Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 189: Nàng không xứng bò lên trên bổn vương giường 【10】
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Âm thanh trong trẻo như vậy, tác động mạnh đến tâm tình của Tô Cẩm Lí. Nhưng hắn lại không dừng lại một chút nào, vẫn đi về phía trước, cũng lười nhìn nàng. Nàng và hắn, vốn dĩ không cùng một chí hướng. Hắn đã không đuổi nàng ra khỏi nhà đã là một đặc ân rồi. Nhưng phía sau lại truyền đến tiếng kêu của Dương Xuyến Xuyến: "Vương gia." Tô Cẩm Lí nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn dừng lại. Từ từ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Dương Xuyến Xuyến, như băng ngàn năm có thể đóng băng người khác. Mím môi không nói nhưng Dương Xuyến Xuyến lại thở phào một hơi: "Hôm nay là ngày đến thăm cha mẹ ta, ta hy vọng ngươi...." "Bổn vương vì sao phải đi theo ngươi?" To Cẩm Lí cũng không cự tuyệt, chỉ hỏi ngược lại Dương Xuyến Xuyến, vẻ mặt nghiêm túc. Nói tiếp: "Ta có việc, không rảnh!" Dương Xuyến Xuyến nghe câu trả lời này, biểu tình lạnh nhạt dần. Không rảnh.... "À..." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, sau đó ngồi xuống nói với Tiểu Bích ở một bên: "Hôm nay Vương gia không rảnh, không về, ngày khác nói sau." "Ngày khác ta cũng không rảnh!" Tô Cẩm Lí này vẻ mặt lạnh lùng bổ sung một câu, khiến Dương Xuyến Xuyến mất hết tự trọng. Dương Xuyến Xuyến sửng sốt, chậm rãi ngẩng lên nhìn Tô Cẩm Lí. Tâm tình trầm trọng, không có chút tức giận nào. Không nói gì, cũng không biết nên nói gì. Xung quanh còn có nha hoàn và thị vệ đang nhìn. Vương gia Tô Cẩm Lí, đang cảm thấy Vương phi nương nương thật phiền phức! Hoặc là nói chính xác, nàng xứng đánh bị như thế, ai bảo nàng đào hôn. Nhưng ai cũng không để ý, trên hôn lễ không có tân lang, khiến nàng có bao nhiêu tủi hờn. Tô Cẩm Lí nhíu mày, yên lặng nhìn Dương Xuyến Xuyến. Đáy lòng đột nhiên nổi lên chút phiền muộn
Âm thanh trong trẻo như vậy, tác động mạnh đến tâm tình của Tô Cẩm Lí. Nhưng hắn lại không dừng lại một chút nào, vẫn đi về phía trước, cũng lười nhìn nàng. Nàng và hắn, vốn dĩ không cùng một chí hướng. Hắn đã không đuổi nàng ra khỏi nhà đã là một đặc ân rồi. Nhưng phía sau lại truyền đến tiếng kêu của Dương Xuyến Xuyến: "Vương gia." Tô Cẩm Lí nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn dừng lại. Từ từ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Dương Xuyến Xuyến, như băng ngàn năm có thể đóng băng người khác. Mím môi không nói nhưng Dương Xuyến Xuyến lại thở phào một hơi: "Hôm nay là ngày đến thăm cha mẹ ta, ta hy vọng ngươi...." "Bổn vương vì sao phải đi theo ngươi?" To Cẩm Lí cũng không cự tuyệt, chỉ hỏi ngược lại Dương Xuyến Xuyến, vẻ mặt nghiêm túc. Nói tiếp: "Ta có việc, không rảnh!" Dương Xuyến Xuyến nghe câu trả lời này, biểu tình lạnh nhạt dần. Không rảnh.... "À..." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, sau đó ngồi xuống nói với Tiểu Bích ở một bên: "Hôm nay Vương gia không rảnh, không về, ngày khác nói sau." "Ngày khác ta cũng không rảnh!" Tô Cẩm Lí này vẻ mặt lạnh lùng bổ sung một câu, khiến Dương Xuyến Xuyến mất hết tự trọng. Dương Xuyến Xuyến sửng sốt, chậm rãi ngẩng lên nhìn Tô Cẩm Lí. Tâm tình trầm trọng, không có chút tức giận nào. Không nói gì, cũng không biết nên nói gì. Xung quanh còn có nha hoàn và thị vệ đang nhìn. Vương gia Tô Cẩm Lí, đang cảm thấy Vương phi nương nương thật phiền phức! Hoặc là nói chính xác, nàng xứng đánh bị như thế, ai bảo nàng đào hôn. Nhưng ai cũng không để ý, trên hôn lễ không có tân lang, khiến nàng có bao nhiêu tủi hờn. Tô Cẩm Lí nhíu mày, yên lặng nhìn Dương Xuyến Xuyến. Đáy lòng đột nhiên nổi lên chút phiền muộn
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Âm thanh trong trẻo như vậy, tác động mạnh đến tâm tình của Tô Cẩm Lí. Nhưng hắn lại không dừng lại một chút nào, vẫn đi về phía trước, cũng lười nhìn nàng. Nàng và hắn, vốn dĩ không cùng một chí hướng. Hắn đã không đuổi nàng ra khỏi nhà đã là một đặc ân rồi. Nhưng phía sau lại truyền đến tiếng kêu của Dương Xuyến Xuyến: "Vương gia." Tô Cẩm Lí nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn dừng lại. Từ từ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Dương Xuyến Xuyến, như băng ngàn năm có thể đóng băng người khác. Mím môi không nói nhưng Dương Xuyến Xuyến lại thở phào một hơi: "Hôm nay là ngày đến thăm cha mẹ ta, ta hy vọng ngươi...." "Bổn vương vì sao phải đi theo ngươi?" To Cẩm Lí cũng không cự tuyệt, chỉ hỏi ngược lại Dương Xuyến Xuyến, vẻ mặt nghiêm túc. Nói tiếp: "Ta có việc, không rảnh!" Dương Xuyến Xuyến nghe câu trả lời này, biểu tình lạnh nhạt dần. Không rảnh.... "À..." Dương Xuyến Xuyến gật đầu, sau đó ngồi xuống nói với Tiểu Bích ở một bên: "Hôm nay Vương gia không rảnh, không về, ngày khác nói sau." "Ngày khác ta cũng không rảnh!" Tô Cẩm Lí này vẻ mặt lạnh lùng bổ sung một câu, khiến Dương Xuyến Xuyến mất hết tự trọng. Dương Xuyến Xuyến sửng sốt, chậm rãi ngẩng lên nhìn Tô Cẩm Lí. Tâm tình trầm trọng, không có chút tức giận nào. Không nói gì, cũng không biết nên nói gì. Xung quanh còn có nha hoàn và thị vệ đang nhìn. Vương gia Tô Cẩm Lí, đang cảm thấy Vương phi nương nương thật phiền phức! Hoặc là nói chính xác, nàng xứng đánh bị như thế, ai bảo nàng đào hôn. Nhưng ai cũng không để ý, trên hôn lễ không có tân lang, khiến nàng có bao nhiêu tủi hờn. Tô Cẩm Lí nhíu mày, yên lặng nhìn Dương Xuyến Xuyến. Đáy lòng đột nhiên nổi lên chút phiền muộn