Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 199: Thái tử thô bạo 【4】
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Như một vòng luẩn quẩn, chờ ngươi lún sâu vào, không thể kiềm chế được, sẽ vô tình mà đánh ngươi bại trận không ngóc nổi đầu lên được! Chưa kể, nàng cũng là loại nữ nhân này! Bằng không sao có thể khiến Mẫu phi luôn yêu thương hắn mắng hắn? Một khi đã vậy, sao hắn còn phải đau khổ cho nàng? Tô Cẩm Lí nghĩ đến đây, dứt khoát bế Dương Xuyến Xuyến lên, không chút do dự ném nàng lên giường.Tốc độ cực nhanh, động tác thô lỗ.Y phục của hai người nhanh chóng bị cởi ra."Tô Cẩm Lí, ngươi là đồ xấu xa! Mau thả ta ra, đồ xấu xa!" Dương Xuyến Xuyến cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề, tay chân không ngừng đấm đá giãy giụa.Nhưng nam nhân vẫn giữ bộ dáng thờ ơ.Tô Cẩm Lí không có chút thương tiếc nào, chỉ nghe theo điều bản thân muốn, không an ủi, không màn dạo đầu, không khách khí đẩy hai chân nàng ra, ngay cả một chút do dự cũng không có mạnh mẽ muốn nàng."A!!!" Một tiếng thét chói tai vang lên, rút cạn sức lực của nữ nhân.Ương bướng c*n m** d***, đôi mắt lạnh nhạt an tĩnh, không có chút khổ sở, cũng không bi ai đáng thương.Bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến tim Tô Cẩm Lí ngừng đập.Chuyện này, nữ nhân bình thường đều đau đớn không nhịn nổi.Vì sao nàng có thể cứng đầu cứng cổ chịu đựng như vậy? Thậm chí, trừ một tiếng kêu lúc đầu ra thì im bặt, nhưng lại khiến lòng hắn chấn động.Tô Cẩm Lí không nhịn nổi ngẩng đầu nhìn nàng.Lại phát hiện vẻ mặt nàng tái nhợt, đầu hơi nghiêng, cắn chặt môi dưới.Rất đau sao? Ba chữ này vừa muốn thốt ra, Tô Cẩm Lí đột ngột chặn lại.Tô Cẩm Lí, nữ nhân này chính là loại tâm sâu khó đoán.Tô Cẩm Lí, nữ nhân này không một phút một giây nào không muốn khiến ngươi mất mặt.Tô Cẩm Lí, không thể thương hại đau lòng nữ nhân này, dù một chút cũng không được! Tô Cẩm Lí, ngươi nhất định phải nhớ kĩ những lời này! Nghĩ đến đó, Tô Cẩm Lí mạnh mẽ nuốt lời muốn nói trở lại.Nhưng tâm hắn như bị xé rách, có chút đau
Như một vòng luẩn quẩn, chờ ngươi lún sâu vào, không thể kiềm chế được, sẽ vô tình mà đánh ngươi bại trận không ngóc nổi đầu lên được! Chưa kể, nàng cũng là loại nữ nhân này! Bằng không sao có thể khiến Mẫu phi luôn yêu thương hắn mắng hắn? Một khi đã vậy, sao hắn còn phải đau khổ cho nàng? Tô Cẩm Lí nghĩ đến đây, dứt khoát bế Dương Xuyến Xuyến lên, không chút do dự ném nàng lên giường.
Tốc độ cực nhanh, động tác thô lỗ.
Y phục của hai người nhanh chóng bị cởi ra.
"Tô Cẩm Lí, ngươi là đồ xấu xa! Mau thả ta ra, đồ xấu xa!" Dương Xuyến Xuyến cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề, tay chân không ngừng đấm đá giãy giụa.
Nhưng nam nhân vẫn giữ bộ dáng thờ ơ.
Tô Cẩm Lí không có chút thương tiếc nào, chỉ nghe theo điều bản thân muốn, không an ủi, không màn dạo đầu, không khách khí đẩy hai chân nàng ra, ngay cả một chút do dự cũng không có mạnh mẽ muốn nàng.
"A!!!" Một tiếng thét chói tai vang lên, rút cạn sức lực của nữ nhân.
Ương bướng c*n m** d***, đôi mắt lạnh nhạt an tĩnh, không có chút khổ sở, cũng không bi ai đáng thương.
Bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến tim Tô Cẩm Lí ngừng đập.
Chuyện này, nữ nhân bình thường đều đau đớn không nhịn nổi.
Vì sao nàng có thể cứng đầu cứng cổ chịu đựng như vậy? Thậm chí, trừ một tiếng kêu lúc đầu ra thì im bặt, nhưng lại khiến lòng hắn chấn động.
Tô Cẩm Lí không nhịn nổi ngẩng đầu nhìn nàng.
Lại phát hiện vẻ mặt nàng tái nhợt, đầu hơi nghiêng, cắn chặt môi dưới.
Rất đau sao? Ba chữ này vừa muốn thốt ra, Tô Cẩm Lí đột ngột chặn lại.
Tô Cẩm Lí, nữ nhân này chính là loại tâm sâu khó đoán.
Tô Cẩm Lí, nữ nhân này không một phút một giây nào không muốn khiến ngươi mất mặt.
Tô Cẩm Lí, không thể thương hại đau lòng nữ nhân này, dù một chút cũng không được! Tô Cẩm Lí, ngươi nhất định phải nhớ kĩ những lời này! Nghĩ đến đó, Tô Cẩm Lí mạnh mẽ nuốt lời muốn nói trở lại.
Nhưng tâm hắn như bị xé rách, có chút đau
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Như một vòng luẩn quẩn, chờ ngươi lún sâu vào, không thể kiềm chế được, sẽ vô tình mà đánh ngươi bại trận không ngóc nổi đầu lên được! Chưa kể, nàng cũng là loại nữ nhân này! Bằng không sao có thể khiến Mẫu phi luôn yêu thương hắn mắng hắn? Một khi đã vậy, sao hắn còn phải đau khổ cho nàng? Tô Cẩm Lí nghĩ đến đây, dứt khoát bế Dương Xuyến Xuyến lên, không chút do dự ném nàng lên giường.Tốc độ cực nhanh, động tác thô lỗ.Y phục của hai người nhanh chóng bị cởi ra."Tô Cẩm Lí, ngươi là đồ xấu xa! Mau thả ta ra, đồ xấu xa!" Dương Xuyến Xuyến cảm nhận được mối nguy hiểm đang cận kề, tay chân không ngừng đấm đá giãy giụa.Nhưng nam nhân vẫn giữ bộ dáng thờ ơ.Tô Cẩm Lí không có chút thương tiếc nào, chỉ nghe theo điều bản thân muốn, không an ủi, không màn dạo đầu, không khách khí đẩy hai chân nàng ra, ngay cả một chút do dự cũng không có mạnh mẽ muốn nàng."A!!!" Một tiếng thét chói tai vang lên, rút cạn sức lực của nữ nhân.Ương bướng c*n m** d***, đôi mắt lạnh nhạt an tĩnh, không có chút khổ sở, cũng không bi ai đáng thương.Bình tĩnh lạnh nhạt như vậy khiến tim Tô Cẩm Lí ngừng đập.Chuyện này, nữ nhân bình thường đều đau đớn không nhịn nổi.Vì sao nàng có thể cứng đầu cứng cổ chịu đựng như vậy? Thậm chí, trừ một tiếng kêu lúc đầu ra thì im bặt, nhưng lại khiến lòng hắn chấn động.Tô Cẩm Lí không nhịn nổi ngẩng đầu nhìn nàng.Lại phát hiện vẻ mặt nàng tái nhợt, đầu hơi nghiêng, cắn chặt môi dưới.Rất đau sao? Ba chữ này vừa muốn thốt ra, Tô Cẩm Lí đột ngột chặn lại.Tô Cẩm Lí, nữ nhân này chính là loại tâm sâu khó đoán.Tô Cẩm Lí, nữ nhân này không một phút một giây nào không muốn khiến ngươi mất mặt.Tô Cẩm Lí, không thể thương hại đau lòng nữ nhân này, dù một chút cũng không được! Tô Cẩm Lí, ngươi nhất định phải nhớ kĩ những lời này! Nghĩ đến đó, Tô Cẩm Lí mạnh mẽ nuốt lời muốn nói trở lại.Nhưng tâm hắn như bị xé rách, có chút đau