"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy…
Chương 13
Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Trước hôm đám cưới hai ngày a chỉ về đưa cô đi đăng kí, xong rồi a lại về quân khu luôn. Điều này như nói là a k nhớ cô vậy. Cơn tức ngày một to.A thì nhớ cô kinh khủng, a còn chẳng biết mình làm sai j mà cô giận nữa nên cứ nghĩ là cô chỉ giận lung tung. A ở trong quân đội từ khi 16 tuổi, a tiếp xúc với rất ít con gái nên kbiết được chỉ một chút hành động nhỏ cũng làm cô giận.Giận thì giận nhưng cô vẫn đi đăng kí thôi. Trước hôm cưới cô nhốt mình cả ngày trong phòng làm a đang bận chuyển giao công việc cho người khác cũng bỏ. Cô nghĩ là ở bên mình chưa chắc a đã hạnh phúc, a k có nhớ cô.Phụ nữ có thai là vậy. Nghĩ lung tung k cần bằng chứng. A vội vàng chạy về xem cô thì từ cửa nghe thấy tiếng nấc bị đè nén. Trong lòng k khỏi xót xa, vội vã vào xem."Uyển Uyển e sao vậy, mở của nói chuyện với a nhé. Ngoan nào đừng khóc, có j thì bảo a Uyển Uyển"Nghe thấy tiếng của a cô k đè nén nữa mà khóc thành tiếng luôn " Ô ô..... Híc a là người xấu..... E ghét a....híc a đi đâu thì đi e k thương a nữa, cục cưng nhỏ cũng k cần a. E ghét a..... Ô ô ô "Nghe thấy cô khóc nấc cả lên đặc biệt là còn nói ghét a, a lo quá " Uyển Uyển trước tiên e mở của phòng cho a vào nhé"K thấy cô có động tĩnh j a sốt ruột phá cửa xông vào" E làm sao vậy, ai chòng e nói cho a biết, a giáo huấn người đó "Vừa vào phòng thì thấy cô nằm úp trên giường khóc, gối bên cạnh cũng bị ướt k ít. Cô nghe thấy tiếng phá cửa thì kệ coi như k."Uyển Uyển e đừng khóc nữa, nhìn nè nếu khóc nữa sẽ xấu lắm đấy""E xấu nên a k thương e nữa....hô hô hô... A đi đâu thì đi về quân đội luôn đi. A còn yêu đám nhóc ấy hơn e"cô vừa khóc vừa phân trầnA cũng phải chịu cái suy nghĩ logic của cô. "A thương e nhất mà, mai làm cô dâu mà e mè nheo như thế thì k tốt tí nào, a sẽ bị ba mẹ la vì làm e khóc như vậy. K lẽ e muốn nhìn thấy chồng e bị mắng đánh sao. E nỡ à""Cục cưng đừng giận a nữa. Cho a ôm cái nào, a nhớ e sắp điên rồi"Nghe a nói vậy thì cô thật sự cũng k nỡ giận, trách thì trách tại cô mang thai nên tính khí thất thường mà, cô cũng k cố làm khó a đâu."E nhớ a lắm, sao a k có gọi điện cho e, e chờ a rất lâu nha" cô phụng phịu nói."Nhớ chứ, nhưng a là quân nhân nên k thể làm bừa được""Ngoan cho a hôn cái nào"a nhớ cô là sự thật. Nhớ sắp điên rồi"Đồ thượng tá lưu manh k biết ngượng này " nói thế thôi nhưng cô cũng rất vui, ngoan ngoãn ngồi trong lòng a ngửa đầu cho a hôn dễ hơn.Cô nhóc này lúc yêu thì ngoan ngoãn k có quậy mà bây h lấy a về thì hiện nguyên hình. Nhưng a rất thích cô như vậy, dễ giận nhưng cũng rất dễ dỗ. A cũng hiểu là cô ở một mình như vậy khó chịu bao nhiêu nên cũng k có trách cô. A càng yêu cô nhiều hơn.
Trước hôm đám cưới hai ngày a chỉ về đưa cô đi đăng kí, xong rồi a lại về quân khu luôn. Điều này như nói là a k nhớ cô vậy. Cơn tức ngày một to.
A thì nhớ cô kinh khủng, a còn chẳng biết mình làm sai j mà cô giận nữa nên cứ nghĩ là cô chỉ giận lung tung. A ở trong quân đội từ khi 16 tuổi, a tiếp xúc với rất ít con gái nên kbiết được chỉ một chút hành động nhỏ cũng làm cô giận.
Giận thì giận nhưng cô vẫn đi đăng kí thôi. Trước hôm cưới cô nhốt mình cả ngày trong phòng làm a đang bận chuyển giao công việc cho người khác cũng bỏ. Cô nghĩ là ở bên mình chưa chắc a đã hạnh phúc, a k có nhớ cô.
Phụ nữ có thai là vậy. Nghĩ lung tung k cần bằng chứng. A vội vàng chạy về xem cô thì từ cửa nghe thấy tiếng nấc bị đè nén. Trong lòng k khỏi xót xa, vội vã vào xem.
"Uyển Uyển e sao vậy, mở của nói chuyện với a nhé. Ngoan nào đừng khóc, có j thì bảo a Uyển Uyển"
Nghe thấy tiếng của a cô k đè nén nữa mà khóc thành tiếng luôn " Ô ô..... Híc a là người xấu..... E ghét a....híc a đi đâu thì đi e k thương a nữa, cục cưng nhỏ cũng k cần a. E ghét a..... Ô ô ô "
Nghe thấy cô khóc nấc cả lên đặc biệt là còn nói ghét a, a lo quá " Uyển Uyển trước tiên e mở của phòng cho a vào nhé"
K thấy cô có động tĩnh j a sốt ruột phá cửa xông vào" E làm sao vậy, ai chòng e nói cho a biết, a giáo huấn người đó "
Vừa vào phòng thì thấy cô nằm úp trên giường khóc, gối bên cạnh cũng bị ướt k ít. Cô nghe thấy tiếng phá cửa thì kệ coi như k.
"Uyển Uyển e đừng khóc nữa, nhìn nè nếu khóc nữa sẽ xấu lắm đấy"
"E xấu nên a k thương e nữa....hô hô hô... A đi đâu thì đi về quân đội luôn đi. A còn yêu đám nhóc ấy hơn e"cô vừa khóc vừa phân trần
A cũng phải chịu cái suy nghĩ logic của cô. "A thương e nhất mà, mai làm cô dâu mà e mè nheo như thế thì k tốt tí nào, a sẽ bị ba mẹ la vì làm e khóc như vậy. K lẽ e muốn nhìn thấy chồng e bị mắng đánh sao. E nỡ à"
"Cục cưng đừng giận a nữa. Cho a ôm cái nào, a nhớ e sắp điên rồi"
Nghe a nói vậy thì cô thật sự cũng k nỡ giận, trách thì trách tại cô mang thai nên tính khí thất thường mà, cô cũng k cố làm khó a đâu.
"E nhớ a lắm, sao a k có gọi điện cho e, e chờ a rất lâu nha" cô phụng phịu nói.
"Nhớ chứ, nhưng a là quân nhân nên k thể làm bừa được"
"Ngoan cho a hôn cái nào"a nhớ cô là sự thật. Nhớ sắp điên rồi
"Đồ thượng tá lưu manh k biết ngượng này " nói thế thôi nhưng cô cũng rất vui, ngoan ngoãn ngồi trong lòng a ngửa đầu cho a hôn dễ hơn.
Cô nhóc này lúc yêu thì ngoan ngoãn k có quậy mà bây h lấy a về thì hiện nguyên hình. Nhưng a rất thích cô như vậy, dễ giận nhưng cũng rất dễ dỗ. A cũng hiểu là cô ở một mình như vậy khó chịu bao nhiêu nên cũng k có trách cô. A càng yêu cô nhiều hơn.
Chào Anh, Thượng TáTác giả: Nhung thuTruyện Ngôn Tình"Haizz nóng quá thật khó chịu quá" Cô-Trần Thu Uyển không sợ hãi thứ j, không ngại khổ nhưng thứ chỉ nhắc tới đó là nóng. Cô ghét mùa hè mồ hôi ra làm cô thấy khó chịu. Cô đang tham gia hoạt đ*ng t*nh nguyện ở Đài Bắc - dạy chữ cho trẻ em vùng biên giới. Biết là khó khăn nhưng cô rất thương bọn trẻ kể cả sống chung với kẻ thù k độ trời chung-AAA nóng Đang giặt quần áo cho bọn trẻ ở bên suối cô nghe thấy tiếng tập luyện của vùng đóng quân bên. Thật vui cô rất thích quân nhân nha. Cha cô cũng là quân nhân, cô thích quân nhân chắc được di truyền từ cha mình. Đang mải mê nghĩ thì có tiếng động bên cạnh, cô giật mình lảo đảo nhắm mặt chuẩn bị tinh thần tiếp nước thì rơi vào cái j đó ấm ấm, có mùi bạc hà cô thích nha. "Xin hỏi cô không sao chứ?"nghe thấy tiếng nói Thu Uyển từ từ mở mắt ra. Đập vào mắt cô là màu áo xanh của quân đội. Ngẩn người một lúc mới phát hiện ra mình thật thất lễ "Xin lỗi tôi k sao" cô ngẩn người khi thấy mặt a ( thật đẹp trai) Thấy biểu cảm trên mặt cô a thật thấy… Trước hôm đám cưới hai ngày a chỉ về đưa cô đi đăng kí, xong rồi a lại về quân khu luôn. Điều này như nói là a k nhớ cô vậy. Cơn tức ngày một to.A thì nhớ cô kinh khủng, a còn chẳng biết mình làm sai j mà cô giận nữa nên cứ nghĩ là cô chỉ giận lung tung. A ở trong quân đội từ khi 16 tuổi, a tiếp xúc với rất ít con gái nên kbiết được chỉ một chút hành động nhỏ cũng làm cô giận.Giận thì giận nhưng cô vẫn đi đăng kí thôi. Trước hôm cưới cô nhốt mình cả ngày trong phòng làm a đang bận chuyển giao công việc cho người khác cũng bỏ. Cô nghĩ là ở bên mình chưa chắc a đã hạnh phúc, a k có nhớ cô.Phụ nữ có thai là vậy. Nghĩ lung tung k cần bằng chứng. A vội vàng chạy về xem cô thì từ cửa nghe thấy tiếng nấc bị đè nén. Trong lòng k khỏi xót xa, vội vã vào xem."Uyển Uyển e sao vậy, mở của nói chuyện với a nhé. Ngoan nào đừng khóc, có j thì bảo a Uyển Uyển"Nghe thấy tiếng của a cô k đè nén nữa mà khóc thành tiếng luôn " Ô ô..... Híc a là người xấu..... E ghét a....híc a đi đâu thì đi e k thương a nữa, cục cưng nhỏ cũng k cần a. E ghét a..... Ô ô ô "Nghe thấy cô khóc nấc cả lên đặc biệt là còn nói ghét a, a lo quá " Uyển Uyển trước tiên e mở của phòng cho a vào nhé"K thấy cô có động tĩnh j a sốt ruột phá cửa xông vào" E làm sao vậy, ai chòng e nói cho a biết, a giáo huấn người đó "Vừa vào phòng thì thấy cô nằm úp trên giường khóc, gối bên cạnh cũng bị ướt k ít. Cô nghe thấy tiếng phá cửa thì kệ coi như k."Uyển Uyển e đừng khóc nữa, nhìn nè nếu khóc nữa sẽ xấu lắm đấy""E xấu nên a k thương e nữa....hô hô hô... A đi đâu thì đi về quân đội luôn đi. A còn yêu đám nhóc ấy hơn e"cô vừa khóc vừa phân trầnA cũng phải chịu cái suy nghĩ logic của cô. "A thương e nhất mà, mai làm cô dâu mà e mè nheo như thế thì k tốt tí nào, a sẽ bị ba mẹ la vì làm e khóc như vậy. K lẽ e muốn nhìn thấy chồng e bị mắng đánh sao. E nỡ à""Cục cưng đừng giận a nữa. Cho a ôm cái nào, a nhớ e sắp điên rồi"Nghe a nói vậy thì cô thật sự cũng k nỡ giận, trách thì trách tại cô mang thai nên tính khí thất thường mà, cô cũng k cố làm khó a đâu."E nhớ a lắm, sao a k có gọi điện cho e, e chờ a rất lâu nha" cô phụng phịu nói."Nhớ chứ, nhưng a là quân nhân nên k thể làm bừa được""Ngoan cho a hôn cái nào"a nhớ cô là sự thật. Nhớ sắp điên rồi"Đồ thượng tá lưu manh k biết ngượng này " nói thế thôi nhưng cô cũng rất vui, ngoan ngoãn ngồi trong lòng a ngửa đầu cho a hôn dễ hơn.Cô nhóc này lúc yêu thì ngoan ngoãn k có quậy mà bây h lấy a về thì hiện nguyên hình. Nhưng a rất thích cô như vậy, dễ giận nhưng cũng rất dễ dỗ. A cũng hiểu là cô ở một mình như vậy khó chịu bao nhiêu nên cũng k có trách cô. A càng yêu cô nhiều hơn.