KỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn…
Chương 15: Cậu bạn sĩ gái (tâm sự đêm khuya của gián)
Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Chiều nay trên đường đi làm vô tình trông thấy một cậu bé đang loay hoay tập xe đạp cho một cô bé. Uớc chừng hai đứa nhỏ rơi vào tầm khoảng 6,7 tuổi thôi, chẳng biết là anh chị em hay bạn bè hàng xóm nữa. Chung cái đó không quan trọng lắm ha, quan trọng là khung cảnh đó khiến Trúc nhớ lại câu chuyện tập xe đạp cách nay tầm mười lăm năm í mọi người.Chuyện là hồi đó còn nhỏ hay về quê nội chơi, tuy lúc đấy không có xe đạp nhưng được cái tài lanh chanh lóc chóc với đức tính hoà đồng nên làm quen được với một cậu nhóc, mà giờ thì chả nhớ được cái tên của cậu ta nữa. Chỉ nhớ là cậu nhóc thì cũng ở vùng khác, mà hay sang vùng nội Trúc chơi, nghe phong phanh nhà cậu ta giàu lắm, giàu không kém gì nhà giàu nhất vùng nội Trúc thời đó luôn. Vì giàu vậy nên c* cậu được tía mua cho con xe đạp. Ấy là liền mang sang dạy cho Trúc với một cô bạn nữa đi xe. Mà nói thêm là nhóc trai tuy không được đẹp với thông minh chứ mà được cái tài sĩ gái, lúc Trúc với cô bạn đấy tập xe, hai đứa ngã nhiều kinh khủng, trầy hết cả xe cậu ta. Vậy mà cậu ta chẳng mắng hai đứa lấy nữa lời, tuy không mắng không nói nhưng nhìn đôi mắt ươn ướt và đôi môi mím chặt nhìn theo từng cú ngã, Trúc biết, lòng c* cậu đau đớn lắm nhường nào. Nghĩ mà tội, mà thôi cũng kệ, ai bảo mới bây lớn mà bày đặt dại với chả gái.Rồi cũng nhiều năm sau đó, Trúc đi mua đồ, không ngờ cái quán tạp hoá đó lại là nhà của anh chàng. Khi đó anh chàng cao lớn trổ mã thanh niên rồi. Trúc mua hai gói bim bim đưa tờ 50k nhưng cậu ta chả có tiền thối lại, thế là Trúc bảo thôi thì để mẹ cậu ta về rồi Trúc ghé đưa nhưng cậu ta nhất quyết miễn phí cho Trúc hai gói bim bim đó và tặng kèm thêm ba gói nữa. Cầm trên tay năm gói bim bim trên đường về Trúc đúc kết được một chân lí. Nếu ai đó đã lỡ có mang cái tật sĩ gái trong máu thì bỏ ăn bỏ uống bỏ việc bỏ nhậu được chứ ai mấy ai lại bỏ được tật sĩ gái ấy.:)))
Chiều nay trên đường đi làm vô tình trông thấy một cậu bé đang loay hoay tập xe đạp cho một cô bé. Uớc chừng hai đứa nhỏ rơi vào tầm khoảng 6,7 tuổi thôi, chẳng biết là anh chị em hay bạn bè hàng xóm nữa. Chung cái đó không quan trọng lắm ha, quan trọng là khung cảnh đó khiến Trúc nhớ lại câu chuyện tập xe đạp cách nay tầm mười lăm năm í mọi người.
Chuyện là hồi đó còn nhỏ hay về quê nội chơi, tuy lúc đấy không có xe đạp nhưng được cái tài lanh chanh lóc chóc với đức tính hoà đồng nên làm quen được với một cậu nhóc, mà giờ thì chả nhớ được cái tên của cậu ta nữa. Chỉ nhớ là cậu nhóc thì cũng ở vùng khác, mà hay sang vùng nội Trúc chơi, nghe phong phanh nhà cậu ta giàu lắm, giàu không kém gì nhà giàu nhất vùng nội Trúc thời đó luôn. Vì giàu vậy nên c* cậu được tía mua cho con xe đạp. Ấy là liền mang sang dạy cho Trúc với một cô bạn nữa đi xe. Mà nói thêm là nhóc trai tuy không được đẹp với thông minh chứ mà được cái tài sĩ gái, lúc Trúc với cô bạn đấy tập xe, hai đứa ngã nhiều kinh khủng, trầy hết cả xe cậu ta. Vậy mà cậu ta chẳng mắng hai đứa lấy nữa lời, tuy không mắng không nói nhưng nhìn đôi mắt ươn ướt và đôi môi mím chặt nhìn theo từng cú ngã, Trúc biết, lòng c* cậu đau đớn lắm nhường nào. Nghĩ mà tội, mà thôi cũng kệ, ai bảo mới bây lớn mà bày đặt dại với chả gái.
Rồi cũng nhiều năm sau đó, Trúc đi mua đồ, không ngờ cái quán tạp hoá đó lại là nhà của anh chàng. Khi đó anh chàng cao lớn trổ mã thanh niên rồi. Trúc mua hai gói bim bim đưa tờ 50k nhưng cậu ta chả có tiền thối lại, thế là Trúc bảo thôi thì để mẹ cậu ta về rồi Trúc ghé đưa nhưng cậu ta nhất quyết miễn phí cho Trúc hai gói bim bim đó và tặng kèm thêm ba gói nữa. Cầm trên tay năm gói bim bim trên đường về Trúc đúc kết được một chân lí. Nếu ai đó đã lỡ có mang cái tật sĩ gái trong máu thì bỏ ăn bỏ uống bỏ việc bỏ nhậu được chứ ai mấy ai lại bỏ được tật sĩ gái ấy.:)))
Đoản Của GiánTác giả: Gián NhỏTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhKỴ SỸ MA Tình yêu. Chính là thứ cảm xúc chân thật mà cho dù người bạn yêu là nam hay nữ, là soái ca ngôn tình, hay đại gia, kẻ nghèo hèn thì khi ở bên họ bạn vẫn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Còn chính tôi, tôi không hiểu giữa tôi và người tôi yêu, chúng tôi có đang thật sự trãi qua thứ cảm xúc được gọi là tình yêu đó hay không? Khi mà giữa hai người, một cõi âm, một cõi dương, gắn kết nhau bởi sợi chỉ vô hình dài hàng vạn đặm. Khi tôi vờ đặt câu hỏi cho cô bạn tôi "Cậu nghĩ thế nào khi người mình yêu và mình cách nhau hàng vạn dặm?" Cô ấy đưa tay gõ đầu và mắng tôi rằng: "Trong tình yêu đâu phân biệt khoảng cách dài bao nhiêu. Cái cốt yếu chính là đối phương tin tưởng ở nhau mà thôi!". Lúc đó kì thực tôi không biết nên vui hay buồn. Tin tưởng? Ừ chúng tôi có lòng tin đấy? Nhưng có ai hiểu không? Cậu ấy không phải là người. Chỉ là một hồn ma của thế giới bên kia. Hai trái tim không cùng chung nhịp đập, hai bàn tay không thể chạm vào nhau, rồi không biết vào một ngày nào đó, cậu ấy hoàn… Chiều nay trên đường đi làm vô tình trông thấy một cậu bé đang loay hoay tập xe đạp cho một cô bé. Uớc chừng hai đứa nhỏ rơi vào tầm khoảng 6,7 tuổi thôi, chẳng biết là anh chị em hay bạn bè hàng xóm nữa. Chung cái đó không quan trọng lắm ha, quan trọng là khung cảnh đó khiến Trúc nhớ lại câu chuyện tập xe đạp cách nay tầm mười lăm năm í mọi người.Chuyện là hồi đó còn nhỏ hay về quê nội chơi, tuy lúc đấy không có xe đạp nhưng được cái tài lanh chanh lóc chóc với đức tính hoà đồng nên làm quen được với một cậu nhóc, mà giờ thì chả nhớ được cái tên của cậu ta nữa. Chỉ nhớ là cậu nhóc thì cũng ở vùng khác, mà hay sang vùng nội Trúc chơi, nghe phong phanh nhà cậu ta giàu lắm, giàu không kém gì nhà giàu nhất vùng nội Trúc thời đó luôn. Vì giàu vậy nên c* cậu được tía mua cho con xe đạp. Ấy là liền mang sang dạy cho Trúc với một cô bạn nữa đi xe. Mà nói thêm là nhóc trai tuy không được đẹp với thông minh chứ mà được cái tài sĩ gái, lúc Trúc với cô bạn đấy tập xe, hai đứa ngã nhiều kinh khủng, trầy hết cả xe cậu ta. Vậy mà cậu ta chẳng mắng hai đứa lấy nữa lời, tuy không mắng không nói nhưng nhìn đôi mắt ươn ướt và đôi môi mím chặt nhìn theo từng cú ngã, Trúc biết, lòng c* cậu đau đớn lắm nhường nào. Nghĩ mà tội, mà thôi cũng kệ, ai bảo mới bây lớn mà bày đặt dại với chả gái.Rồi cũng nhiều năm sau đó, Trúc đi mua đồ, không ngờ cái quán tạp hoá đó lại là nhà của anh chàng. Khi đó anh chàng cao lớn trổ mã thanh niên rồi. Trúc mua hai gói bim bim đưa tờ 50k nhưng cậu ta chả có tiền thối lại, thế là Trúc bảo thôi thì để mẹ cậu ta về rồi Trúc ghé đưa nhưng cậu ta nhất quyết miễn phí cho Trúc hai gói bim bim đó và tặng kèm thêm ba gói nữa. Cầm trên tay năm gói bim bim trên đường về Trúc đúc kết được một chân lí. Nếu ai đó đã lỡ có mang cái tật sĩ gái trong máu thì bỏ ăn bỏ uống bỏ việc bỏ nhậu được chứ ai mấy ai lại bỏ được tật sĩ gái ấy.:)))