Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 44
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Lần trước khi tôi tới cửa hàng này đã nhìn trúng chiếc nhẫn kia, tôi thích nó ở trong bóng tối, nhất là đeo trên tay, liền phát hiện ra bí mật này. Tôi rất muốn mua nó tặng cho Thuộc Đình, nhưng nghĩ đến ngón tay hơi thô của anh, sẽ không đeo được, vậy là anh sẽ không bao giờ phát hiện bí mật này. Tôi vì thế liền đem chiếc nhẫn này nhớ kĩ trong lòng, nghĩ có một ngày sẽ tự mua cho mình, hoặc là ảo tưởng muốn Thuộc Đình tặng cho tôi (nếu như sau này chính anh phát hiện bí mật này, liền mua tặng cho tôi thì càng tốt).Sở dĩ muốn Thuộc Đình tặng cho tôi, còn muốn chính anh đeo cho tôi. Trừ bỏ nguyên nhân này, tôi cũng muốn mượn “Chiếc nhẫn” để hài hòa “Cởi bỏ”, làm cho Thuộc Đình tự tay cởi bỏ sự trói buộc của tôi với anh. Tất cả chỉ là mua dây buộc mình, chi bằng dùng chiếc nhẫn này để cởi bỏ đi.Khi màn đêm buông xuống, tôi cùng Thuộc Đình về chỗ trọ.Thuộc Đình còn muốn nói điều gì đó. Còn tôi rót một ly rượu mà đã mua lúc đi dạo phố, uống một ngụm, sau đó hôn lên môi anh, chuyển hết rượu vào trong miệng anh, đây là điều cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng làm. Thuộc Đình cũng có vẻ rất thích thú, từng chút từng chút một nuốt vào, cho đến khi anh dần dần hai mắt mơ hồ.“Quan Tâm, em......” Anh có chút không thể tin.Tôi hôn anh thật sâu, “Ngủ đi. Thuộc Đình, ngủ đi.”Anh cố gắng tỉnh táo lại, nhưng đối với người đã bỏ thuốc ngủ vào trong rượu. Anh chật vật một lát, rốt cục cũng thất bại trước sự kêu gọi của giấc ngủ, nặng nề ngủ, trước khi nhắm mắt thì trừng tôi với ánh mắt cực kỳ hung dữ. Đổi lại ngày thường, tôi có thể sẽ sợ; nhưng ngày mai, khi anh…tỉnh lại, tôi đã ngồi trên máy bay rời nước rồi, tôi còn sợ anh sẽ làm gì?Ngắm khuôn mặt người tôi yêu, tôi ghé vào tai anh thì thầm: “Thuộc Đình, em yêu anh, thế nhưng anh lại không yêu em. Bông hoa tình yêu của em không có cơ hội nở rộ. Anh biết không? Em rất muốn biết bông hoa của em có màu gì. Nhưng anh không chịu cho em hạnh phúc; không có hạnh phúc thì sao…, tình yêu chắc là không nở hoa được rồi.”Tôi bật khóc. Ba lần, tôi nói với anh ba lần về bông hoa tình yêu, nhưng mà cuối cùng tình yêu của tôi còn không có nở.Khi khẽ hôn anh, tôi đem hành lý gói ghém xong, chuyển tới một khách sạn của thành phố B. Cha mẹ cùng cha mẹ nuôi đã chờ ở đó. Tôi nói với bọn họ đã chuốc thuốc ngủ Thuộc Đình ở chỗ tôi, kết quả bọn họ mất cười. Cười như vậy để làm giảm đi không khí li biệt đau buồn này, để cho tôi có thể đem sự đau lòng ẩn thật sâu dưới nụ cười.Tôi tìm gặp Tiểu Bình, đem Thuộc Đình trịnh trọng phó thác cho cô ta.
Lần trước khi tôi tới cửa hàng này đã nhìn trúng chiếc nhẫn kia, tôi thích nó ở trong bóng tối, nhất là đeo trên tay, liền phát hiện ra bí mật này. Tôi rất muốn mua nó tặng cho Thuộc Đình, nhưng nghĩ đến ngón tay hơi thô của anh, sẽ không đeo được, vậy là anh sẽ không bao giờ phát hiện bí mật này. Tôi vì thế liền đem chiếc nhẫn này nhớ kĩ trong lòng, nghĩ có một ngày sẽ tự mua cho mình, hoặc là ảo tưởng muốn Thuộc Đình tặng cho tôi (nếu như sau này chính anh phát hiện bí mật này, liền mua tặng cho tôi thì càng tốt).
Sở dĩ muốn Thuộc Đình tặng cho tôi, còn muốn chính anh đeo cho tôi. Trừ bỏ nguyên nhân này, tôi cũng muốn mượn “Chiếc nhẫn” để hài hòa “Cởi bỏ”, làm cho Thuộc Đình tự tay cởi bỏ sự trói buộc của tôi với anh. Tất cả chỉ là mua dây buộc mình, chi bằng dùng chiếc nhẫn này để cởi bỏ đi.
Khi màn đêm buông xuống, tôi cùng Thuộc Đình về chỗ trọ.
Thuộc Đình còn muốn nói điều gì đó. Còn tôi rót một ly rượu mà đã mua lúc đi dạo phố, uống một ngụm, sau đó hôn lên môi anh, chuyển hết rượu vào trong miệng anh, đây là điều cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng làm. Thuộc Đình cũng có vẻ rất thích thú, từng chút từng chút một nuốt vào, cho đến khi anh dần dần hai mắt mơ hồ.
“Quan Tâm, em......”
Anh có chút không thể tin.
Tôi hôn anh thật sâu,
“Ngủ đi. Thuộc Đình, ngủ đi.”
Anh cố gắng tỉnh táo lại, nhưng đối với người đã bỏ thuốc ngủ vào trong rượu. Anh chật vật một lát, rốt cục cũng thất bại trước sự kêu gọi của giấc ngủ, nặng nề ngủ, trước khi nhắm mắt thì trừng tôi với ánh mắt cực kỳ hung dữ. Đổi lại ngày thường, tôi có thể sẽ sợ; nhưng ngày mai, khi anh…tỉnh lại, tôi đã ngồi trên máy bay rời nước rồi, tôi còn sợ anh sẽ làm gì?
Ngắm khuôn mặt người tôi yêu, tôi ghé vào tai anh thì thầm:
“Thuộc Đình, em yêu anh, thế nhưng anh lại không yêu em. Bông hoa tình yêu của em không có cơ hội nở rộ. Anh biết không? Em rất muốn biết bông hoa của em có màu gì. Nhưng anh không chịu cho em hạnh phúc; không có hạnh phúc thì sao…, tình yêu chắc là không nở hoa được rồi.”
Tôi bật khóc. Ba lần, tôi nói với anh ba lần về bông hoa tình yêu, nhưng mà cuối cùng tình yêu của tôi còn không có nở.
Khi khẽ hôn anh, tôi đem hành lý gói ghém xong, chuyển tới một khách sạn của thành phố B. Cha mẹ cùng cha mẹ nuôi đã chờ ở đó. Tôi nói với bọn họ đã chuốc thuốc ngủ Thuộc Đình ở chỗ tôi, kết quả bọn họ mất cười. Cười như vậy để làm giảm đi không khí li biệt đau buồn này, để cho tôi có thể đem sự đau lòng ẩn thật sâu dưới nụ cười.
Tôi tìm gặp Tiểu Bình, đem Thuộc Đình trịnh trọng phó thác cho cô ta.
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… Lần trước khi tôi tới cửa hàng này đã nhìn trúng chiếc nhẫn kia, tôi thích nó ở trong bóng tối, nhất là đeo trên tay, liền phát hiện ra bí mật này. Tôi rất muốn mua nó tặng cho Thuộc Đình, nhưng nghĩ đến ngón tay hơi thô của anh, sẽ không đeo được, vậy là anh sẽ không bao giờ phát hiện bí mật này. Tôi vì thế liền đem chiếc nhẫn này nhớ kĩ trong lòng, nghĩ có một ngày sẽ tự mua cho mình, hoặc là ảo tưởng muốn Thuộc Đình tặng cho tôi (nếu như sau này chính anh phát hiện bí mật này, liền mua tặng cho tôi thì càng tốt).Sở dĩ muốn Thuộc Đình tặng cho tôi, còn muốn chính anh đeo cho tôi. Trừ bỏ nguyên nhân này, tôi cũng muốn mượn “Chiếc nhẫn” để hài hòa “Cởi bỏ”, làm cho Thuộc Đình tự tay cởi bỏ sự trói buộc của tôi với anh. Tất cả chỉ là mua dây buộc mình, chi bằng dùng chiếc nhẫn này để cởi bỏ đi.Khi màn đêm buông xuống, tôi cùng Thuộc Đình về chỗ trọ.Thuộc Đình còn muốn nói điều gì đó. Còn tôi rót một ly rượu mà đã mua lúc đi dạo phố, uống một ngụm, sau đó hôn lên môi anh, chuyển hết rượu vào trong miệng anh, đây là điều cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng làm. Thuộc Đình cũng có vẻ rất thích thú, từng chút từng chút một nuốt vào, cho đến khi anh dần dần hai mắt mơ hồ.“Quan Tâm, em......” Anh có chút không thể tin.Tôi hôn anh thật sâu, “Ngủ đi. Thuộc Đình, ngủ đi.”Anh cố gắng tỉnh táo lại, nhưng đối với người đã bỏ thuốc ngủ vào trong rượu. Anh chật vật một lát, rốt cục cũng thất bại trước sự kêu gọi của giấc ngủ, nặng nề ngủ, trước khi nhắm mắt thì trừng tôi với ánh mắt cực kỳ hung dữ. Đổi lại ngày thường, tôi có thể sẽ sợ; nhưng ngày mai, khi anh…tỉnh lại, tôi đã ngồi trên máy bay rời nước rồi, tôi còn sợ anh sẽ làm gì?Ngắm khuôn mặt người tôi yêu, tôi ghé vào tai anh thì thầm: “Thuộc Đình, em yêu anh, thế nhưng anh lại không yêu em. Bông hoa tình yêu của em không có cơ hội nở rộ. Anh biết không? Em rất muốn biết bông hoa của em có màu gì. Nhưng anh không chịu cho em hạnh phúc; không có hạnh phúc thì sao…, tình yêu chắc là không nở hoa được rồi.”Tôi bật khóc. Ba lần, tôi nói với anh ba lần về bông hoa tình yêu, nhưng mà cuối cùng tình yêu của tôi còn không có nở.Khi khẽ hôn anh, tôi đem hành lý gói ghém xong, chuyển tới một khách sạn của thành phố B. Cha mẹ cùng cha mẹ nuôi đã chờ ở đó. Tôi nói với bọn họ đã chuốc thuốc ngủ Thuộc Đình ở chỗ tôi, kết quả bọn họ mất cười. Cười như vậy để làm giảm đi không khí li biệt đau buồn này, để cho tôi có thể đem sự đau lòng ẩn thật sâu dưới nụ cười.Tôi tìm gặp Tiểu Bình, đem Thuộc Đình trịnh trọng phó thác cho cô ta.