“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà…
Chương 6
Người Đầu Tiên Nhận Ra EmTác giả: Đạp Ca Khiếu Luân LuânTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà… Mạc Vân có lẽ vào lúc ngừng thở đêm đó đã chết.Mạc Như Uân ở thân thể của cô ấy trọng sinh, không biết nên làm như thế nào với những lời thăm hỏi của người Mạc gia, cùng với cha mẹ anh trai nhà mình.Không có cách nào, cô chỉ có thể dùng tới cách ngu ngốc nhất —— mất trí nhớ.Từ lúc mình qua đời tới giờ đã hơn một năm, rất nhiều chuyện đã sớm bị áp xuống.Mạc Như Uân hiểu biết một chút thời sự.Làm người thất vọng chính là, Hoa Hạo Lỗi không có rơi vào báo ứng, cùng vợ con sống trong hạnh phúc vui sướng.Người ngoài đối với cô bình luận không có bén nhọn như lúc trước, không ít người hoài niệm cô, tưởng niệm cô, cũng có người nghi ngờ chân tướng sự tình.Cô cười lạnh.Trước khi trọng sinh, cô vì hắn vứt bỏ sự nghiệp yêu tha thiết cùng sinh mệnh.Vậy thì sau khi trọng sinh, cô quyết định vì chính mình mà sống.
Mạc Vân có lẽ vào lúc ngừng thở đêm đó đã chết.
Mạc Như Uân ở thân thể của cô ấy trọng sinh, không biết nên làm như thế nào với những lời thăm hỏi của người Mạc gia, cùng với cha mẹ anh trai nhà mình.
Không có cách nào, cô chỉ có thể dùng tới cách ngu ngốc nhất —— mất trí nhớ.
Từ lúc mình qua đời tới giờ đã hơn một năm, rất nhiều chuyện đã sớm bị áp xuống.
Mạc Như Uân hiểu biết một chút thời sự.
Làm người thất vọng chính là, Hoa Hạo Lỗi không có rơi vào báo ứng, cùng vợ con sống trong hạnh phúc vui sướng.
Người ngoài đối với cô bình luận không có bén nhọn như lúc trước, không ít người hoài niệm cô, tưởng niệm cô, cũng có người nghi ngờ chân tướng sự tình.
Cô cười lạnh.
Trước khi trọng sinh, cô vì hắn vứt bỏ sự nghiệp yêu tha thiết cùng sinh mệnh.
Vậy thì sau khi trọng sinh, cô quyết định vì chính mình mà sống.
Người Đầu Tiên Nhận Ra EmTác giả: Đạp Ca Khiếu Luân LuânTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà… Mạc Vân có lẽ vào lúc ngừng thở đêm đó đã chết.Mạc Như Uân ở thân thể của cô ấy trọng sinh, không biết nên làm như thế nào với những lời thăm hỏi của người Mạc gia, cùng với cha mẹ anh trai nhà mình.Không có cách nào, cô chỉ có thể dùng tới cách ngu ngốc nhất —— mất trí nhớ.Từ lúc mình qua đời tới giờ đã hơn một năm, rất nhiều chuyện đã sớm bị áp xuống.Mạc Như Uân hiểu biết một chút thời sự.Làm người thất vọng chính là, Hoa Hạo Lỗi không có rơi vào báo ứng, cùng vợ con sống trong hạnh phúc vui sướng.Người ngoài đối với cô bình luận không có bén nhọn như lúc trước, không ít người hoài niệm cô, tưởng niệm cô, cũng có người nghi ngờ chân tướng sự tình.Cô cười lạnh.Trước khi trọng sinh, cô vì hắn vứt bỏ sự nghiệp yêu tha thiết cùng sinh mệnh.Vậy thì sau khi trọng sinh, cô quyết định vì chính mình mà sống.