Ban đêm. Ánh đèn màu vỏ quýt tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bao phủ gian phòng kiều diễm. Tiếng nam nữ th* d*c xen lẫn trong căn phòng bịt kín. Trên giường lớn màu trắng mềm mại. Mắt cá chân cô dựng trên vai anh. Thủy Miểu Miểu mơ mơ màng màng, thấy không rõ mặt của anh, chỉ có thể cảm giác được anh cường tráng, tràn ngập năng lực mạnh mẽ. Ánh mắt rơi vào bụng của anh, ngoại trừ bên ngoài tráng kiện, loáng thoáng nhìn thấy có cái bớt hình ngọn lửa Hỏa Vân. Cái bớt kia hiện lên mơ màng trong đầu, biến thành ngọn lửa hừng hực, đẩy cô vào đám mây. Sau khi tiến lên, chậm rãi hạ xuống, gương mặt của người đàn ông kia giống như càng ngày càng rõ ràng. Thủy Miểu Miểu hô hấp dồn dập. "Bình bịch." Tiếng gõ bàn vang lên. Trong lòng Thủy Miểu Miểu hơi hồi hộp một chút, nắm chặt cái tay, nhíu lông mày: "Viêm Viêm, đừng ầm ĩ, nhanh!" "Mơ mộng xuân sao?" Giọng một người đàn ông tiến vào lỗ tai Thủy Miểu Miểu. "Ừm?" Thủy Miểu Miểu lên tiếng lung tung, đột nhiên ý thức được không đúng. Giọng bên tai…
Chương 307: Thân phận thần bí của anh
Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ NhàngTác giả: Xán Miểu Ái NgưXán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBan đêm. Ánh đèn màu vỏ quýt tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bao phủ gian phòng kiều diễm. Tiếng nam nữ th* d*c xen lẫn trong căn phòng bịt kín. Trên giường lớn màu trắng mềm mại. Mắt cá chân cô dựng trên vai anh. Thủy Miểu Miểu mơ mơ màng màng, thấy không rõ mặt của anh, chỉ có thể cảm giác được anh cường tráng, tràn ngập năng lực mạnh mẽ. Ánh mắt rơi vào bụng của anh, ngoại trừ bên ngoài tráng kiện, loáng thoáng nhìn thấy có cái bớt hình ngọn lửa Hỏa Vân. Cái bớt kia hiện lên mơ màng trong đầu, biến thành ngọn lửa hừng hực, đẩy cô vào đám mây. Sau khi tiến lên, chậm rãi hạ xuống, gương mặt của người đàn ông kia giống như càng ngày càng rõ ràng. Thủy Miểu Miểu hô hấp dồn dập. "Bình bịch." Tiếng gõ bàn vang lên. Trong lòng Thủy Miểu Miểu hơi hồi hộp một chút, nắm chặt cái tay, nhíu lông mày: "Viêm Viêm, đừng ầm ĩ, nhanh!" "Mơ mộng xuân sao?" Giọng một người đàn ông tiến vào lỗ tai Thủy Miểu Miểu. "Ừm?" Thủy Miểu Miểu lên tiếng lung tung, đột nhiên ý thức được không đúng. Giọng bên tai… Chủ biên cúi đầu nói: “ Đây là vinh hạnh của chúng tôi.”Ánh mắt Hoa Thừa Hàn đảo qua người trong văn phòng.Tất cả mọi người đều nín thở.Nếu được Hoa Thừa Hàn lựa chọn, đây chính là một cơ hội tốt.Nói không chừng sẽ có cơ hội tham gia: “ Ngôi sao ngày mai.”Dù sao, có bối cảnh, có chỗ dựa liền tốt.Hoa Thừa Hàn nhìn về phía Thủy Miểu Miểu cười nói: “ Là cô đi, sáng sớm hôm nay tôi đã thấy cô.”Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Thủy Miểu MiểuTrong đầu Thủy Miểu Miểu rất nghi ngờ.Chẳng lẽ là do Thẩm Mặc Thần sắp xếp.Các đồng nghiệp có người hâm mộ, người ghen tỵ, có người lạnh nhạt.“ Làm sao lại chọn cô ta, cô ta là người mới.” Đồng nghiệp A ghen tị nói.“ Cô không phát hiện sao, khuôn mặt cô ta rất xinh đẹp.” Đồng sự B nhỏ giọng nói.“ Bộ dạng xinh đẹp là giỏi lắm sao.” Đồng nghiệp B kinh thường nói.Sâm Mễ nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, cực kì tự hào, đối với cô nói: “ Cố lên!”Hoa Thừa Hàn nhìn về phía đồng hồ, đối với Thủy Miểu Miểu nói: “ Tôi lập tức muốn xuất phát, cô thu dọn một chút, chúng ta cùng đi.”“ A… được.” Thủy Miểu Miểu mang theo túi, đi theo sau Hoa Thừa Hàn.Đoàn người tiến vào thang máy.Hoa Thừa Hàn cực kì nhạt nhẽo hỏi Thủy Miểu Miểu: “ nghe nói ảnh bìa mấy ngày nay đều là do cô chụp?”Thủy Miểu Miểu chột dạ đáp: “ May Mắn.”Hoa Thừa Hàn lại nhìn về phía chủ biên hỏi “ Có thể hay không tuyển chính thức?”Ánh mắt dò xét của chủ biên nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, lập tức hiểu ý, nói: “ Đúng vậy.”“ Sắp xếp một chút.” Hoa Thừa Hàn ý vị thâm trường nói.“ Được, được.” Thang máy dừng lại.Hoa Thừa Hàn tiến về chiếc xe, mở cửa ngồi lên xe.Một đám người tiễn Hoa Thừa Hàn lên xe.Khí thế cũng quá lớn.Dưới ánh mắt của mọi người, Thủy Miểu Miểu yên vị ngồi bên tài xế.Xe rời bánh.“ Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.” Hoa Thừa Hàn nói với Thủy Miểu Miểu.Thủy Miểu Miểu quay đầu, nhíu mày cẩn thận hỏi: “ Không cần đi Tân Môn sao?”“ Thẩm tổng nói cô chân đau, lại lo lắng, sợ các đồng nghiệp đối với cô có ý kiến, nên mời tôi đến diễn trò, tôi đã nói thứ 2 chúng ta đi công tác về, cô có thể nghỉ ngơi đến thứ hai.” Hoa Thừa Hàn giải thích nói.“ Anh nói Thẩm tổng là Thẩm Mặc Thần sao?” Thủy Miểu Miểu nghi ngờ hỏi, dò xét sắc mặt Hoa Thừa Hàn.Hoa Thừa Hàn nở nụ cười: “Tôi đi theo Thẩm tổng 5 năm, chưa thấy anh ấy bỏ nhiêu tâm tư như vậy, kể cả với Hoàng Dung.”Thủy Miểu Miểu rũ mắt xuống.Tin tức này đối với cô thật lớn.Hoàng Dung là một trong số những người phụ nữ của Thẩm Mặc Thần.Còn có, Hoa tổng theo Thẩm Mặc Thần 5 năm, có nghĩa là Thẩm Mặc Thần là cấp trên của Hoa tổng.Hoàn Thần gồm có nhiều lĩnh vực.Từ chụp ảnh đến tạp chí,truyền thông… những thứ này đều do Hoa tổng quản lý.Bộ phận IT, chủ yếu dùng để nghiên cứu trò chơi, đưa vào khai phá.Phía dưới còn rất nhiều hạng mục.Chức vụ Hoa tổng rất lớn đi.Chẳng lẽ,Thẩm Mặc Thần lại là vị chủ tịch thần bí của tập đoàn Hoa Thần.Sẽ không có khả năng.Di động của cô vang lên.
Chủ biên cúi đầu nói: “ Đây là vinh hạnh của chúng tôi.”
Ánh mắt Hoa Thừa Hàn đảo qua người trong văn phòng.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Nếu được Hoa Thừa Hàn lựa chọn, đây chính là một cơ hội tốt.
Nói không chừng sẽ có cơ hội tham gia: “ Ngôi sao ngày mai.”
Dù sao, có bối cảnh, có chỗ dựa liền tốt.
Hoa Thừa Hàn nhìn về phía Thủy Miểu Miểu cười nói: “ Là cô đi, sáng sớm hôm nay tôi đã thấy cô.”
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Thủy Miểu Miểu
Trong đầu Thủy Miểu Miểu rất nghi ngờ.
Chẳng lẽ là do Thẩm Mặc Thần sắp xếp.
Các đồng nghiệp có người hâm mộ, người ghen tỵ, có người lạnh nhạt.
“ Làm sao lại chọn cô ta, cô ta là người mới.” Đồng nghiệp A ghen tị nói.
“ Cô không phát hiện sao, khuôn mặt cô ta rất xinh đẹp.” Đồng sự B nhỏ giọng nói.
“ Bộ dạng xinh đẹp là giỏi lắm sao.” Đồng nghiệp B kinh thường nói.
Sâm Mễ nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, cực kì tự hào, đối với cô nói: “ Cố lên!”
Hoa Thừa Hàn nhìn về phía đồng hồ, đối với Thủy Miểu Miểu nói: “ Tôi lập tức muốn xuất phát, cô thu dọn một chút, chúng ta cùng đi.”
“ A… được.” Thủy Miểu Miểu mang theo túi, đi theo sau Hoa Thừa Hàn.
Đoàn người tiến vào thang máy.
Hoa Thừa Hàn cực kì nhạt nhẽo hỏi Thủy Miểu Miểu: “ nghe nói ảnh bìa mấy ngày nay đều là do cô chụp?”
Thủy Miểu Miểu chột dạ đáp: “ May Mắn.”
Hoa Thừa Hàn lại nhìn về phía chủ biên hỏi “ Có thể hay không tuyển chính thức?”
Ánh mắt dò xét của chủ biên nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, lập tức hiểu ý, nói: “ Đúng vậy.”
“ Sắp xếp một chút.” Hoa Thừa Hàn ý vị thâm trường nói.
“ Được, được.” Thang máy dừng lại.
Hoa Thừa Hàn tiến về chiếc xe, mở cửa ngồi lên xe.
Một đám người tiễn Hoa Thừa Hàn lên xe.
Khí thế cũng quá lớn.
Dưới ánh mắt của mọi người, Thủy Miểu Miểu yên vị ngồi bên tài xế.
Xe rời bánh.
“ Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.” Hoa Thừa Hàn nói với Thủy Miểu Miểu.
Thủy Miểu Miểu quay đầu, nhíu mày cẩn thận hỏi: “ Không cần đi Tân Môn sao?”
“ Thẩm tổng nói cô chân đau, lại lo lắng, sợ các đồng nghiệp đối với cô có ý kiến, nên mời tôi đến diễn trò, tôi đã nói thứ 2 chúng ta đi công tác về, cô có thể nghỉ ngơi đến thứ hai.” Hoa Thừa Hàn giải thích nói.
“ Anh nói Thẩm tổng là Thẩm Mặc Thần sao?” Thủy Miểu Miểu nghi ngờ hỏi, dò xét sắc mặt Hoa Thừa Hàn.
Hoa Thừa Hàn nở nụ cười: “Tôi đi theo Thẩm tổng 5 năm, chưa thấy anh ấy bỏ nhiêu tâm tư như vậy, kể cả với Hoàng Dung.”
Thủy Miểu Miểu rũ mắt xuống.
Tin tức này đối với cô thật lớn.
Hoàng Dung là một trong số những người phụ nữ của Thẩm Mặc Thần.
Còn có, Hoa tổng theo Thẩm Mặc Thần 5 năm, có nghĩa là Thẩm Mặc Thần là cấp trên của Hoa tổng.
Hoàn Thần gồm có nhiều lĩnh vực.
Từ chụp ảnh đến tạp chí,truyền thông… những thứ này đều do Hoa tổng quản lý.
Bộ phận IT, chủ yếu dùng để nghiên cứu trò chơi, đưa vào khai phá.
Phía dưới còn rất nhiều hạng mục.
Chức vụ Hoa tổng rất lớn đi.
Chẳng lẽ,
Thẩm Mặc Thần lại là vị chủ tịch thần bí của tập đoàn Hoa Thần.
Sẽ không có khả năng.
Di động của cô vang lên.
Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ NhàngTác giả: Xán Miểu Ái NgưXán Miểu Ái NgưTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngBan đêm. Ánh đèn màu vỏ quýt tản ra ánh sáng nhàn nhạt, bao phủ gian phòng kiều diễm. Tiếng nam nữ th* d*c xen lẫn trong căn phòng bịt kín. Trên giường lớn màu trắng mềm mại. Mắt cá chân cô dựng trên vai anh. Thủy Miểu Miểu mơ mơ màng màng, thấy không rõ mặt của anh, chỉ có thể cảm giác được anh cường tráng, tràn ngập năng lực mạnh mẽ. Ánh mắt rơi vào bụng của anh, ngoại trừ bên ngoài tráng kiện, loáng thoáng nhìn thấy có cái bớt hình ngọn lửa Hỏa Vân. Cái bớt kia hiện lên mơ màng trong đầu, biến thành ngọn lửa hừng hực, đẩy cô vào đám mây. Sau khi tiến lên, chậm rãi hạ xuống, gương mặt của người đàn ông kia giống như càng ngày càng rõ ràng. Thủy Miểu Miểu hô hấp dồn dập. "Bình bịch." Tiếng gõ bàn vang lên. Trong lòng Thủy Miểu Miểu hơi hồi hộp một chút, nắm chặt cái tay, nhíu lông mày: "Viêm Viêm, đừng ầm ĩ, nhanh!" "Mơ mộng xuân sao?" Giọng một người đàn ông tiến vào lỗ tai Thủy Miểu Miểu. "Ừm?" Thủy Miểu Miểu lên tiếng lung tung, đột nhiên ý thức được không đúng. Giọng bên tai… Chủ biên cúi đầu nói: “ Đây là vinh hạnh của chúng tôi.”Ánh mắt Hoa Thừa Hàn đảo qua người trong văn phòng.Tất cả mọi người đều nín thở.Nếu được Hoa Thừa Hàn lựa chọn, đây chính là một cơ hội tốt.Nói không chừng sẽ có cơ hội tham gia: “ Ngôi sao ngày mai.”Dù sao, có bối cảnh, có chỗ dựa liền tốt.Hoa Thừa Hàn nhìn về phía Thủy Miểu Miểu cười nói: “ Là cô đi, sáng sớm hôm nay tôi đã thấy cô.”Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Thủy Miểu MiểuTrong đầu Thủy Miểu Miểu rất nghi ngờ.Chẳng lẽ là do Thẩm Mặc Thần sắp xếp.Các đồng nghiệp có người hâm mộ, người ghen tỵ, có người lạnh nhạt.“ Làm sao lại chọn cô ta, cô ta là người mới.” Đồng nghiệp A ghen tị nói.“ Cô không phát hiện sao, khuôn mặt cô ta rất xinh đẹp.” Đồng sự B nhỏ giọng nói.“ Bộ dạng xinh đẹp là giỏi lắm sao.” Đồng nghiệp B kinh thường nói.Sâm Mễ nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, cực kì tự hào, đối với cô nói: “ Cố lên!”Hoa Thừa Hàn nhìn về phía đồng hồ, đối với Thủy Miểu Miểu nói: “ Tôi lập tức muốn xuất phát, cô thu dọn một chút, chúng ta cùng đi.”“ A… được.” Thủy Miểu Miểu mang theo túi, đi theo sau Hoa Thừa Hàn.Đoàn người tiến vào thang máy.Hoa Thừa Hàn cực kì nhạt nhẽo hỏi Thủy Miểu Miểu: “ nghe nói ảnh bìa mấy ngày nay đều là do cô chụp?”Thủy Miểu Miểu chột dạ đáp: “ May Mắn.”Hoa Thừa Hàn lại nhìn về phía chủ biên hỏi “ Có thể hay không tuyển chính thức?”Ánh mắt dò xét của chủ biên nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, lập tức hiểu ý, nói: “ Đúng vậy.”“ Sắp xếp một chút.” Hoa Thừa Hàn ý vị thâm trường nói.“ Được, được.” Thang máy dừng lại.Hoa Thừa Hàn tiến về chiếc xe, mở cửa ngồi lên xe.Một đám người tiễn Hoa Thừa Hàn lên xe.Khí thế cũng quá lớn.Dưới ánh mắt của mọi người, Thủy Miểu Miểu yên vị ngồi bên tài xế.Xe rời bánh.“ Cô muốn đi đâu? Tôi đưa cô đi.” Hoa Thừa Hàn nói với Thủy Miểu Miểu.Thủy Miểu Miểu quay đầu, nhíu mày cẩn thận hỏi: “ Không cần đi Tân Môn sao?”“ Thẩm tổng nói cô chân đau, lại lo lắng, sợ các đồng nghiệp đối với cô có ý kiến, nên mời tôi đến diễn trò, tôi đã nói thứ 2 chúng ta đi công tác về, cô có thể nghỉ ngơi đến thứ hai.” Hoa Thừa Hàn giải thích nói.“ Anh nói Thẩm tổng là Thẩm Mặc Thần sao?” Thủy Miểu Miểu nghi ngờ hỏi, dò xét sắc mặt Hoa Thừa Hàn.Hoa Thừa Hàn nở nụ cười: “Tôi đi theo Thẩm tổng 5 năm, chưa thấy anh ấy bỏ nhiêu tâm tư như vậy, kể cả với Hoàng Dung.”Thủy Miểu Miểu rũ mắt xuống.Tin tức này đối với cô thật lớn.Hoàng Dung là một trong số những người phụ nữ của Thẩm Mặc Thần.Còn có, Hoa tổng theo Thẩm Mặc Thần 5 năm, có nghĩa là Thẩm Mặc Thần là cấp trên của Hoa tổng.Hoàn Thần gồm có nhiều lĩnh vực.Từ chụp ảnh đến tạp chí,truyền thông… những thứ này đều do Hoa tổng quản lý.Bộ phận IT, chủ yếu dùng để nghiên cứu trò chơi, đưa vào khai phá.Phía dưới còn rất nhiều hạng mục.Chức vụ Hoa tổng rất lớn đi.Chẳng lẽ,Thẩm Mặc Thần lại là vị chủ tịch thần bí của tập đoàn Hoa Thần.Sẽ không có khả năng.Di động của cô vang lên.