Em yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em…
Chương 45
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… “Tiểu Bình, tôi rất khâm phục cô, rốt cục cô cũng có được anh ấy.”“Cám ơn Hội trưởng, lúc trước nếu không phải Hội trưởng chỉ điểm, tôi cũng phải đi thêm rất nhiều đường vòng.”“Mặc kệ cô đi bao nhiêu đường vòng, tôi nghĩ, anh ấy vẫn là sẽ yêu cô.”“Đó là đương nhiên, khi tôi còn chưa vào đại học đã thề sẽ nắm giữ được anh ấy mà.”Gặp tôi nhíu mày tỏ vẻ hỏi, Tiểu Bình cười đến rất đắc ý, “Tôi có nhìn thấy bức ảnh Thuộc Đình chụp trong quyển tốt nghiệp của em họ, em họ nói cho tôi chuyện của anh ấy, đương nhiên, cũng bao gồm cô. Em ấy nói cho tôi biết, nếu như muốn có được Thuộc Đình, phải loại bỏ Quan Tâm.”“Ha ha a, “ tôi đang cười, nhưng trong lòng chảy máu, thua cũng liền thua không vinh quang gì, “Tiểu Bình, hãy thật yêu thương anh ấy.”Vẫy vẫy tay, không cần tạm biệt, tôi xoay người đi vào trong đêm tối.Sân bay sáng sớm, thật yên lặng, trong phòng chờ cũng không ồn ào. Kỷ Như Thần, Kỷ Như Hàng (anh ta cho tới bây giờ vẫn là bạn trai tôi), Tang Khả Trữ, Hứa Uy Nhi, hơn nữa cha mẹ nuôi cùng cha mẹ tôi, bọn họ đến tiễn tôi. Hội sinh viên cùng trường học có ít người đến đưa tiễn tôi, đối với người không thích buồn bã của ly biệt, cũng liền miễn cho bọn họ đi.“Hi, Anh yêu, anh chăm sóc tốt thân thể mình nha.” Tôi túm lấy thấp áo Kỷ Như Hàng, “Anh phải thật trung thực với, không được có bạn gái mới nha.”“Yên tâm đi, em yêu,” Anh ta bắt chước tôi nói…, “Em cũng phải nghiêm túc ở bên kia mà học tập đó. Không được đi lung tung quyến rũ đàn ông nước ngoài!”“Anh nếu dám lung tung phóng điện, để cho em biết được anh liền thảm.” Tôi uy h**p anh ấy.“Tốt lắm, em đã là thiếu phụ (*) rồi,” anh ta xoa tóc tôi, “Thật? Lắm lời, anh sẽ chờ em trở về.”(*) thiếu phụ: Ngườiphụ nữtrẻđã có chồng.Kỳ thật chúng ta đều hiểu được, nói những lời này chỉ là vì điều chỉnh không khí, bởi vì không khí trầm lặng của bốn lão hồ li kia không được tự nhiên lắm.Kỷ Như Thần tới đây, “Nha đầu ngốc, tự mình một mình ở bên ngoài, phải cẩn thận. Nhớ rõ không được đi một mình với người lạ đó.”Tôi đi qua dựa vào, “Như Thần, em sẽ nhớ tới chị. Mỗi đêm em sẽ nghĩ dáng vẻ quyến rũ của chị để ru nha.”“Làm trò,” chị ấy đẩy tôi, “Em trong lòng nghĩ đến ai mà chúng tôi không biết, có thời gian nghĩ tới chị không bằng ngẫm nghĩ về Thiên Sứ của nhà chúng tôi đi.”“Đúng vậy a, Quan Tâm, em là bạn gái mà anh yêu nhất, không nghĩ đến cơ thể của anh thì còn muốn ai nữa?” Kỷ Như Hàng đưa ra một vẻ mặt “Em chẳng lẽ muốn quăng anh đi”, “Có muốn hay không anh đưa cho em ảnh n*d* của anh, để an ủi nỗi khổ tương tư của em?”
“Tiểu Bình, tôi rất khâm phục cô, rốt cục cô cũng có được anh ấy.” “Cám ơn Hội trưởng, lúc trước nếu không phải Hội trưởng chỉ điểm, tôi cũng phải đi thêm rất nhiều đường vòng.” “Mặc kệ cô đi bao nhiêu đường vòng, tôi nghĩ, anh ấy vẫn là sẽ yêu cô.” “Đó là đương nhiên, khi tôi còn chưa vào đại học đã thề sẽ nắm giữ được anh ấy mà.”
Gặp tôi nhíu mày tỏ vẻ hỏi, Tiểu Bình cười đến rất đắc ý,
“Tôi có nhìn thấy bức ảnh Thuộc Đình chụp trong quyển tốt nghiệp của em họ, em họ nói cho tôi chuyện của anh ấy, đương nhiên, cũng bao gồm cô. Em ấy nói cho tôi biết, nếu như muốn có được Thuộc Đình, phải loại bỏ Quan Tâm.” “Ha ha a, “
tôi đang cười, nhưng trong lòng chảy máu, thua cũng liền thua không vinh quang gì,
“Tiểu Bình, hãy thật yêu thương anh ấy.”
Vẫy vẫy tay, không cần tạm biệt, tôi xoay người đi vào trong đêm tối.
Sân bay sáng sớm, thật yên lặng, trong phòng chờ cũng không ồn ào. Kỷ Như Thần, Kỷ Như Hàng (anh ta cho tới bây giờ vẫn là bạn trai tôi), Tang Khả Trữ, Hứa Uy Nhi, hơn nữa cha mẹ nuôi cùng cha mẹ tôi, bọn họ đến tiễn tôi. Hội sinh viên cùng trường học có ít người đến đưa tiễn tôi, đối với người không thích buồn bã của ly biệt, cũng liền miễn cho bọn họ đi.
“Hi, Anh yêu, anh chăm sóc tốt thân thể mình nha.”
Tôi túm lấy thấp áo Kỷ Như Hàng,
“Anh phải thật trung thực với, không được có bạn gái mới nha.” “Yên tâm đi, em yêu,”
Anh ta bắt chước tôi nói…,
“Em cũng phải nghiêm túc ở bên kia mà học tập đó. Không được đi lung tung quyến rũ đàn ông nước ngoài!” “Anh nếu dám lung tung phóng điện, để cho em biết được anh liền thảm.”
Tôi uy h**p anh ấy.
“Tốt lắm, em đã là thiếu phụ (*) rồi,”
anh ta xoa tóc tôi,
“Thật? Lắm lời, anh sẽ chờ em trở về.” (*) thiếu phụ: đã .
Kỳ thật chúng ta đều hiểu được, nói những lời này chỉ là vì điều chỉnh không khí, bởi vì không khí trầm lặng của bốn lão hồ li kia không được tự nhiên lắm.
Kỷ Như Thần tới đây,
“Nha đầu ngốc, tự mình một mình ở bên ngoài, phải cẩn thận. Nhớ rõ không được đi một mình với người lạ đó.”
Tôi đi qua dựa vào,
“Như Thần, em sẽ nhớ tới chị. Mỗi đêm em sẽ nghĩ dáng vẻ quyến rũ của chị để ru nha.” “Làm trò,”
chị ấy đẩy tôi,
“Em trong lòng nghĩ đến ai mà chúng tôi không biết, có thời gian nghĩ tới chị không bằng ngẫm nghĩ về Thiên Sứ của nhà chúng tôi đi.” “Đúng vậy a, Quan Tâm, em là bạn gái mà anh yêu nhất, không nghĩ đến cơ thể của anh thì còn muốn ai nữa?”
Kỷ Như Hàng đưa ra một vẻ mặt “Em chẳng lẽ muốn quăng anh đi”,
“Có muốn hay không anh đưa cho em ảnh n*d* của anh, để an ủi nỗi khổ tương tư của em?”
Đem Hạt Giống Tình yêu Cắm Vào MáuTác giả: Tiêu NghiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhEm yêu anh! Em đã thực sự đem tấm lòng của mình cắm sâu vào, dùng tình cảm để kết thành, dùng tình yêu của em dành cho anh là đất mềm, khiến nó nảy mầm, cành lá dài ra, mọc tươi tốt. Tất cả sức sống này, em mong sẽ có được hạnh phúc chân thành của anh, làm cho tình yêu này nở ra rực rỡ như đóa hoa. Tôi đã nói với Thuộc Đình như vậy, nhưng Thuộc Đình cười tôi, anh nói: “Em đã thấy qua ai mà hoa tình yêu nở ra chưa? Không nên nằm mơ.” Tôi đã nhìn thấy qua! Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi cùng cha mẹ anh trong lòng đều có hoa tình yêu, chẳng qua tình yêu của họ không giống như đóa hoa, nhưng hạnh phúc cũng giống nhau mà thôi. Lần đầu tiên lúc cùng Thuộc Đình nói, anh cười nói tôi nằm mơ. Khi đó chúng tôi đều nhỏ, chỉ mới năm tuổi. Thời điểm lần thứ hai nói với anh, tôi đã dùng thời gian tám năm để xác nhận tôi yêu anh, tôi nghĩ vĩnh viễn muốn cùng anh một chỗ, vì thế tôi đem tình cảm của mình gieo xuống, chờ đợi sẽ có một ngày anh cho tôi hạnh phúc. Khi đó tôi mười ba tuổi, anh nói: “Em… “Tiểu Bình, tôi rất khâm phục cô, rốt cục cô cũng có được anh ấy.”“Cám ơn Hội trưởng, lúc trước nếu không phải Hội trưởng chỉ điểm, tôi cũng phải đi thêm rất nhiều đường vòng.”“Mặc kệ cô đi bao nhiêu đường vòng, tôi nghĩ, anh ấy vẫn là sẽ yêu cô.”“Đó là đương nhiên, khi tôi còn chưa vào đại học đã thề sẽ nắm giữ được anh ấy mà.”Gặp tôi nhíu mày tỏ vẻ hỏi, Tiểu Bình cười đến rất đắc ý, “Tôi có nhìn thấy bức ảnh Thuộc Đình chụp trong quyển tốt nghiệp của em họ, em họ nói cho tôi chuyện của anh ấy, đương nhiên, cũng bao gồm cô. Em ấy nói cho tôi biết, nếu như muốn có được Thuộc Đình, phải loại bỏ Quan Tâm.”“Ha ha a, “ tôi đang cười, nhưng trong lòng chảy máu, thua cũng liền thua không vinh quang gì, “Tiểu Bình, hãy thật yêu thương anh ấy.”Vẫy vẫy tay, không cần tạm biệt, tôi xoay người đi vào trong đêm tối.Sân bay sáng sớm, thật yên lặng, trong phòng chờ cũng không ồn ào. Kỷ Như Thần, Kỷ Như Hàng (anh ta cho tới bây giờ vẫn là bạn trai tôi), Tang Khả Trữ, Hứa Uy Nhi, hơn nữa cha mẹ nuôi cùng cha mẹ tôi, bọn họ đến tiễn tôi. Hội sinh viên cùng trường học có ít người đến đưa tiễn tôi, đối với người không thích buồn bã của ly biệt, cũng liền miễn cho bọn họ đi.“Hi, Anh yêu, anh chăm sóc tốt thân thể mình nha.” Tôi túm lấy thấp áo Kỷ Như Hàng, “Anh phải thật trung thực với, không được có bạn gái mới nha.”“Yên tâm đi, em yêu,” Anh ta bắt chước tôi nói…, “Em cũng phải nghiêm túc ở bên kia mà học tập đó. Không được đi lung tung quyến rũ đàn ông nước ngoài!”“Anh nếu dám lung tung phóng điện, để cho em biết được anh liền thảm.” Tôi uy h**p anh ấy.“Tốt lắm, em đã là thiếu phụ (*) rồi,” anh ta xoa tóc tôi, “Thật? Lắm lời, anh sẽ chờ em trở về.”(*) thiếu phụ: Ngườiphụ nữtrẻđã có chồng.Kỳ thật chúng ta đều hiểu được, nói những lời này chỉ là vì điều chỉnh không khí, bởi vì không khí trầm lặng của bốn lão hồ li kia không được tự nhiên lắm.Kỷ Như Thần tới đây, “Nha đầu ngốc, tự mình một mình ở bên ngoài, phải cẩn thận. Nhớ rõ không được đi một mình với người lạ đó.”Tôi đi qua dựa vào, “Như Thần, em sẽ nhớ tới chị. Mỗi đêm em sẽ nghĩ dáng vẻ quyến rũ của chị để ru nha.”“Làm trò,” chị ấy đẩy tôi, “Em trong lòng nghĩ đến ai mà chúng tôi không biết, có thời gian nghĩ tới chị không bằng ngẫm nghĩ về Thiên Sứ của nhà chúng tôi đi.”“Đúng vậy a, Quan Tâm, em là bạn gái mà anh yêu nhất, không nghĩ đến cơ thể của anh thì còn muốn ai nữa?” Kỷ Như Hàng đưa ra một vẻ mặt “Em chẳng lẽ muốn quăng anh đi”, “Có muốn hay không anh đưa cho em ảnh n*d* của anh, để an ủi nỗi khổ tương tư của em?”