Trong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn…
Chương 8: Đại ca!
Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… "Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong thấy Băng Nguyệt ngã nên lo lắng chạy lại đỡ Băng Nguyệt đứng dậy quan tâm hỏi"Muội không sao chứ?""Đừng đánh, đừng đánh!" Băng Nguyệt lấy hai tay che đầu."Nguyệt Nhi,là ta! Ta là đại ca, muội đừng sợ!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ tay Băng Nguyệt ra, giọng nói không giấu được sự lo lắng quan tâm."Đại ca?" Băng Nguyệt nhìn thẳng Thượng Quan Kỳ Phong nghi hoặc. Theo trí nhớ mờ ảo của thân thể này thì lần gặp mặt hắn gần đây nhất nàng chỉ bốn tuổi, lúc đó hắn cũng chỉ là cậu nhóc mười bốn tuổi bây giờ đã trưởng thành ra dáng một đấng nam nhân rồi."Nào, đứng dậy!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ Băng Nguyệt dậy, hắn rất nhẹ nhàng không dám động mạnhHắn sợ chỉ cần hắn mạnh tay một chút thì muội muội của hắn sẽ phải chịu đau."Uy,đại ca! Oa oa oa oa oa..." Băng Nguyệt nhào tới ôm chặt Thượng Quan Kỳ Phong bật khóc nức nở."Ngoan, đừng khóc!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng vuốt bã vai Băng Nguyệt. Dáng người của nàng chỉ là một tiểu hài nhi nên cho dù hắn ngồi xuống rồi vẫn cao hơn nàng."Đại ca, đau!" Băng Nguyệt nhăn mặt, người hơi run run.Thượng Quan Kỳ Phong không nói gì, nhẹ nhàng cầm hai vai đẩy Băng Nguyệt ra xem xét khắp người nàng. Lại thấy trên người nàng đều là vết thương nên lo lắng hỏi"Nguyệt Nhi, sao trên người muội toàn là vết thương không vậy nè?"
"Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong thấy Băng Nguyệt ngã nên lo lắng chạy lại đỡ Băng Nguyệt đứng dậy quan tâm hỏi"Muội không sao chứ?"
"Đừng đánh, đừng đánh!" Băng Nguyệt lấy hai tay che đầu.
"Nguyệt Nhi,là ta! Ta là đại ca, muội đừng sợ!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ tay Băng Nguyệt ra, giọng nói không giấu được sự lo lắng quan tâm.
"Đại ca?" Băng Nguyệt nhìn thẳng Thượng Quan Kỳ Phong nghi hoặc. Theo trí nhớ mờ ảo của thân thể này thì lần gặp mặt hắn gần đây nhất nàng chỉ bốn tuổi, lúc đó hắn cũng chỉ là cậu nhóc mười bốn tuổi bây giờ đã trưởng thành ra dáng một đấng nam nhân rồi.
"Nào, đứng dậy!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ Băng Nguyệt dậy, hắn rất nhẹ nhàng không dám động mạnh
Hắn sợ chỉ cần hắn mạnh tay một chút thì muội muội của hắn sẽ phải chịu đau.
"Uy,đại ca! Oa oa oa oa oa..." Băng Nguyệt nhào tới ôm chặt Thượng Quan Kỳ Phong bật khóc nức nở.
"Ngoan, đừng khóc!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng vuốt bã vai Băng Nguyệt. Dáng người của nàng chỉ là một tiểu hài nhi nên cho dù hắn ngồi xuống rồi vẫn cao hơn nàng.
"Đại ca, đau!" Băng Nguyệt nhăn mặt, người hơi run run.
Thượng Quan Kỳ Phong không nói gì, nhẹ nhàng cầm hai vai đẩy Băng Nguyệt ra xem xét khắp người nàng. Lại thấy trên người nàng đều là vết thương nên lo lắng hỏi"Nguyệt Nhi, sao trên người muội toàn là vết thương không vậy nè?"
Nhân Nhi Tiểu Vương Phi!Tác giả: AngelyTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn phòng đơn sơ cũ kỹ, trên một cái giường mộc mạc có một cô gái... à Không là một cô bé...đang nằm. Một cô bé chưa tròn tám tuổi, trên người đầy vết bầm tím do bị đánh đã lâu nhưng không được xử lý đúng cách. Cô bé trên giường từ từ mờ mờ ảo ảo mở mắt nhìn ngắm xung quanh. "Đây là đâu?" Cô bé từ từ ngồi dậy"Á, đau quá đi!" Đưa tay sờ khắp người mình cảm thấy chỗ nào cũng đau nhức"Sao... sao ngực mình chạy đâu mất rồi?" Cô nhìn xuống phía ngực, dù cô chưa tròn mười sáu tuổi nhưng ngực của cô phát triển hơn những người bạn cùng lứa tuổi, bây giờ lại chạy mất tiêu. Cô nhìn kỹ lại tay chân và khắp người mình một lượt"Sao... sao nhỏ xíu vậy nè?" Cô chạy lại một chiếc gương cũ kỹ trong phòng đứng nhìn. "Đây...đây chẳng phải là dáng vẻ lúc nhỏ của nàng sao? Nhưng tóc tự nhiên của nàng là màu vàng tại sao lại biến thành màu đen. Cô bé từ từ bước lại cái giường mộc mạc ngồi xuống, tiếp sau đó một tràn ký ức hiện về trong đầu cô bé. "Đây...đây...!" Nàng xuyên không rồi?!?! Lại còn… "Nguyệt Nhi!" Thượng Quan Kỳ Phong thấy Băng Nguyệt ngã nên lo lắng chạy lại đỡ Băng Nguyệt đứng dậy quan tâm hỏi"Muội không sao chứ?""Đừng đánh, đừng đánh!" Băng Nguyệt lấy hai tay che đầu."Nguyệt Nhi,là ta! Ta là đại ca, muội đừng sợ!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ tay Băng Nguyệt ra, giọng nói không giấu được sự lo lắng quan tâm."Đại ca?" Băng Nguyệt nhìn thẳng Thượng Quan Kỳ Phong nghi hoặc. Theo trí nhớ mờ ảo của thân thể này thì lần gặp mặt hắn gần đây nhất nàng chỉ bốn tuổi, lúc đó hắn cũng chỉ là cậu nhóc mười bốn tuổi bây giờ đã trưởng thành ra dáng một đấng nam nhân rồi."Nào, đứng dậy!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng đỡ Băng Nguyệt dậy, hắn rất nhẹ nhàng không dám động mạnhHắn sợ chỉ cần hắn mạnh tay một chút thì muội muội của hắn sẽ phải chịu đau."Uy,đại ca! Oa oa oa oa oa..." Băng Nguyệt nhào tới ôm chặt Thượng Quan Kỳ Phong bật khóc nức nở."Ngoan, đừng khóc!" Thượng Quan Kỳ Phong nhẹ nhàng vuốt bã vai Băng Nguyệt. Dáng người của nàng chỉ là một tiểu hài nhi nên cho dù hắn ngồi xuống rồi vẫn cao hơn nàng."Đại ca, đau!" Băng Nguyệt nhăn mặt, người hơi run run.Thượng Quan Kỳ Phong không nói gì, nhẹ nhàng cầm hai vai đẩy Băng Nguyệt ra xem xét khắp người nàng. Lại thấy trên người nàng đều là vết thương nên lo lắng hỏi"Nguyệt Nhi, sao trên người muội toàn là vết thương không vậy nè?"