mà, lại ngừng ở giữa không trung.Cảm thấy tim mình chảy máu.Không ra tay.Dương Xuyến Xuyến nhưng là ánh mắt không sao cả, nhàn nhạt lườm hắn.Giống như mang theo châm chọc cực kỳ, một dạng khiêu khích, gằn từng chữ nói với hắn- -Đánh đi, đánh đi, ngươi dám đánh sao?Tô Cẩm Lý hung hăng buông tay mình xuống, để tay ở trên giường.Phát ra giọng nói kinh thiên động địa.Há to mồm, muốn nói cái gì, lại nói không nên lời!Không nghĩ, hắn muốn mắng nàng, nghĩ muốn ép nàng!Đúng là, nàng lại như thế nhàn nhạt một câu, chính ngươi, để cho ta làm...... Ta chỉ là ở nghe lời ngươi nói!Khiến hắn, một câu, kìm nén ở bên trong, nói không nên nửa lời.Tô Cẩm Lý cảm thấy được, toàn thân chính mình đều đang run run.Hơi thở đang run run.Toàn bộ đều là nữ nhân này!Nữ nhân này có thể làm hắn tức chết!Hắn quả thực là đáng đời, tự chuốc phiền phức, muốn bị khinh bỉ cùng nữ nhân này!Người nào cho ngươi khinh bỉ Tô Cẩm Lý rồi!Đúng là, hắn liền nói không nên lời, ngươi bảo bổn vương biến, bổn vương không cần gặp lại ngươi, sau này, bổn vương lại cũng không muốn gặp đến ngươi, nói như vậy.

Đáy lòng Tô Cẩm Lý nhớ lại như vậy, nhưng mà, ngón tay lại không dùng được một nửa sức mạnh.

Nghĩ muốn hắn, đường đường là vương gia một nước, từ khi sinh ra đến bây giờ, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, quả thực là hô mưa gọi gió, không gì là không làm được!

Mà nàng, là nữ nhân đầu tiên khiêu chiến hắn!

Hắn như là thụ muốn bị ngược, để cho nàng đùa giỡn một lần lại một lần!

Thề muốn g**t ch*t nàng!

Mỗi lần vào thời khắc cuối cùng, luôn luôn mềm lòng, nương tay!

Tô Cẩm Lý, ngươi thực con mẹ nó không chịu thua kém!

Càng muốn, Tô Cẩm Lý càng không thoải mái!

"Ngươi chẳng lẽ không cầu xin tha thứ từ bổn vương sao?"

Tô Cẩm Lý thốt ra, căn bản không có nghĩ đến, chính mình vấn đề có bao nhiêu ngu ngốc.

Dương Xuyến Xuyến ngẩng đầu, đáy mắt vẫn như cũ là an tĩnh, không có nổi giận với Tô Cẩm Lý, nữ tử ngược lại có vẻ bình tĩnh giống như không tồn tại ở trên thế giới này.

Nhìn lướt qua Tô Cẩm Lý: "Làm trò tiêu khiển của Vương gia,không phải cái gì cũng phải nghe Vương gia à?"

Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, giơ tay lên, thật muốn tát nàng một cái! 

Nhưng mà, lại ngừng ở giữa không trung.

Cảm thấy tim mình chảy máu.

Không ra tay.

Dương Xuyến Xuyến nhưng là ánh mắt không sao cả, nhàn nhạt lườm hắn.

Giống như mang theo châm chọc cực kỳ, một dạng khiêu khích, gằn từng chữ nói với hắn- -

Đánh đi, đánh đi, ngươi dám đánh sao?

Tô Cẩm Lý hung hăng buông tay mình xuống, để tay ở trên giường.

Phát ra giọng nói kinh thiên động địa.

Há to mồm, muốn nói cái gì, lại nói không nên lời!

Không nghĩ, hắn muốn mắng nàng, nghĩ muốn ép nàng!

Đúng là, nàng lại như thế nhàn nhạt một câu, chính ngươi, để cho ta làm...... Ta chỉ là ở nghe lời ngươi nói!

Khiến hắn, một câu, kìm nén ở bên trong, nói không nên nửa lời.

Tô Cẩm Lý cảm thấy được, toàn thân chính mình đều đang run run.

Hơi thở đang run run.

Toàn bộ đều là nữ nhân này!

Nữ nhân này có thể làm hắn tức chết!

Hắn quả thực là đáng đời, tự chuốc phiền phức, muốn bị khinh bỉ cùng nữ nhân này!

Người nào cho ngươi khinh bỉ Tô Cẩm Lý rồi!

Đúng là, hắn liền nói không nên lời, ngươi bảo bổn vương biến, bổn vương không cần gặp lại ngươi, sau này, bổn vương lại cũng không muốn gặp đến ngươi, nói như vậy.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đáy lòng Tô Cẩm Lý nhớ lại như vậy, nhưng mà, ngón tay lại không dùng được một nửa sức mạnh.Nghĩ muốn hắn, đường đường là vương gia một nước, từ khi sinh ra đến bây giờ, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, quả thực là hô mưa gọi gió, không gì là không làm được!Mà nàng, là nữ nhân đầu tiên khiêu chiến hắn!Hắn như là thụ muốn bị ngược, để cho nàng đùa giỡn một lần lại một lần!Thề muốn g**t ch*t nàng!Mỗi lần vào thời khắc cuối cùng, luôn luôn mềm lòng, nương tay!Tô Cẩm Lý, ngươi thực con mẹ nó không chịu thua kém!Càng muốn, Tô Cẩm Lý càng không thoải mái!"Ngươi chẳng lẽ không cầu xin tha thứ từ bổn vương sao?"Tô Cẩm Lý thốt ra, căn bản không có nghĩ đến, chính mình vấn đề có bao nhiêu ngu ngốc.Dương Xuyến Xuyến ngẩng đầu, đáy mắt vẫn như cũ là an tĩnh, không có nổi giận với Tô Cẩm Lý, nữ tử ngược lại có vẻ bình tĩnh giống như không tồn tại ở trên thế giới này.Nhìn lướt qua Tô Cẩm Lý: "Làm trò tiêu khiển của Vương gia,không phải cái gì cũng phải nghe Vương gia à?"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, giơ tay lên, thật muốn tát nàng một cái! Nhưng mà, lại ngừng ở giữa không trung.Cảm thấy tim mình chảy máu.Không ra tay.Dương Xuyến Xuyến nhưng là ánh mắt không sao cả, nhàn nhạt lườm hắn.Giống như mang theo châm chọc cực kỳ, một dạng khiêu khích, gằn từng chữ nói với hắn- -Đánh đi, đánh đi, ngươi dám đánh sao?Tô Cẩm Lý hung hăng buông tay mình xuống, để tay ở trên giường.Phát ra giọng nói kinh thiên động địa.Há to mồm, muốn nói cái gì, lại nói không nên lời!Không nghĩ, hắn muốn mắng nàng, nghĩ muốn ép nàng!Đúng là, nàng lại như thế nhàn nhạt một câu, chính ngươi, để cho ta làm...... Ta chỉ là ở nghe lời ngươi nói!Khiến hắn, một câu, kìm nén ở bên trong, nói không nên nửa lời.Tô Cẩm Lý cảm thấy được, toàn thân chính mình đều đang run run.Hơi thở đang run run.Toàn bộ đều là nữ nhân này!Nữ nhân này có thể làm hắn tức chết!Hắn quả thực là đáng đời, tự chuốc phiền phức, muốn bị khinh bỉ cùng nữ nhân này!Người nào cho ngươi khinh bỉ Tô Cẩm Lý rồi!Đúng là, hắn liền nói không nên lời, ngươi bảo bổn vương biến, bổn vương không cần gặp lại ngươi, sau này, bổn vương lại cũng không muốn gặp đến ngươi, nói như vậy.

Chương 151: Ta làm trò tiêu khiển của ngươi (4)