Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 166: Ta còn nghĩ muốn chiếm lấy lời của nàng 【2】
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đáy lòng bối rối, vội vàng kéo lại một người, hỏi: "Vương phi đâu?!"Thị nữ nhìn đến Vương gia bối rối như vậy, run rẩy nói: "Bẩm vương gia, vương phi bảo nô tỳ truyền lời cho Vương gia...... Nhưng......""Nói lời vô nghĩa!" Tô Cẩm Lý lườm nàng một cái, rồi sau đó nhanh chóng nói: "Nói, vương phi đi đâu!""Một thanh lâu!"Khi giọng nói được thả ra,cả người Tô Cẩm Lý tiện nhanh chóng theo vương phủ biến mất.Một thanh lâu......Thanh lâu lớn nhất đế đô!Nữ nhân kia chạy tới nơi này làm gì!----------------------------------------------Dương Xuyến Xuyến đang thản nhiên ngồi ở chỗ kia.Chờ.Nàng có một cái cớ rất hay.Nàng đến học như thế nào hầu hạ nam nhân.Nếu là nàng không đoán sai mà nói vương gia kia sẽ xuất hiện.Nếu là hắn xuất hiện rồi......Kế tiếp, chuyện xảy ra không có bất kỳ quan hệ nào với mình rồi.Nhất thời cong môi lên.Kiên nhẫn chờ đợi.Vẫn còn không đến một chén trà nhỏ,đã nghe thấy một tiếng nổ lớn: "Dương Xuyến Xuyến, ngươi quay lại đây cho bổn vương!"Nhất thời, trong thanh lâu có tiếng động lớn xôn xao một mảnh.Tất cả mọi người ánh mắt tò mò nhìn Tô Cẩm Lý.Những nữ tử trong thanh lâu đó, đều đã phóng thẳng ánh mắt mỗi một cái đều là......Nam nhân anh tuấn như vậy, bọn họ vẫn lại là lần đầu tiên nhìn thấy.Dương Xuyến Xuyến vẫn như cũ thản nhiên ngồi ở chỗ kia, mắt điếc tai ngơ.Làm bộ không có nghe thấy.Nhưng là, kế tiếp không có bất kỳ tiếng gầm giận dữ nào.Tô Cẩm Lý rất có kiên nhẫn hướng nàng đi đến.Khóe miệng mang theo ý cười.Kiên nhẫn phi thường, chịu đựng phi thường, cũng không có bộ dáng tâm trang sung sướng."Vương gia." Dương Xuyến Xuyến mặt không chút thay đổi nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lý nhàn nhạt hô một câu.Tô Cẩm Lý cũng không tức giận, ngược lại hỏi: "Vì cái gì chạy đến nơi này? Bổn vương có cho ngươi tới sao?
Đáy lòng bối rối, vội vàng kéo lại một người, hỏi: "Vương phi đâu?!"
Thị nữ nhìn đến Vương gia bối rối như vậy, run rẩy nói: "Bẩm vương gia, vương phi bảo nô tỳ truyền lời cho Vương gia...... Nhưng......"
"Nói lời vô nghĩa!" Tô Cẩm Lý lườm nàng một cái, rồi sau đó nhanh chóng nói: "Nói, vương phi đi đâu!"
"Một thanh lâu!"
Khi giọng nói được thả ra,cả người Tô Cẩm Lý tiện nhanh chóng theo vương phủ biến mất.
Một thanh lâu......
Thanh lâu lớn nhất đế đô!
Nữ nhân kia chạy tới nơi này làm gì!
----------------------------------------------
Dương Xuyến Xuyến đang thản nhiên ngồi ở chỗ kia.
Chờ.
Nàng có một cái cớ rất hay.
Nàng đến học như thế nào hầu hạ nam nhân.
Nếu là nàng không đoán sai mà nói vương gia kia sẽ xuất hiện.
Nếu là hắn xuất hiện rồi......
Kế tiếp, chuyện xảy ra không có bất kỳ quan hệ nào với mình rồi.
Nhất thời cong môi lên.
Kiên nhẫn chờ đợi.
Vẫn còn không đến một chén trà nhỏ,đã nghe thấy một tiếng nổ lớn: "Dương Xuyến Xuyến, ngươi quay lại đây cho bổn vương!"
Nhất thời, trong thanh lâu có tiếng động lớn xôn xao một mảnh.
Tất cả mọi người ánh mắt tò mò nhìn Tô Cẩm Lý.
Những nữ tử trong thanh lâu đó, đều đã phóng thẳng ánh mắt mỗi một cái đều là......
Nam nhân anh tuấn như vậy, bọn họ vẫn lại là lần đầu tiên nhìn thấy.
Dương Xuyến Xuyến vẫn như cũ thản nhiên ngồi ở chỗ kia, mắt điếc tai ngơ.
Làm bộ không có nghe thấy.
Nhưng là, kế tiếp không có bất kỳ tiếng gầm giận dữ nào.
Tô Cẩm Lý rất có kiên nhẫn hướng nàng đi đến.
Khóe miệng mang theo ý cười.
Kiên nhẫn phi thường, chịu đựng phi thường, cũng không có bộ dáng tâm trang sung sướng.
"Vương gia." Dương Xuyến Xuyến mặt không chút thay đổi nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lý nhàn nhạt hô một câu.
Tô Cẩm Lý cũng không tức giận, ngược lại hỏi: "Vì cái gì chạy đến nơi này? Bổn vương có cho ngươi tới sao?
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Đáy lòng bối rối, vội vàng kéo lại một người, hỏi: "Vương phi đâu?!"Thị nữ nhìn đến Vương gia bối rối như vậy, run rẩy nói: "Bẩm vương gia, vương phi bảo nô tỳ truyền lời cho Vương gia...... Nhưng......""Nói lời vô nghĩa!" Tô Cẩm Lý lườm nàng một cái, rồi sau đó nhanh chóng nói: "Nói, vương phi đi đâu!""Một thanh lâu!"Khi giọng nói được thả ra,cả người Tô Cẩm Lý tiện nhanh chóng theo vương phủ biến mất.Một thanh lâu......Thanh lâu lớn nhất đế đô!Nữ nhân kia chạy tới nơi này làm gì!----------------------------------------------Dương Xuyến Xuyến đang thản nhiên ngồi ở chỗ kia.Chờ.Nàng có một cái cớ rất hay.Nàng đến học như thế nào hầu hạ nam nhân.Nếu là nàng không đoán sai mà nói vương gia kia sẽ xuất hiện.Nếu là hắn xuất hiện rồi......Kế tiếp, chuyện xảy ra không có bất kỳ quan hệ nào với mình rồi.Nhất thời cong môi lên.Kiên nhẫn chờ đợi.Vẫn còn không đến một chén trà nhỏ,đã nghe thấy một tiếng nổ lớn: "Dương Xuyến Xuyến, ngươi quay lại đây cho bổn vương!"Nhất thời, trong thanh lâu có tiếng động lớn xôn xao một mảnh.Tất cả mọi người ánh mắt tò mò nhìn Tô Cẩm Lý.Những nữ tử trong thanh lâu đó, đều đã phóng thẳng ánh mắt mỗi một cái đều là......Nam nhân anh tuấn như vậy, bọn họ vẫn lại là lần đầu tiên nhìn thấy.Dương Xuyến Xuyến vẫn như cũ thản nhiên ngồi ở chỗ kia, mắt điếc tai ngơ.Làm bộ không có nghe thấy.Nhưng là, kế tiếp không có bất kỳ tiếng gầm giận dữ nào.Tô Cẩm Lý rất có kiên nhẫn hướng nàng đi đến.Khóe miệng mang theo ý cười.Kiên nhẫn phi thường, chịu đựng phi thường, cũng không có bộ dáng tâm trang sung sướng."Vương gia." Dương Xuyến Xuyến mặt không chút thay đổi nhìn thoáng qua Tô Cẩm Lý nhàn nhạt hô một câu.Tô Cẩm Lý cũng không tức giận, ngược lại hỏi: "Vì cái gì chạy đến nơi này? Bổn vương có cho ngươi tới sao?