Tác giả:

Trong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn…

Chương 7: Băng Nguyệt sợ hãi!

Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… "Đứng lại, đừng chạy!""Cứu mạng aaa...!""Đứng lại mau!""Đừng đánh ta mà!"Lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ, Thượng Tướng Quân Thượng Quan Kỳ Phong, bốn phu nhân của đại tướng quân, sáu nhi nữ cùng tam thiếu gia của Phủ Tướng Quân đang đi thì nghe tiếng kêu cứu một tiểu hài tử kèm theo đó là tiếng truy đuổi của một đám người."Cứu mạng aaaa..." Băng Nguyệt từ xa hướng đám người Đại Tướng Quân chạy tới, miệng nhỏ hớt hải kêu cứu, giọng nói trẻ con ấm áp nhưng yếu ớt khiến người nghe không kìm lòng muốn bảo hộ.".... Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong quan sát Băng Nguyệt một hồi lâu mới phát hiện là tiểu muội của mình nên lên tiếng gọi. Cũng đã bốn năm rồi, lúc hắn đi thì tiểu muội này vẫn chỉ là một đứa bé chưa tròn bốn tuổi, bây giờ đã cao hơn một chút."Cửu nhi...sao... sao con lại chạy ra đây? Không...không phải con đang ở Phật đường sao?" Nhị phu nhân của Thượng Quan Vô Kỵ hơi lo lắng chạy lên cản Băng Nguyệt lại."Aaaaaaaa...! Cứu mạng aaaa...đừng đánh mà...!" Băng Nguyệt thấy nhị phu nhân bước tới gần liền lùi người lại thấy đám người phía sau đuổi theo nàng nên liền ngồi xuống ôm đầu hét lên."Cửu nhi mau đứng dậy, phụ thân đã về. Mau đi tắm thay y phục đi." Nhị phu nhân đỡ Băng Nguyệt đứng dậy sau đó trừng mắt với đám hạ nhân, lũ vô dụng để xem lát nữa bà như thế nào trừng trị họ. Tuy vậy, nhưng giọng nói bà bình tĩnh hạ lệnh"Mau đỡ cửu tiểu thư đi tắm thay y phục!""Cứu mạng!" Băng Nguyệt né khỏi tay của nhị phu nhân chạy lại phía đoàn người Đại Tướng Quân, vừa chạy vừa nhìn nhị phu nhân ở phía sau nên vấp ngã trên mặt đất nàng bật khóc nức nở"Aaaa...oa oa oa...!"

"Đứng lại, đừng chạy!"

"Cứu mạng aaa...!"

"Đứng lại mau!"

"Đừng đánh ta mà!"

Lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ, Thượng Tướng Quân Thượng Quan Kỳ Phong, bốn phu nhân của đại tướng quân, sáu nhi nữ cùng tam thiếu gia của Phủ Tướng Quân đang đi thì nghe tiếng kêu cứu một tiểu hài tử kèm theo đó là tiếng truy đuổi của một đám người.

"Cứu mạng aaaa..." Băng Nguyệt từ xa hướng đám người Đại Tướng Quân chạy tới, miệng nhỏ hớt hải kêu cứu, giọng nói trẻ con ấm áp nhưng yếu ớt khiến người nghe không kìm lòng muốn bảo hộ.

".... Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong quan sát Băng Nguyệt một hồi lâu mới phát hiện là tiểu muội của mình nên lên tiếng gọi. Cũng đã bốn năm rồi, lúc hắn đi thì tiểu muội này vẫn chỉ là một đứa bé chưa tròn bốn tuổi, bây giờ đã cao hơn một chút.

"Cửu nhi...sao... sao con lại chạy ra đây? Không...không phải con đang ở Phật đường sao?" Nhị phu nhân của Thượng Quan Vô Kỵ hơi lo lắng chạy lên cản Băng Nguyệt lại.

"Aaaaaaaa...! Cứu mạng aaaa...đừng đánh mà...!" Băng Nguyệt thấy nhị phu nhân bước tới gần liền lùi người lại thấy đám người phía sau đuổi theo nàng nên liền ngồi xuống ôm đầu hét lên.

"Cửu nhi mau đứng dậy, phụ thân đã về. Mau đi tắm thay y phục đi." Nhị phu nhân đỡ Băng Nguyệt đứng dậy sau đó trừng mắt với đám hạ nhân, lũ vô dụng để xem lát nữa bà như thế nào trừng trị họ. Tuy vậy, nhưng giọng nói bà bình tĩnh hạ lệnh"Mau đỡ cửu tiểu thư đi tắm thay y phục!"

"Cứu mạng!" Băng Nguyệt né khỏi tay của nhị phu nhân chạy lại phía đoàn người Đại Tướng Quân, vừa chạy vừa nhìn nhị phu nhân ở phía sau nên vấp ngã trên mặt đất nàng bật khóc nức nở"Aaaa...oa oa oa...!"

Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… "Đứng lại, đừng chạy!""Cứu mạng aaa...!""Đứng lại mau!""Đừng đánh ta mà!"Lục vương gia Công Tôn Gia Khánh, Đại Tướng Quân Thượng Quan Vô Kỵ, Thượng Tướng Quân Thượng Quan Kỳ Phong, bốn phu nhân của đại tướng quân, sáu nhi nữ cùng tam thiếu gia của Phủ Tướng Quân đang đi thì nghe tiếng kêu cứu một tiểu hài tử kèm theo đó là tiếng truy đuổi của một đám người."Cứu mạng aaaa..." Băng Nguyệt từ xa hướng đám người Đại Tướng Quân chạy tới, miệng nhỏ hớt hải kêu cứu, giọng nói trẻ con ấm áp nhưng yếu ớt khiến người nghe không kìm lòng muốn bảo hộ.".... Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong quan sát Băng Nguyệt một hồi lâu mới phát hiện là tiểu muội của mình nên lên tiếng gọi. Cũng đã bốn năm rồi, lúc hắn đi thì tiểu muội này vẫn chỉ là một đứa bé chưa tròn bốn tuổi, bây giờ đã cao hơn một chút."Cửu nhi...sao... sao con lại chạy ra đây? Không...không phải con đang ở Phật đường sao?" Nhị phu nhân của Thượng Quan Vô Kỵ hơi lo lắng chạy lên cản Băng Nguyệt lại."Aaaaaaaa...! Cứu mạng aaaa...đừng đánh mà...!" Băng Nguyệt thấy nhị phu nhân bước tới gần liền lùi người lại thấy đám người phía sau đuổi theo nàng nên liền ngồi xuống ôm đầu hét lên."Cửu nhi mau đứng dậy, phụ thân đã về. Mau đi tắm thay y phục đi." Nhị phu nhân đỡ Băng Nguyệt đứng dậy sau đó trừng mắt với đám hạ nhân, lũ vô dụng để xem lát nữa bà như thế nào trừng trị họ. Tuy vậy, nhưng giọng nói bà bình tĩnh hạ lệnh"Mau đỡ cửu tiểu thư đi tắm thay y phục!""Cứu mạng!" Băng Nguyệt né khỏi tay của nhị phu nhân chạy lại phía đoàn người Đại Tướng Quân, vừa chạy vừa nhìn nhị phu nhân ở phía sau nên vấp ngã trên mặt đất nàng bật khóc nức nở"Aaaa...oa oa oa...!"

Chương 7: Băng Nguyệt sợ hãi!