Tác giả:

Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em…

Chương 42

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Một chai rượu vang đỏ, rót cho anh một ly đầy, còn tôi tự rót mình nửa ly. Tôi không uống được rượu, một ngụm nhỏ cũng có thể say, nhưng đây là thời khắc ly biệt rồi, để cho tôi cùng anh uống một lần  duy nhất cuộc đời đi.Thuộc Đình cũng cảm thấy một chút buồn bã của biệt ly, nhưng anh còn có Tiểu Bình. Hơn nữa tôi chỉ là em gái kết nghĩa không có máu mủ gì với anh, hay chỉ là có thể thỏa mãn l*m t*nh nhân bí mật của anh, thì còn có cái gì? Cái gì cũng không có. Tôi mười mấy năm  yêu say đắm mà trong lòng anh còn không có lưu lại một nửa dấu vết gì. Vậy cũng tốt, dù sao tôi cũng muốn cùng anh từ nay về sau phân rõ giới hạn, không để lại bất cứ dấu vết gì đối với chúng tôi đều tốt cho nhau.Uống xong một nửa ly rượu, mặt lập tức đỏ lên, trong lòng cũng cũng bị đốt cháy sạch. Say rượu nên ở dưới ánh đèn tôi thoạt nhìn bỗng nhiên cũng quyến rũ đi rất nhiều, đôi mắt với lệ rơi như trong mắt có chứa nước vậy, nhìn giống như trong một vũng hồ sâu vậy, tôi muốn anh ấy chìm trong đó.Đêm hôm đó ta không để cho anh ngủ, anh cũng rất phối hợp.Ngày hôm sau tôi cùng Thuộc Đình nắm tay nhau đi dạo hết các phố lớn nhỏ của thành phố B. Anh mua cho tôi một chút đồ ăn vặt mà tôi thích, vì tôi mà chống đỡ ánh mặt trời mùa thu như chiếc ô vậy, nuông chiều như đối với tình nhân mình yêu.Sinh nhật của tôi rất nhanh sẽ đến. Sinh nhật năm nay của Thuộc Đình tôi tặng anh một quà tặng không mắc tiền. Tôi lấy ảnh mình và của anh chụp làm thành một chiếc hổ phách (*), tròn tròn  trong suốt, bên trong còn có chất lỏng lưu động, khi lắc lắc chất lỏng thì trong bức ảnh, người ở bên trong sẽ biến thành hình ảnh yêu tinh dường như đang đánh nhau, hơn nữa còn có thể thay đổi tư thế. Tuy nhiên, hình ảnh của người trong trông rất mơ hồ, tôi đã xử lý qua, tôi nhưng không hy vọng có người nhìn thấy được cơ thể tôi. Thuộc Đình thật thích món quà này, đêm đó anh đặt chiếc hổ phách kia ở đầu giường, cùng tôi thay đổi nhiều tư thế thân thiết, giống như hai người bên trong kia. Anh nói: “Tâm Tâm, anh thích nhất quà sinh nhật của em năm nay. Anh sẽ trân quý nó.”(*)Hổ phách, có khi được gọi là huyết phách, minh phách, hồng tùng chi. Hổ phách thường gặp dưới dạng khối nhựa cứng hoặc dạng nhũ đávới các khối to nhỏ không đều nhau, nhìn trong suốt với màu rất đẹp; một số trường hợp còn thấy rõ trong mảnh hổ phách chứa các động vật hóa thạchnguyên vẹn. Đem đun nóng, hổ phách tỏa mùi hương dễ chịu. Đi trên đường dành riêng cho người đi bộ, ngắm các hàng hóa choáng ngợt hai bên cửa, tôi nghĩ muốn một món quà từ anh.“Anh trai, em muốn nhận trước quà sinh nhật năm nay.”“Ừ, em nói đi, muốn thứ gì? Mấy ngày trước công ty của chúng ta lại ký một hợp đồng rất lớn, lợi nhuận cao. Em muốn cái gì, nói đi.” Anh hứa hẹn.Tôi nghĩ đến cái vòng kim cương trên cổ Khâu Hiểu Bình. Đó là anh mua, nhưng tôi không muốn, bởi vì tôi không thích mấy thứ này. Nhưng lúc này đây, tôi muốn một quà tặng mà anh vĩnh viễn không có khả năng tặng.

Một chai rượu vang đỏ, rót cho anh một ly đầy, còn tôi tự rót mình nửa ly. Tôi không uống được rượu, một ngụm nhỏ cũng có thể say, nhưng đây là thời khắc ly biệt rồi, để cho tôi cùng anh uống một lần  duy nhất cuộc đời đi.

Thuộc Đình cũng cảm thấy một chút buồn bã của biệt ly, nhưng anh còn có Tiểu Bình. Hơn nữa tôi chỉ là em gái kết nghĩa không có máu mủ gì với anh, hay chỉ là có thể thỏa mãn l*m t*nh nhân bí mật của anh, thì còn có cái gì? Cái gì cũng không có. Tôi mười mấy năm  yêu say đắm mà trong lòng anh còn không có lưu lại một nửa dấu vết gì. Vậy cũng tốt, dù sao tôi cũng muốn cùng anh từ nay về sau phân rõ giới hạn, không để lại bất cứ dấu vết gì đối với chúng tôi đều tốt cho nhau.

Uống xong một nửa ly rượu, mặt lập tức đỏ lên, trong lòng cũng cũng bị đốt cháy sạch. Say rượu nên ở dưới ánh đèn tôi thoạt nhìn bỗng nhiên cũng quyến rũ đi rất nhiều, đôi mắt với lệ rơi như trong mắt có chứa nước vậy, nhìn giống như trong một vũng hồ sâu vậy, tôi muốn anh ấy chìm trong đó.

Đêm hôm đó ta không để cho anh ngủ, anh cũng rất phối hợp.

Ngày hôm sau tôi cùng Thuộc Đình nắm tay nhau đi dạo hết các phố lớn nhỏ của thành phố B. Anh mua cho tôi một chút đồ ăn vặt mà tôi thích, vì tôi mà chống đỡ ánh mặt trời mùa thu như chiếc ô vậy, nuông chiều như đối với tình nhân mình yêu.

Sinh nhật của tôi rất nhanh sẽ đến. Sinh nhật năm nay của Thuộc Đình tôi tặng anh một quà tặng không mắc tiền. Tôi lấy ảnh mình và của anh chụp làm thành một chiếc hổ phách (*), tròn tròn  trong suốt, bên trong còn có chất lỏng lưu động, khi lắc lắc chất lỏng thì trong bức ảnh, người ở bên trong sẽ biến thành hình ảnh yêu tinh dường như đang đánh nhau, hơn nữa còn có thể thay đổi tư thế. Tuy nhiên, hình ảnh của người trong trông rất mơ hồ, tôi đã xử lý qua, tôi nhưng không hy vọng có người nhìn thấy được cơ thể tôi. Thuộc Đình thật thích món quà này, đêm đó anh đặt chiếc hổ phách kia ở đầu giường, cùng tôi thay đổi nhiều tư thế thân thiết, giống như hai người bên trong kia. Anh nói: 

“Tâm Tâm, anh thích nhất quà sinh nhật của em năm nay. Anh sẽ trân quý nó.”

(*)Hổ phách, có khi được gọi là huyết phách, minh phách, hồng tùng chi. Hổ phách thường gặp dưới dạng khối nhựa cứng hoặc dạng 

nhũ đá

với các khối to nhỏ không đều nhau, nhìn trong suốt với màu rất đẹp; một số trường hợp còn thấy rõ trong mảnh hổ phách chứa các động vật 

hóa thạch

nguyên vẹn. Đem đun nóng, hổ phách tỏa mùi hương dễ chịu. 

Đi trên đường dành riêng cho người đi bộ, ngắm các hàng hóa choáng ngợt hai bên cửa, tôi nghĩ muốn một món quà từ anh.

“Anh trai, em muốn nhận trước quà sinh nhật năm nay.”

“Ừ, em nói đi, muốn thứ gì? Mấy ngày trước công ty của chúng ta lại ký một hợp đồng rất lớn, lợi nhuận cao. Em muốn cái gì, nói đi.”

 Anh hứa hẹn.

Tôi nghĩ đến cái vòng kim cương trên cổ Khâu Hiểu Bình. Đó là anh mua, nhưng tôi không muốn, bởi vì tôi không thích mấy thứ này. Nhưng lúc này đây, tôi muốn một quà tặng mà anh vĩnh viễn không có khả năng tặng.

Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói:  “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh  một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói:  “Em… Một chai rượu vang đỏ, rót cho anh một ly đầy, còn tôi tự rót mình nửa ly. Tôi không uống được rượu, một ngụm nhỏ cũng có thể say, nhưng đây là thời khắc ly biệt rồi, để cho tôi cùng anh uống một lần  duy nhất cuộc đời đi.Thuộc Đình cũng cảm thấy một chút buồn bã của biệt ly, nhưng anh còn có Tiểu Bình. Hơn nữa tôi chỉ là em gái kết nghĩa không có máu mủ gì với anh, hay chỉ là có thể thỏa mãn l*m t*nh nhân bí mật của anh, thì còn có cái gì? Cái gì cũng không có. Tôi mười mấy năm  yêu say đắm mà trong lòng anh còn không có lưu lại một nửa dấu vết gì. Vậy cũng tốt, dù sao tôi cũng muốn cùng anh từ nay về sau phân rõ giới hạn, không để lại bất cứ dấu vết gì đối với chúng tôi đều tốt cho nhau.Uống xong một nửa ly rượu, mặt lập tức đỏ lên, trong lòng cũng cũng bị đốt cháy sạch. Say rượu nên ở dưới ánh đèn tôi thoạt nhìn bỗng nhiên cũng quyến rũ đi rất nhiều, đôi mắt với lệ rơi như trong mắt có chứa nước vậy, nhìn giống như trong một vũng hồ sâu vậy, tôi muốn anh ấy chìm trong đó.Đêm hôm đó ta không để cho anh ngủ, anh cũng rất phối hợp.Ngày hôm sau tôi cùng Thuộc Đình nắm tay nhau đi dạo hết các phố lớn nhỏ của thành phố B. Anh mua cho tôi một chút đồ ăn vặt mà tôi thích, vì tôi mà chống đỡ ánh mặt trời mùa thu như chiếc ô vậy, nuông chiều như đối với tình nhân mình yêu.Sinh nhật của tôi rất nhanh sẽ đến. Sinh nhật năm nay của Thuộc Đình tôi tặng anh một quà tặng không mắc tiền. Tôi lấy ảnh mình và của anh chụp làm thành một chiếc hổ phách (*), tròn tròn  trong suốt, bên trong còn có chất lỏng lưu động, khi lắc lắc chất lỏng thì trong bức ảnh, người ở bên trong sẽ biến thành hình ảnh yêu tinh dường như đang đánh nhau, hơn nữa còn có thể thay đổi tư thế. Tuy nhiên, hình ảnh của người trong trông rất mơ hồ, tôi đã xử lý qua, tôi nhưng không hy vọng có người nhìn thấy được cơ thể tôi. Thuộc Đình thật thích món quà này, đêm đó anh đặt chiếc hổ phách kia ở đầu giường, cùng tôi thay đổi nhiều tư thế thân thiết, giống như hai người bên trong kia. Anh nói: “Tâm Tâm, anh thích nhất quà sinh nhật của em năm nay. Anh sẽ trân quý nó.”(*)Hổ phách, có khi được gọi là huyết phách, minh phách, hồng tùng chi. Hổ phách thường gặp dưới dạng khối nhựa cứng hoặc dạng nhũ đávới các khối to nhỏ không đều nhau, nhìn trong suốt với màu rất đẹp; một số trường hợp còn thấy rõ trong mảnh hổ phách chứa các động vật hóa thạchnguyên vẹn. Đem đun nóng, hổ phách tỏa mùi hương dễ chịu. Đi trên đường dành riêng cho người đi bộ, ngắm các hàng hóa choáng ngợt hai bên cửa, tôi nghĩ muốn một món quà từ anh.“Anh trai, em muốn nhận trước quà sinh nhật năm nay.”“Ừ, em nói đi, muốn thứ gì? Mấy ngày trước công ty của chúng ta lại ký một hợp đồng rất lớn, lợi nhuận cao. Em muốn cái gì, nói đi.” Anh hứa hẹn.Tôi nghĩ đến cái vòng kim cương trên cổ Khâu Hiểu Bình. Đó là anh mua, nhưng tôi không muốn, bởi vì tôi không thích mấy thứ này. Nhưng lúc này đây, tôi muốn một quà tặng mà anh vĩnh viễn không có khả năng tặng.

Chương 42