Tác giả:

KỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn…

Chương 2: Mười Bảy Cuộc Gọi Nhỡ (HE)

Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Năm mười bảy tuổi. Tôi và cậu yêu nhau. Chúng tôi là bạn học chung lớp. Tình yêu tuổi học trò đúng thật là rất đẹp, rất trong sáng. Nhưng bù lại giữa bọn tôi cũng không tránh khỏi cãi vã linh tinh. Phần vì cả hai đều rất ngang nên mới chẳng ai nhường nhịn ai. Cơ mà... Nghĩ ra thì cũng tốt ở nổi, cậu là con người dễ cáu nhưng cũng rất dễ lành lòng. Vì vậy dù có cãi vã đến đâu. Chỉ cần tôi xìu lòng vỗ ngọt vài câu thì cậu cũng theo đó mà bật cười.Ngày hôm đó là một buổi trưa đầu mùa đông. Tôi lúc này đang thật sự cảm thấy bản thân mình thật bất lực, thật chẳng ra cục cơm nguội gì khi mà nhiều lần nói chuyện với đám bạn nhưng cả đám chẳng ai thèm nghe hay để ý. Thế là tôi làm mặt lạnh với cậu, rồi cả gan bỏ về trước luôn. Chẳng đúng với thói quen cả hai cùng nhau ra về mỗi ngày.Tôi xuống đến nhà xe, ra đến cổng. Khoảng đường ấy, không biết bản thân đã nhìn lên trên lớp bao nhiêu lần. Trong đầu cứ quanh quẩn câu "sao giờ này vẫn chưa xuống." Nhưng... Quanh thì quanh, quẩn thì quẩn tôi vẫn đi về thẳng nhà mà không hề hay biết rằng ai đó trên lớp đang giận dữ ấn máy gọi mình đến tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Số cuộc gọi đúng số tuổi mà chúng tôi yêu nhau, số cuộc gọi đúng số tuổi hiện tại của chúng tôi.Tôi rút điện thoại, giận bắn mình khi trông thấy tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Chưa kịp hiểu gì, tin nhắn của cậu cũng vội đến.Nội dung tin nhắn là cậu trách tôi. Cậu nói tôi như thế khiến cậu buồn. Rồi cậu cảm ơn tôi vì tôi đã cho cậu biết giá trị của bản thân mình.Khỏi phải nói chắc ai cũng biết lúc đó tôi hoảng hốt đến cỡ nào. Mặc tôi năng nỉ, xin lỗi kiểu gì cậu cũng không chịu bỏ qua. Tôi cắn môi, cố gắng giải bày thật sự tình."Thật ra thì tớ khó chịu vì mình nói mà chẳng ai nghe. Cậu cũng biết mà. Từ xưa nay bản tính của tớ thú thật thì cũng ngang như cua vậy. Làm gì cũng không suy nghĩ nên mới không biết đến cảm nhận của người khác. Chỉ một lần này thôi. Sẽ không có lần sau nữa."Đợi một lúc lâu, tôi nhận được tin hồi âm."Cậu là vì cậu nói mà mọi người nghe nên bỏ tôi lại? Cậu được lắm! Tôi thì tôi chưa bao giờ bỏ xót một câu nào của cậu cả. Một mình tôi nghe cậu nói không đủ? Cậu biết không? Khi thằng này nói mà mọi người không nghe thì tôi đây cũng chỉ cần một người nghe là đủ. Đó là chính cậu thôi."Tôi đọc tin nhắn. Cảm giác vừa sợ vừa vui lẫn lộn. Sợ. Tôi sợ cậu sẽ giận tôi rồi nói linh tinh. Nhưng chính lúc đó, câu nói đó đã khiến tôi vui muốn nhảy dựng. Tôi hiểu được. Tôi quan trọng đối với cậu như thế nào. Đó là lần đầu tiên tôi ý thức được tầm quan trọng của bản thân. Người cho tôi thứ cảm giác đó... Câu nói đó... Cả đời này tôi chắc sẽ không bao giờ quên được.Rất lâu sau đó, tôi thu hết can đảm. Nhẹ nhàng gõ từng dòng tin nhắn."Không chỉ là đợi anh ngày mai... không chỉ là đợi anh ngày mốt... Mà là em đợi anh cả đời..."Ấn nút gửi, tôi nhìn qua khung cửa sổ. Từng vệt nắng trãi nhẹ xuống sân vườn. Ánh nắng hôm nay thật lung linh...

Năm mười bảy tuổi. Tôi và cậu yêu nhau. Chúng tôi là bạn học chung lớp. Tình yêu tuổi học trò đúng thật là rất đẹp, rất trong sáng. Nhưng bù lại giữa bọn tôi cũng không tránh khỏi cãi vã linh tinh. Phần vì cả hai đều rất ngang nên mới chẳng ai nhường nhịn ai. Cơ mà... Nghĩ ra thì cũng tốt ở nổi, cậu là con người dễ cáu nhưng cũng rất dễ lành lòng. Vì vậy dù có cãi vã đến đâu. Chỉ cần tôi xìu lòng vỗ ngọt vài câu thì cậu cũng theo đó mà bật cười.

Ngày hôm đó là một buổi trưa đầu mùa đông. Tôi lúc này đang thật sự cảm thấy bản thân mình thật bất lực, thật chẳng ra cục cơm nguội gì khi mà nhiều lần nói chuyện với đám bạn nhưng cả đám chẳng ai thèm nghe hay để ý. Thế là tôi làm mặt lạnh với cậu, rồi cả gan bỏ về trước luôn. Chẳng đúng với thói quen cả hai cùng nhau ra về mỗi ngày.

Tôi xuống đến nhà xe, ra đến cổng. Khoảng đường ấy, không biết bản thân đã nhìn lên trên lớp bao nhiêu lần. Trong đầu cứ quanh quẩn câu "sao giờ này vẫn chưa xuống." Nhưng... Quanh thì quanh, quẩn thì quẩn tôi vẫn đi về thẳng nhà mà không hề hay biết rằng ai đó trên lớp đang giận dữ ấn máy gọi mình đến tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Số cuộc gọi đúng số tuổi mà chúng tôi yêu nhau, số cuộc gọi đúng số tuổi hiện tại của chúng tôi.

Tôi rút điện thoại, giận bắn mình khi trông thấy tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Chưa kịp hiểu gì, tin nhắn của cậu cũng vội đến.

Nội dung tin nhắn là cậu trách tôi. Cậu nói tôi như thế khiến cậu buồn. Rồi cậu cảm ơn tôi vì tôi đã cho cậu biết giá trị của bản thân mình.

Khỏi phải nói chắc ai cũng biết lúc đó tôi hoảng hốt đến cỡ nào. Mặc tôi năng nỉ, xin lỗi kiểu gì cậu cũng không chịu bỏ qua. Tôi cắn môi, cố gắng giải bày thật sự tình.

"Thật ra thì tớ khó chịu vì mình nói mà chẳng ai nghe. Cậu cũng biết mà. Từ xưa nay bản tính của tớ thú thật thì cũng ngang như cua vậy. Làm gì cũng không suy nghĩ nên mới không biết đến cảm nhận của người khác. Chỉ một lần này thôi. Sẽ không có lần sau nữa."

Đợi một lúc lâu, tôi nhận được tin hồi âm.

"Cậu là vì cậu nói mà mọi người nghe nên bỏ tôi lại? Cậu được lắm! Tôi thì tôi chưa bao giờ bỏ xót một câu nào của cậu cả. Một mình tôi nghe cậu nói không đủ? Cậu biết không? Khi thằng này nói mà mọi người không nghe thì tôi đây cũng chỉ cần một người nghe là đủ. Đó là chính cậu thôi."

Tôi đọc tin nhắn. Cảm giác vừa sợ vừa vui lẫn lộn. Sợ. Tôi sợ cậu sẽ giận tôi rồi nói linh tinh. Nhưng chính lúc đó, câu nói đó đã khiến tôi vui muốn nhảy dựng. Tôi hiểu được. Tôi quan trọng đối với cậu như thế nào. Đó là lần đầu tiên tôi ý thức được tầm quan trọng của bản thân. Người cho tôi thứ cảm giác đó... Câu nói đó... Cả đời này tôi chắc sẽ không bao giờ quên được.

Rất lâu sau đó, tôi thu hết can đảm. Nhẹ nhàng gõ từng dòng tin nhắn.

"Không chỉ là đợi anh ngày mai... không chỉ là đợi anh ngày mốt... Mà là em đợi anh cả đời..."

Ấn nút gửi, tôi nhìn qua khung cửa sổ. Từng vệt nắng trãi nhẹ xuống sân vườn. Ánh nắng hôm nay thật lung linh...

Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Năm mười bảy tuổi. Tôi và cậu yêu nhau. Chúng tôi là bạn học chung lớp. Tình yêu tuổi học trò đúng thật là rất đẹp, rất trong sáng. Nhưng bù lại giữa bọn tôi cũng không tránh khỏi cãi vã linh tinh. Phần vì cả hai đều rất ngang nên mới chẳng ai nhường nhịn ai. Cơ mà... Nghĩ ra thì cũng tốt ở nổi, cậu là con người dễ cáu nhưng cũng rất dễ lành lòng. Vì vậy dù có cãi vã đến đâu. Chỉ cần tôi xìu lòng vỗ ngọt vài câu thì cậu cũng theo đó mà bật cười.Ngày hôm đó là một buổi trưa đầu mùa đông. Tôi lúc này đang thật sự cảm thấy bản thân mình thật bất lực, thật chẳng ra cục cơm nguội gì khi mà nhiều lần nói chuyện với đám bạn nhưng cả đám chẳng ai thèm nghe hay để ý. Thế là tôi làm mặt lạnh với cậu, rồi cả gan bỏ về trước luôn. Chẳng đúng với thói quen cả hai cùng nhau ra về mỗi ngày.Tôi xuống đến nhà xe, ra đến cổng. Khoảng đường ấy, không biết bản thân đã nhìn lên trên lớp bao nhiêu lần. Trong đầu cứ quanh quẩn câu "sao giờ này vẫn chưa xuống." Nhưng... Quanh thì quanh, quẩn thì quẩn tôi vẫn đi về thẳng nhà mà không hề hay biết rằng ai đó trên lớp đang giận dữ ấn máy gọi mình đến tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Số cuộc gọi đúng số tuổi mà chúng tôi yêu nhau, số cuộc gọi đúng số tuổi hiện tại của chúng tôi.Tôi rút điện thoại, giận bắn mình khi trông thấy tận mười bảy cuộc gọi nhỡ. Chưa kịp hiểu gì, tin nhắn của cậu cũng vội đến.Nội dung tin nhắn là cậu trách tôi. Cậu nói tôi như thế khiến cậu buồn. Rồi cậu cảm ơn tôi vì tôi đã cho cậu biết giá trị của bản thân mình.Khỏi phải nói chắc ai cũng biết lúc đó tôi hoảng hốt đến cỡ nào. Mặc tôi năng nỉ, xin lỗi kiểu gì cậu cũng không chịu bỏ qua. Tôi cắn môi, cố gắng giải bày thật sự tình."Thật ra thì tớ khó chịu vì mình nói mà chẳng ai nghe. Cậu cũng biết mà. Từ xưa nay bản tính của tớ thú thật thì cũng ngang như cua vậy. Làm gì cũng không suy nghĩ nên mới không biết đến cảm nhận của người khác. Chỉ một lần này thôi. Sẽ không có lần sau nữa."Đợi một lúc lâu, tôi nhận được tin hồi âm."Cậu là vì cậu nói mà mọi người nghe nên bỏ tôi lại? Cậu được lắm! Tôi thì tôi chưa bao giờ bỏ xót một câu nào của cậu cả. Một mình tôi nghe cậu nói không đủ? Cậu biết không? Khi thằng này nói mà mọi người không nghe thì tôi đây cũng chỉ cần một người nghe là đủ. Đó là chính cậu thôi."Tôi đọc tin nhắn. Cảm giác vừa sợ vừa vui lẫn lộn. Sợ. Tôi sợ cậu sẽ giận tôi rồi nói linh tinh. Nhưng chính lúc đó, câu nói đó đã khiến tôi vui muốn nhảy dựng. Tôi hiểu được. Tôi quan trọng đối với cậu như thế nào. Đó là lần đầu tiên tôi ý thức được tầm quan trọng của bản thân. Người cho tôi thứ cảm giác đó... Câu nói đó... Cả đời này tôi chắc sẽ không bao giờ quên được.Rất lâu sau đó, tôi thu hết can đảm. Nhẹ nhàng gõ từng dòng tin nhắn."Không chỉ là đợi anh ngày mai... không chỉ là đợi anh ngày mốt... Mà là em đợi anh cả đời..."Ấn nút gửi, tôi nhìn qua khung cửa sổ. Từng vệt nắng trãi nhẹ xuống sân vườn. Ánh nắng hôm nay thật lung linh...

Chương 2: Mười Bảy Cuộc Gọi Nhỡ (HE)