Tác giả:

"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy…

Chương 12

Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Đài Bắc k phải quê cô nhưng dù sao cô cũng ở đây mấy tháng tình cảm với người ở đây rất tốt. Đặc biệt lần này về thành phố A k có a, a còn một tháng ở đây nữa.Mai cô phải rời đi rất luyến tiếc nha. Các cấp trên có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để tiễn cô đi. Vì trong bụng cô có cục cưng nêna k để cô đụng vào rượu nên a bị bọn lính mới chơi xấu, biết thừa là chúc rượu cô nhưng sẽ chui vào bụng Thừa Thiên nên rất tích cực chúc rượu.A say thật rồi. Cô vất vả lắm mới dìu a về tới phòng. Chưa kịp lau người cho a thì bị a đè ra hôn tới tấp. Cứ nghĩ Uyển Uyển của a k ở đây làm a buồn bực k thôi.Đến lúc định thần thì a và cô đã tr*n tr**, thấy ánh mắt đỏ lên vì d*c v*ng của a làm cô giật mình. Khi a định đi vào thì cô la hét k cho, dù j bé cưng mới được gần 2 tháng k thể sinh hoạt ấy được. Cô vẫn nhớ lời mẹ chồng tương lai dặn k cho a làm ấy ấy với cô có thể xảy e bé mất."K được đâu a, trong bụng e có bé cưng k thể" cô k dám lấy con ra đùa. Nhưng a mượn say làm càn."A sẽ nhẹ nhàng k làm tổn thương cục cưng, tin tưởng a" cô bị a trêu trọc đến nhũn người k thể làm j được đành kệ a. Thấy cô k nói j tức là đồng ý a cấp tốc tiến vào.Lúc a vào trong cô hết thì cả hai đều thở hắt ra hơi. A vì nhẫn lại quá mà thở hắt còn cô thì hơi lo cho bé cưng. Đúng như a nói, a làm rất nhẹ nhàng có điều làm cô k quen, a thường l*m t*nh như bão táp mạnh bạo dũng mãnh ra vào mà lần này thì rất cẩn thận. Cô còn có thể nghe thấy tiếng va chạm của hai người, tiếng a ra vào.A chịu k nổi nữa" Uyển Uyển ôm chặt lấy a" cô mơ màng nghe a nói nhưng cũng nghe a. "Aaaaa... từ từ chút " a phụt nhiều khinh khủng căn bản h** h***t của cô hút k kịp t*nh d*ch của a, mà a lại k rút ra là của cô rất căng.Cứ tưởng có e bé thì a sẽ tha cho cô sớm nhưng k, a cho miệng cô ăn hai lần tinh dich, miệng dưới ba lần. H cô mới biết d*c v*ng của a đến khinh người.Sáng dậy thì a đã biết hôm qua mình đã làm j. A ngoan ngoãn dọn dẹp tất cả, tắm thay quần áo cho cô. A làm hết cho cô mà cô vẫn k bị lay tỉnh. Đến lúc tỉnh thì thấy a đang đóng của xe, ngay lập túc cô lao ra ôm a khóc k muốn đi.Xa thì a cũng k muốn nhưng về đấy cô sẽ được chăm sóc tốt hơn, a còn phải làm giấy kết hôn nữa."Ngoan nào a sẽ về sớm thôi, đừng khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến bảo bảo" a nuối tiếc hôn cô. "A hứa sẽ về sớm nhất có thể" nói xong a kéo người cô ra bước chân vào cổng, a sợ quay đầu lại thì a sẽ giữ cô lại mất.Cô khóc một hồi rồi mới lên xe về. Cô trở lại cũng k có gọi cho a làm a lo lắng k thôi. Cô thật nhớ a. Làm sao a lại k có quay lại nhìn cô chứ, còn k nói muốn giữ cô lại.Cô cố ý k gọi cho a đấy, cho a đau lòng chết luôn. Nhưng k hẳn là vì dỗi a mà cô có bảo bảo nên dùng điện thoại sẽ k tốt cho bé.Cô về nhà thì thấy ba đã rất yếu. Nhưng nghe ông bảo sẽ cố chờ đến khi bế được đứa cháu ngoại này thì thế nào cũng được. Cô h vẫn dạy ở trường cấp 1,2 gần nhà. Công việc và hành động của cô ngày nào cũng như ngày nào. Sáng dậy thì đầu tiên là nôn nghén sau đó sẽ nhìn con gấu a mua cho khoảng nữa tiếng rồi ăn sáng, đi dạy.Cô đôi khi nhớ a tới mức khóc tới ướt cả gối. Cô ghét a, a còn k có về sớm với cô. A là thượng tá giởm nhất.

Đài Bắc k phải quê cô nhưng dù sao cô cũng ở đây mấy tháng tình cảm với người ở đây rất tốt. Đặc biệt lần này về thành phố A k có a, a còn một tháng ở đây nữa.

Mai cô phải rời đi rất luyến tiếc nha. Các cấp trên có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để tiễn cô đi. Vì trong bụng cô có cục cưng nêna k để cô đụng vào rượu nên a bị bọn lính mới chơi xấu, biết thừa là chúc rượu cô nhưng sẽ chui vào bụng Thừa Thiên nên rất tích cực chúc rượu.

A say thật rồi. Cô vất vả lắm mới dìu a về tới phòng. Chưa kịp lau người cho a thì bị a đè ra hôn tới tấp. Cứ nghĩ Uyển Uyển của a k ở đây làm a buồn bực k thôi.

Đến lúc định thần thì a và cô đã tr*n tr**, thấy ánh mắt đỏ lên vì d*c v*ng của a làm cô giật mình. Khi a định đi vào thì cô la hét k cho, dù j bé cưng mới được gần 2 tháng k thể sinh hoạt ấy được. Cô vẫn nhớ lời mẹ chồng tương lai dặn k cho a làm ấy ấy với cô có thể xảy e bé mất.

"K được đâu a, trong bụng e có bé cưng k thể" cô k dám lấy con ra đùa. Nhưng a mượn say làm càn.

"A sẽ nhẹ nhàng k làm tổn thương cục cưng, tin tưởng a" cô bị a trêu trọc đến nhũn người k thể làm j được đành kệ a. Thấy cô k nói j tức là đồng ý a cấp tốc tiến vào.

Lúc a vào trong cô hết thì cả hai đều thở hắt ra hơi. A vì nhẫn lại quá mà thở hắt còn cô thì hơi lo cho bé cưng. Đúng như a nói, a làm rất nhẹ nhàng có điều làm cô k quen, a thường l*m t*nh như bão táp mạnh bạo dũng mãnh ra vào mà lần này thì rất cẩn thận. Cô còn có thể nghe thấy tiếng va chạm của hai người, tiếng a ra vào.

A chịu k nổi nữa" Uyển Uyển ôm chặt lấy a" cô mơ màng nghe a nói nhưng cũng nghe a. "Aaaaa... từ từ chút " a phụt nhiều khinh khủng căn bản h** h***t của cô hút k kịp t*nh d*ch của a, mà a lại k rút ra là của cô rất căng.

Cứ tưởng có e bé thì a sẽ tha cho cô sớm nhưng k, a cho miệng cô ăn hai lần tinh dich, miệng dưới ba lần. H cô mới biết d*c v*ng của a đến khinh người.

Sáng dậy thì a đã biết hôm qua mình đã làm j. A ngoan ngoãn dọn dẹp tất cả, tắm thay quần áo cho cô. A làm hết cho cô mà cô vẫn k bị lay tỉnh. Đến lúc tỉnh thì thấy a đang đóng của xe, ngay lập túc cô lao ra ôm a khóc k muốn đi.

Xa thì a cũng k muốn nhưng về đấy cô sẽ được chăm sóc tốt hơn, a còn phải làm giấy kết hôn nữa.

"Ngoan nào a sẽ về sớm thôi, đừng khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến bảo bảo" a nuối tiếc hôn cô. "A hứa sẽ về sớm nhất có thể" nói xong a kéo người cô ra bước chân vào cổng, a sợ quay đầu lại thì a sẽ giữ cô lại mất.

Cô khóc một hồi rồi mới lên xe về. Cô trở lại cũng k có gọi cho a làm a lo lắng k thôi. Cô thật nhớ a. Làm sao a lại k có quay lại nhìn cô chứ, còn k nói muốn giữ cô lại.

Cô cố ý k gọi cho a đấy, cho a đau lòng chết luôn. Nhưng k hẳn là vì dỗi a mà cô có bảo bảo nên dùng điện thoại sẽ k tốt cho bé.

Cô về nhà thì thấy ba đã rất yếu. Nhưng nghe ông bảo sẽ cố chờ đến khi bế được đứa cháu ngoại này thì thế nào cũng được. Cô h vẫn dạy ở trường cấp 1,2 gần nhà. Công việc và hành động của cô ngày nào cũng như ngày nào. Sáng dậy thì đầu tiên là nôn nghén sau đó sẽ nhìn con gấu a mua cho khoảng nữa tiếng rồi ăn sáng, đi dạy.

Cô đôi khi nhớ a tới mức khóc tới ướt cả gối. Cô ghét a, a còn k có về sớm với cô. A là thượng tá giởm nhất.

Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Đài Bắc k phải quê cô nhưng dù sao cô cũng ở đây mấy tháng tình cảm với người ở đây rất tốt. Đặc biệt lần này về thành phố A k có a, a còn một tháng ở đây nữa.Mai cô phải rời đi rất luyến tiếc nha. Các cấp trên có tổ chức một bữa tiệc nhỏ để tiễn cô đi. Vì trong bụng cô có cục cưng nêna k để cô đụng vào rượu nên a bị bọn lính mới chơi xấu, biết thừa là chúc rượu cô nhưng sẽ chui vào bụng Thừa Thiên nên rất tích cực chúc rượu.A say thật rồi. Cô vất vả lắm mới dìu a về tới phòng. Chưa kịp lau người cho a thì bị a đè ra hôn tới tấp. Cứ nghĩ Uyển Uyển của a k ở đây làm a buồn bực k thôi.Đến lúc định thần thì a và cô đã tr*n tr**, thấy ánh mắt đỏ lên vì d*c v*ng của a làm cô giật mình. Khi a định đi vào thì cô la hét k cho, dù j bé cưng mới được gần 2 tháng k thể sinh hoạt ấy được. Cô vẫn nhớ lời mẹ chồng tương lai dặn k cho a làm ấy ấy với cô có thể xảy e bé mất."K được đâu a, trong bụng e có bé cưng k thể" cô k dám lấy con ra đùa. Nhưng a mượn say làm càn."A sẽ nhẹ nhàng k làm tổn thương cục cưng, tin tưởng a" cô bị a trêu trọc đến nhũn người k thể làm j được đành kệ a. Thấy cô k nói j tức là đồng ý a cấp tốc tiến vào.Lúc a vào trong cô hết thì cả hai đều thở hắt ra hơi. A vì nhẫn lại quá mà thở hắt còn cô thì hơi lo cho bé cưng. Đúng như a nói, a làm rất nhẹ nhàng có điều làm cô k quen, a thường l*m t*nh như bão táp mạnh bạo dũng mãnh ra vào mà lần này thì rất cẩn thận. Cô còn có thể nghe thấy tiếng va chạm của hai người, tiếng a ra vào.A chịu k nổi nữa" Uyển Uyển ôm chặt lấy a" cô mơ màng nghe a nói nhưng cũng nghe a. "Aaaaa... từ từ chút " a phụt nhiều khinh khủng căn bản h** h***t của cô hút k kịp t*nh d*ch của a, mà a lại k rút ra là của cô rất căng.Cứ tưởng có e bé thì a sẽ tha cho cô sớm nhưng k, a cho miệng cô ăn hai lần tinh dich, miệng dưới ba lần. H cô mới biết d*c v*ng của a đến khinh người.Sáng dậy thì a đã biết hôm qua mình đã làm j. A ngoan ngoãn dọn dẹp tất cả, tắm thay quần áo cho cô. A làm hết cho cô mà cô vẫn k bị lay tỉnh. Đến lúc tỉnh thì thấy a đang đóng của xe, ngay lập túc cô lao ra ôm a khóc k muốn đi.Xa thì a cũng k muốn nhưng về đấy cô sẽ được chăm sóc tốt hơn, a còn phải làm giấy kết hôn nữa."Ngoan nào a sẽ về sớm thôi, đừng khóc nữa sẽ ảnh hưởng đến bảo bảo" a nuối tiếc hôn cô. "A hứa sẽ về sớm nhất có thể" nói xong a kéo người cô ra bước chân vào cổng, a sợ quay đầu lại thì a sẽ giữ cô lại mất.Cô khóc một hồi rồi mới lên xe về. Cô trở lại cũng k có gọi cho a làm a lo lắng k thôi. Cô thật nhớ a. Làm sao a lại k có quay lại nhìn cô chứ, còn k nói muốn giữ cô lại.Cô cố ý k gọi cho a đấy, cho a đau lòng chết luôn. Nhưng k hẳn là vì dỗi a mà cô có bảo bảo nên dùng điện thoại sẽ k tốt cho bé.Cô về nhà thì thấy ba đã rất yếu. Nhưng nghe ông bảo sẽ cố chờ đến khi bế được đứa cháu ngoại này thì thế nào cũng được. Cô h vẫn dạy ở trường cấp 1,2 gần nhà. Công việc và hành động của cô ngày nào cũng như ngày nào. Sáng dậy thì đầu tiên là nôn nghén sau đó sẽ nhìn con gấu a mua cho khoảng nữa tiếng rồi ăn sáng, đi dạy.Cô đôi khi nhớ a tới mức khóc tới ướt cả gối. Cô ghét a, a còn k có về sớm với cô. A là thượng tá giởm nhất.

Chương 12