Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 41

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Ngày hôm sau, thời điểm rời giường, sắc mặt của tôi tái nhợt  như quỷ vậy, khi chải tóc nhìn trên đầu một mái tóc đen bóng, có một ít sợi tóc như lụa trắng. Bây giờ còn có loại chuyện này sau một đêm trở thành đầu bạc? Tôi cười nhạo chính  mình.Ngoài việc muốn nói cho chủ nhiệm khoa tôi đồng ý đi nước Anh, tôi còn muốn tuyển ra tân hội trưởng cho hội sinh viên. Tôi nhìn trúng trong sinh viên khoa toán đại học năm nhất Trần Khắc Thuyền. Đó là một thiên tài toán học, lúc thi tốt nghiệp trung học toán học đạt được điểm số rất cao, là trước nay chưa có, hơn nữa, cậu ta còn có năng lực tổ chức cùng năng lực lãnh đạo rất mạnh mẽ.Giương mắt nhìn lên, Thuộc Đình cùng Tiểu Bình như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, anh ôm Tiểu Bình tới đây, “Tâm Tâm, em đêm qua đã chạy đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được.”“Điện thoại của em hết pin.” Tôi bình tĩnh không giống như nói dối, “Sáng sớm mới nhìn thấy tin nhắn của anh.”“Thật muốn đi?” Anh hỏi.“Thật muốn đi.” Tôi trả lời.“Được rồi, vậy em tự giữ gìn sức khỏe.” Nhìn không ra vẻ mặt anh, “Khi nào thì bay?”” Sáng sớm ngày kia.” Tôi cũng vậy bình thản như nước.“Nhanh như vậy? Không phải nói tuần sau sao?” Anh nhíu mày.Tôi cũng vậy lựa chọn lông mày, “Dù sao sớm muộn gì cũng đi, không bằng đi sớm một chút, đi sớm để thích nghi với hoàn cảnh.”“Tốt lắm, hai ngày này buổi tối anh liền hy sinh Tiểu Bình rồi, ở lại với em.” Anh nói đùa.“Tốt, anh trai, hai ngày.” Ta cũng không nói đùa, chuyển hướng qua Tiểu Bình, “Cô thả anh ấy được không? Hai ngày.”Tiểu Bình có chút không vui, lấy tay hung hăng véo thắt lưng Thuộc Đình  một phen, vẫn là ra vẻ hào phóng, “Cô là em gái kết nghĩa của Đình, tôi cũng sẽ không ghen tuông? Hai ngày.” Cô ta chuyển hướng Thuộc Đình, “Cho anh tự do hai ngày, anh cẩn thận cho em.”Hai ngày này tôi cũng không có luôn cùng anh một chỗ, tôi cũng không muốn khi tôi đến nước Anh mà sau đó còn vì anh ở trước mặt Tiểu Bình giải thích cái gì. Chính là buổi tối, tôi muốn ôm anh vào giấc ngủ.Buổi chiều đầu tiên tôi dọn căn hộ thật sạch sẽ, cũng làm một số món ăn mà Thuộc Đình thích. Khi đang nấu cơm đột nhiên nghĩ đến một câu: Con đường dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày (*)? Thật sự là chó má mà, tôi đem dạ dày Thuộc Đình  bắt được qua nhiều năm như vậy, tim anh còn không phải bị một quả táo bắt được sao? Nhưng mà cũng nắm quá chặt đi.(*) Thật ra không phải câu này đâu nhưng nếu edit như thế thì hơi thô nên tớ nghĩ câu này hay hơn, nghĩa vẫn như nhau*~*Cũng không có một bữa tối dưới ánh nến, chia tay thì cần gì lãng mạn? Chính là ở trên bàn cơm có một con chim trên thiên đường bằng bột màu xanh đứng trên cành cây, thật bất ngờ, như một thiên nga cô đơn mà tao nhã đang cong lên một chân đứng ở nơi đó, giống như trái tim tôi cô đơn vậy. Nhấn phím xuống《 Thực sự muốn yêu em 》của Chu Huệ, giọng hát ngọt ngào của Chu Huệ ở trong không khí truyền khắp.

Ngày hôm sau, thời điểm rời giường, sắc mặt của tôi tái nhợt  như quỷ vậy, khi chải tóc nhìn trên đầu một mái tóc đen bóng, có một ít sợi tóc như lụa trắng. Bây giờ còn có loại chuyện này sau một đêm trở thành đầu bạc? Tôi cười nhạo chính  mình.

Ngoài việc muốn nói cho chủ nhiệm khoa tôi đồng ý đi nước Anh, tôi còn muốn tuyển ra tân hội trưởng cho hội sinh viên. Tôi nhìn trúng trong sinh viên khoa toán đại học năm nhất Trần Khắc Thuyền. Đó là một thiên tài toán học, lúc thi tốt nghiệp trung học toán học đạt được điểm số rất cao, là trước nay chưa có, hơn nữa, cậu ta còn có năng lực tổ chức cùng năng lực lãnh đạo rất mạnh mẽ.

Giương mắt nhìn lên, Thuộc Đình cùng Tiểu Bình như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, anh ôm Tiểu Bình tới đây, 

“Tâm Tâm, em đêm qua đã chạy đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được.”

“Điện thoại của em hết pin.”

 Tôi bình tĩnh không giống như nói dối, 

“Sáng sớm mới nhìn thấy tin nhắn của anh.”

“Thật muốn đi?”

 Anh hỏi.

“Thật muốn đi.”

 Tôi trả lời.

“Được rồi, vậy em tự giữ gìn sức khỏe.”

 Nhìn không ra vẻ mặt anh, 

“Khi nào thì bay?”

” Sáng sớm ngày kia.”

 Tôi cũng vậy bình thản như nước.

“Nhanh như vậy? Không phải nói tuần sau sao?”

 Anh nhíu mày.

Tôi cũng vậy lựa chọn lông mày, 

“Dù sao sớm muộn gì cũng đi, không bằng đi sớm một chút, đi sớm để thích nghi với hoàn cảnh.”

“Tốt lắm, hai ngày này buổi tối anh liền hy sinh Tiểu Bình rồi, ở lại với em.”

 Anh nói đùa.

“Tốt, anh trai, hai ngày.”

 Ta cũng không nói đùa, chuyển hướng qua Tiểu Bình, 

“Cô thả anh ấy được không? Hai ngày.”

Tiểu Bình có chút không vui, lấy tay hung hăng véo thắt lưng Thuộc Đình  một phen, vẫn là ra vẻ hào phóng, 

“Cô là em gái kết nghĩa của Đình, tôi cũng sẽ không ghen tuông? Hai ngày.”

 Cô ta chuyển hướng Thuộc Đình, 

“Cho anh tự do hai ngày, anh cẩn thận cho em.”

Hai ngày này tôi cũng không có luôn cùng anh một chỗ, tôi cũng không muốn khi tôi đến nước Anh mà sau đó còn vì anh ở trước mặt Tiểu Bình giải thích cái gì. Chính là buổi tối, tôi muốn ôm anh vào giấc ngủ.

Buổi chiều đầu tiên tôi dọn căn hộ thật sạch sẽ, cũng làm một số món ăn mà Thuộc Đình thích. Khi đang nấu cơm đột nhiên nghĩ đến một câu: Con đường dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày (*)? Thật sự là chó má mà, tôi đem dạ dày Thuộc Đình  bắt được qua nhiều năm như vậy, tim anh còn không phải bị một quả táo bắt được sao? Nhưng mà cũng nắm quá chặt đi.

(*) Thật ra không phải câu này đâu nhưng nếu edit như thế thì hơi thô nên tớ nghĩ câu này hay hơn, nghĩa vẫn như nhau*~*

Cũng không có một bữa tối dưới ánh nến, chia tay thì cần gì lãng mạn? Chính là ở trên bàn cơm có một con chim trên thiên đường bằng bột màu xanh đứng trên cành cây, thật bất ngờ, như một thiên nga cô đơn mà tao nhã đang cong lên một chân đứng ở nơi đó, giống như trái tim tôi cô đơn vậy. Nhấn phím xuống《 Thực sự muốn yêu em 》của Chu Huệ, giọng hát ngọt ngào của Chu Huệ ở trong không khí truyền khắp.

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Ngày hôm sau, thời điểm rời giường, sắc mặt của tôi tái nhợt  như quỷ vậy, khi chải tóc nhìn trên đầu một mái tóc đen bóng, có một ít sợi tóc như lụa trắng. Bây giờ còn có loại chuyện này sau một đêm trở thành đầu bạc? Tôi cười nhạo chính  mình.Ngoài việc muốn nói cho chủ nhiệm khoa tôi đồng ý đi nước Anh, tôi còn muốn tuyển ra tân hội trưởng cho hội sinh viên. Tôi nhìn trúng trong sinh viên khoa toán đại học năm nhất Trần Khắc Thuyền. Đó là một thiên tài toán học, lúc thi tốt nghiệp trung học toán học đạt được điểm số rất cao, là trước nay chưa có, hơn nữa, cậu ta còn có năng lực tổ chức cùng năng lực lãnh đạo rất mạnh mẽ.Giương mắt nhìn lên, Thuộc Đình cùng Tiểu Bình như một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, anh ôm Tiểu Bình tới đây, “Tâm Tâm, em đêm qua đã chạy đi đâu? Điện thoại cũng không gọi được.”“Điện thoại của em hết pin.” Tôi bình tĩnh không giống như nói dối, “Sáng sớm mới nhìn thấy tin nhắn của anh.”“Thật muốn đi?” Anh hỏi.“Thật muốn đi.” Tôi trả lời.“Được rồi, vậy em tự giữ gìn sức khỏe.” Nhìn không ra vẻ mặt anh, “Khi nào thì bay?”” Sáng sớm ngày kia.” Tôi cũng vậy bình thản như nước.“Nhanh như vậy? Không phải nói tuần sau sao?” Anh nhíu mày.Tôi cũng vậy lựa chọn lông mày, “Dù sao sớm muộn gì cũng đi, không bằng đi sớm một chút, đi sớm để thích nghi với hoàn cảnh.”“Tốt lắm, hai ngày này buổi tối anh liền hy sinh Tiểu Bình rồi, ở lại với em.” Anh nói đùa.“Tốt, anh trai, hai ngày.” Ta cũng không nói đùa, chuyển hướng qua Tiểu Bình, “Cô thả anh ấy được không? Hai ngày.”Tiểu Bình có chút không vui, lấy tay hung hăng véo thắt lưng Thuộc Đình  một phen, vẫn là ra vẻ hào phóng, “Cô là em gái kết nghĩa của Đình, tôi cũng sẽ không ghen tuông? Hai ngày.” Cô ta chuyển hướng Thuộc Đình, “Cho anh tự do hai ngày, anh cẩn thận cho em.”Hai ngày này tôi cũng không có luôn cùng anh một chỗ, tôi cũng không muốn khi tôi đến nước Anh mà sau đó còn vì anh ở trước mặt Tiểu Bình giải thích cái gì. Chính là buổi tối, tôi muốn ôm anh vào giấc ngủ.Buổi chiều đầu tiên tôi dọn căn hộ thật sạch sẽ, cũng làm một số món ăn mà Thuộc Đình thích. Khi đang nấu cơm đột nhiên nghĩ đến một câu: Con đường dẫn đến trái tim người đàn ông là đi qua dạ dày (*)? Thật sự là chó má mà, tôi đem dạ dày Thuộc Đình  bắt được qua nhiều năm như vậy, tim anh còn không phải bị một quả táo bắt được sao? Nhưng mà cũng nắm quá chặt đi.(*) Thật ra không phải câu này đâu nhưng nếu edit như thế thì hơi thô nên tớ nghĩ câu này hay hơn, nghĩa vẫn như nhau*~*Cũng không có một bữa tối dưới ánh nến, chia tay thì cần gì lãng mạn? Chính là ở trên bàn cơm có một con chim trên thiên đường bằng bột màu xanh đứng trên cành cây, thật bất ngờ, như một thiên nga cô đơn mà tao nhã đang cong lên một chân đứng ở nơi đó, giống như trái tim tôi cô đơn vậy. Nhấn phím xuống《 Thực sự muốn yêu em 》của Chu Huệ, giọng hát ngọt ngào của Chu Huệ ở trong không khí truyền khắp.

Chương 41