KỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn…
Chương 4: Mày Lo Gì Hả? Mẹ Tao Dễ Lắm! (HE)
Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Cô và cậu là đôi bạn thân. Hai người chơi với nhau từ lâu lắm rồi. Từ lúc nào nhỉ? Để xem... Chắc là từ khi cả hai nhớ được.Nói về cả hai thì cậu đây tính tình hòa nhã, bề ngoài trong lãng tử nên rất chi là được lòng các bạn nữ trong trường. Còn nhắc đến cô thì thôi. Cô trái ngược hoàn toàn với cậu. Vừa ngốc lại vừa hậu đậu khiến ai nhìn cũng ngán ngẩm lắc đầu mà chê trách.Một hôm nọ, khi tan trường. Cả hai ghé qua cửa hàng tiện lợi gần đấy mua hai que kem.Ngồi trên ban công cửa hàng, cô khẽ thở dài, gương mặt có chút ủ rũ.Cậu nhìn cô, ngạc nhiên hỏi:- Mày làm sao thế?- Tao buồn.- Ơ. tại sao mày buồn. Có chuyện gì à?- Không gì đâu.Cậu bực dọc.- Thì mày phải nói đi đã chứ.- Mày nghĩ xem. Tụi con gái lớp mình cứ soi tao í. Nói rằng tao thì không ai dám cưới. Mà mày thử nghĩ xem có đúng không? Chứ tao nghĩ kĩ thấy có lẽ thì bọn nó nói cũng đúng. Với cả tao thế này. Có lấy được chồng đi chăng nữa chắc gì mẹ chồng đối tốt. Trên đời này chẳng ai thích một đứa con dâu hậu đậu cả.Nói rồi cô gục mặt thành lang cang. Cậu xích lại gần cạnh cô. Đưa tay bún nhẹ vào vành tai không bị mái tóc dài kia che khuất.Nụ cười trên khóe môi nhẹ nhàng, tựa hồ cơn gió mùa thu. Ấm áp và dễ chịu.- Mày lo làm gì hả? Mẹ tao dễ lắm! Chắc chắn không ngược đãi con dâu đâu. Cả khi nó còn là đứa bà quan sát nó lớn lên từng ngày nữa. Không đâu. Không đâu mà. Bớt lo lắng lại đi nào.Trên tán cây sầu chiều. Vài chú chim sẻ hót ríu rít.
Cô và cậu là đôi bạn thân. Hai người chơi với nhau từ lâu lắm rồi. Từ lúc nào nhỉ? Để xem... Chắc là từ khi cả hai nhớ được.
Nói về cả hai thì cậu đây tính tình hòa nhã, bề ngoài trong lãng tử nên rất chi là được lòng các bạn nữ trong trường. Còn nhắc đến cô thì thôi. Cô trái ngược hoàn toàn với cậu. Vừa ngốc lại vừa hậu đậu khiến ai nhìn cũng ngán ngẩm lắc đầu mà chê trách.
Một hôm nọ, khi tan trường. Cả hai ghé qua cửa hàng tiện lợi gần đấy mua hai que kem.
Ngồi trên ban công cửa hàng, cô khẽ thở dài, gương mặt có chút ủ rũ.
Cậu nhìn cô, ngạc nhiên hỏi:
- Mày làm sao thế?
- Tao buồn.
- Ơ. tại sao mày buồn. Có chuyện gì à?
- Không gì đâu.
Cậu bực dọc.
- Thì mày phải nói đi đã chứ.
- Mày nghĩ xem. Tụi con gái lớp mình cứ soi tao í. Nói rằng tao thì không ai dám cưới. Mà mày thử nghĩ xem có đúng không? Chứ tao nghĩ kĩ thấy có lẽ thì bọn nó nói cũng đúng. Với cả tao thế này. Có lấy được chồng đi chăng nữa chắc gì mẹ chồng đối tốt. Trên đời này chẳng ai thích một đứa con dâu hậu đậu cả.
Nói rồi cô gục mặt thành lang cang. Cậu xích lại gần cạnh cô. Đưa tay bún nhẹ vào vành tai không bị mái tóc dài kia che khuất.
Nụ cười trên khóe môi nhẹ nhàng, tựa hồ cơn gió mùa thu. Ấm áp và dễ chịu.
- Mày lo làm gì hả? Mẹ tao dễ lắm! Chắc chắn không ngược đãi con dâu đâu. Cả khi nó còn là đứa bà quan sát nó lớn lên từng ngày nữa. Không đâu. Không đâu mà. Bớt lo lắng lại đi nào.
Trên tán cây sầu chiều. Vài chú chim sẻ hót ríu rít.
Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Cô và cậu là đôi bạn thân. Hai người chơi với nhau từ lâu lắm rồi. Từ lúc nào nhỉ? Để xem... Chắc là từ khi cả hai nhớ được.Nói về cả hai thì cậu đây tính tình hòa nhã, bề ngoài trong lãng tử nên rất chi là được lòng các bạn nữ trong trường. Còn nhắc đến cô thì thôi. Cô trái ngược hoàn toàn với cậu. Vừa ngốc lại vừa hậu đậu khiến ai nhìn cũng ngán ngẩm lắc đầu mà chê trách.Một hôm nọ, khi tan trường. Cả hai ghé qua cửa hàng tiện lợi gần đấy mua hai que kem.Ngồi trên ban công cửa hàng, cô khẽ thở dài, gương mặt có chút ủ rũ.Cậu nhìn cô, ngạc nhiên hỏi:- Mày làm sao thế?- Tao buồn.- Ơ. tại sao mày buồn. Có chuyện gì à?- Không gì đâu.Cậu bực dọc.- Thì mày phải nói đi đã chứ.- Mày nghĩ xem. Tụi con gái lớp mình cứ soi tao í. Nói rằng tao thì không ai dám cưới. Mà mày thử nghĩ xem có đúng không? Chứ tao nghĩ kĩ thấy có lẽ thì bọn nó nói cũng đúng. Với cả tao thế này. Có lấy được chồng đi chăng nữa chắc gì mẹ chồng đối tốt. Trên đời này chẳng ai thích một đứa con dâu hậu đậu cả.Nói rồi cô gục mặt thành lang cang. Cậu xích lại gần cạnh cô. Đưa tay bún nhẹ vào vành tai không bị mái tóc dài kia che khuất.Nụ cười trên khóe môi nhẹ nhàng, tựa hồ cơn gió mùa thu. Ấm áp và dễ chịu.- Mày lo làm gì hả? Mẹ tao dễ lắm! Chắc chắn không ngược đãi con dâu đâu. Cả khi nó còn là đứa bà quan sát nó lớn lên từng ngày nữa. Không đâu. Không đâu mà. Bớt lo lắng lại đi nào.Trên tán cây sầu chiều. Vài chú chim sẻ hót ríu rít.