Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 172: Nguyên lai là cái dạng này 【8】

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến nắm chặt tay. Tô Cảnh Lương không giống vậy, hắn có thể nắm chắc suy nghĩ của nữ nhân yếu ớt trong lòng bàn tay. Hắn có thể nhìn thấy sự thấp thỏm lo âu trong đáy lòng nữ nhân. "Xuyến Xuyến..... Ta bảo đảm........." Tô Cẩm Lí dùng chân từng chút một tách chân của Dương Xuyến Xuyến ra. Dương Xuyến Xuyến chỉ mở to mắt nhìn trần nhà trống trải, đáy lòng mịt mờ. Tô Tử An vì sao lại rời xa nàng? Là vì nàng muốn hắn cưới nàng, muốn một lời ước hẹn, nên Tô Tử An đi rồi sao? Đi xa lắm, lại có thể lâu như vậy. Chỉ có mình nàng mỗi đêm nhớ lại chuyện quá khứ, ngây ngốc, cô đơn, chua xót. Nhưng hiện tại nàng lại cảm thấy, Tô Cẩm Lí làm tất cả vì nàng, nàng không có cách kháng cự lại. Sớm muộn gì nàng cũng trở thành người của hắn. Không có gì để bàn cãi, thân thể này khiến hắn không kìm chế nổi. Nàng thoáng cảm nhận được ngón tay Tô Cẩm Lí chậm rãi trượt xuống. Tới n** t* m*t của nàng, rất dịu dàng. Tô Cẩm Lí không thể chịu nổi nữa, hạ người xuống, từng chút một muốn đi vào. Mông lung, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy thần chí rất mơ hồ. Ngay lúc Tô Cẩm Lí đi vào, Dương Xuyến Xuyến bỗng tỉnh táo lại vì đau. Chỉ hơi sượt nhẹ qua mà cũng đau đến muốn ngất đi. Nàng lấy tay hắn, cắn mạnh xuống. Trán Tô Cẩm Lí rịn ra một lớp mồ hôi mỏng."Rất đau?""Ừ." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, bộ dạng tội nghiệp. Đáy mắt lóng lánh ánh nước. Tô Cẩm Lí cuối cùng không có cách nào đi vào. Chỉ một chút như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi, hắn không nhúc nhích, cũng không lùi ra, chỉ nhìn Dương Xuyến Xuyến.

Dương Xuyến Xuyến nắm chặt tay. Tô Cảnh Lương không giống vậy, hắn có thể nắm chắc suy nghĩ của nữ nhân yếu ớt trong lòng bàn tay. Hắn có thể nhìn thấy sự thấp thỏm lo âu trong đáy lòng nữ nhân. 

"Xuyến Xuyến..... Ta bảo đảm........." Tô Cẩm Lí dùng chân từng chút một tách chân của Dương Xuyến Xuyến ra. Dương Xuyến Xuyến chỉ mở to mắt nhìn trần nhà trống trải, đáy lòng mịt mờ. Tô Tử An vì sao lại rời xa nàng? Là vì nàng muốn hắn cưới nàng, muốn một lời ước hẹn, nên Tô Tử An đi rồi sao? Đi xa lắm, lại có thể lâu như vậy. Chỉ có mình nàng mỗi đêm nhớ lại chuyện quá khứ, ngây ngốc, cô đơn, chua xót. Nhưng hiện tại nàng lại cảm thấy, Tô Cẩm Lí làm tất cả vì nàng, nàng không có cách kháng cự lại. Sớm muộn gì nàng cũng trở thành người của hắn. Không có gì để bàn cãi, thân thể này khiến hắn không kìm chế nổi. Nàng thoáng cảm nhận được ngón tay Tô Cẩm Lí chậm rãi trượt xuống. Tới n** t* m*t của nàng, rất dịu dàng. Tô Cẩm Lí không thể chịu nổi nữa, hạ người xuống, từng chút một muốn đi vào. Mông lung, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy thần chí rất mơ hồ. Ngay lúc Tô Cẩm Lí đi vào, Dương Xuyến Xuyến bỗng tỉnh táo lại vì đau. Chỉ hơi sượt nhẹ qua mà cũng đau đến muốn ngất đi. Nàng lấy tay hắn, cắn mạnh xuống. Trán Tô Cẩm Lí rịn ra một lớp mồ hôi mỏng."Rất đau?"

"Ừ." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, bộ dạng tội nghiệp. Đáy mắt lóng lánh ánh nước. Tô Cẩm Lí cuối cùng không có cách nào đi vào. Chỉ một chút như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi, hắn không nhúc nhích, cũng không lùi ra, chỉ nhìn Dương Xuyến Xuyến.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Dương Xuyến Xuyến nắm chặt tay. Tô Cảnh Lương không giống vậy, hắn có thể nắm chắc suy nghĩ của nữ nhân yếu ớt trong lòng bàn tay. Hắn có thể nhìn thấy sự thấp thỏm lo âu trong đáy lòng nữ nhân. "Xuyến Xuyến..... Ta bảo đảm........." Tô Cẩm Lí dùng chân từng chút một tách chân của Dương Xuyến Xuyến ra. Dương Xuyến Xuyến chỉ mở to mắt nhìn trần nhà trống trải, đáy lòng mịt mờ. Tô Tử An vì sao lại rời xa nàng? Là vì nàng muốn hắn cưới nàng, muốn một lời ước hẹn, nên Tô Tử An đi rồi sao? Đi xa lắm, lại có thể lâu như vậy. Chỉ có mình nàng mỗi đêm nhớ lại chuyện quá khứ, ngây ngốc, cô đơn, chua xót. Nhưng hiện tại nàng lại cảm thấy, Tô Cẩm Lí làm tất cả vì nàng, nàng không có cách kháng cự lại. Sớm muộn gì nàng cũng trở thành người của hắn. Không có gì để bàn cãi, thân thể này khiến hắn không kìm chế nổi. Nàng thoáng cảm nhận được ngón tay Tô Cẩm Lí chậm rãi trượt xuống. Tới n** t* m*t của nàng, rất dịu dàng. Tô Cẩm Lí không thể chịu nổi nữa, hạ người xuống, từng chút một muốn đi vào. Mông lung, Dương Xuyến Xuyến cảm thấy thần chí rất mơ hồ. Ngay lúc Tô Cẩm Lí đi vào, Dương Xuyến Xuyến bỗng tỉnh táo lại vì đau. Chỉ hơi sượt nhẹ qua mà cũng đau đến muốn ngất đi. Nàng lấy tay hắn, cắn mạnh xuống. Trán Tô Cẩm Lí rịn ra một lớp mồ hôi mỏng."Rất đau?""Ừ." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, bộ dạng tội nghiệp. Đáy mắt lóng lánh ánh nước. Tô Cẩm Lí cuối cùng không có cách nào đi vào. Chỉ một chút như vậy mà nàng đã không thể chịu nổi, hắn không nhúc nhích, cũng không lùi ra, chỉ nhìn Dương Xuyến Xuyến.

Chương 172: Nguyên lai là cái dạng này 【8】