“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà…

Chương 17

Người Đầu Tiên Nhận Ra EmTác giả: Đạp Ca Khiếu Luân LuânTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà… “Đại tiểu thư à, cũng thật khó mời a.”Mạc Như Uân cả người cứng đờ.Hoa Hạo Lỗi đi đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên cao xuống.“Hoa đẹp sao?”“Đẹp.” Mạc Như Uân cúi đầu chậm rãi nói, “Cám ơn Hoa tổng.”“Nếu đẹp, vì cái gì không cầm?”Mạc Như Uân căn bản không tính toán lấy, cho nên vừa rồi chỉ tùy ý mà đặt ở một bên, không nghĩ tới chuyện này cũng sẽ bị hắn lấy ra làm đề tài nói chuyện.Cô tận lực tìm lại bình tĩnh của mình: “Hoa tổng, chúng ta vốn không quen biết, vì cái gì muốn đưa hoa cho tôi?”“Tôi nhìn cô đóng nhân vật này diễn rất khá, biểu đạt một chút ca ngợi thôi.”“…… Cám ơn.”Hoa Hạo Lỗi trầm mặc trong chốc lát.“Cô không dám nhìn tôi?”Mạc Như Uân chậm rãi nhìn thẳng hai mắt hắn, sóng mắt nhẹ nhàng như dòng nước.Hoa Hạo Lỗi cười.“Đôi mắt của cô thật xinh đẹp.”

“Đại tiểu thư à, cũng thật khó mời a.”

Mạc Như Uân cả người cứng đờ.

Hoa Hạo Lỗi đi đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên cao xuống.

“Hoa đẹp sao?”

“Đẹp.” Mạc Như Uân cúi đầu chậm rãi nói, “Cám ơn Hoa tổng.”

“Nếu đẹp, vì cái gì không cầm?”

Mạc Như Uân căn bản không tính toán lấy, cho nên vừa rồi chỉ tùy ý mà đặt ở một bên, không nghĩ tới chuyện này cũng sẽ bị hắn lấy ra làm đề tài nói chuyện.

Cô tận lực tìm lại bình tĩnh của mình: “Hoa tổng, chúng ta vốn không quen biết, vì cái gì muốn đưa hoa cho tôi?”

“Tôi nhìn cô đóng nhân vật này diễn rất khá, biểu đạt một chút ca ngợi thôi.”

“…… Cám ơn.”

Hoa Hạo Lỗi trầm mặc trong chốc lát.

“Cô không dám nhìn tôi?”

Mạc Như Uân chậm rãi nhìn thẳng hai mắt hắn, sóng mắt nhẹ nhàng như dòng nước.

Hoa Hạo Lỗi cười.

“Đôi mắt của cô thật xinh đẹp.”

Người Đầu Tiên Nhận Ra EmTác giả: Đạp Ca Khiếu Luân LuânTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình“Mạc tiểu thư, xin hỏi cô cùng tổng tài tập đoàn Hoa Đàm rốt cuộc là có quan hệ gì?” “Tổng tài Hoa Đàm đến nay cũng chưa từng lên tiếng, giữa hai người các vị có phải là giao dịch gì đó mà không thể cho người ngoài biết?” “Nhằm vào sự kiện gièm pha lần này cô có muốn nói một cái gì hay không ạ?” …… Nữ nhân trên đài an tĩnh ngồi, tấm che trên khán đài chưa qua xử lí bay lên đôi vai cô, càng làm nổi bật thêm gò má thon gọn nhưng lại gầy gò tái nhợt như tờ giấy. “Có a.” Đối mặt những lời truy vấn sắc bén cơ hồ muốn cắn nuốt cô nhưng cô vẫn nhẹ nhàng mở miệng. Các phóng viên bỗng chốc câm miệng, chỉ có ánh đèn flash không ngừng lập lòe. “Người tôi yêu không có đứng bên cạnh tôi, đã từng luôn miệng nói vĩnh viễn bảo vệ fan của tôi, vậy mà gần đây nó lại chia năm xẻ bảy.” Cô nói rất chậm, ngữ khí nhàn nhạt, có chút tùy ý. “Ngô. Nói như thế nào nhỉ, rất khổ sở.” “Một đời người rốt cuộc là dựa vào cái gì mà chống đỡ đây? Đối với tôi mà nói, người tôi yêu nhất không phải người tôi yêu (1), mà… “Đại tiểu thư à, cũng thật khó mời a.”Mạc Như Uân cả người cứng đờ.Hoa Hạo Lỗi đi đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên cao xuống.“Hoa đẹp sao?”“Đẹp.” Mạc Như Uân cúi đầu chậm rãi nói, “Cám ơn Hoa tổng.”“Nếu đẹp, vì cái gì không cầm?”Mạc Như Uân căn bản không tính toán lấy, cho nên vừa rồi chỉ tùy ý mà đặt ở một bên, không nghĩ tới chuyện này cũng sẽ bị hắn lấy ra làm đề tài nói chuyện.Cô tận lực tìm lại bình tĩnh của mình: “Hoa tổng, chúng ta vốn không quen biết, vì cái gì muốn đưa hoa cho tôi?”“Tôi nhìn cô đóng nhân vật này diễn rất khá, biểu đạt một chút ca ngợi thôi.”“…… Cám ơn.”Hoa Hạo Lỗi trầm mặc trong chốc lát.“Cô không dám nhìn tôi?”Mạc Như Uân chậm rãi nhìn thẳng hai mắt hắn, sóng mắt nhẹ nhàng như dòng nước.Hoa Hạo Lỗi cười.“Đôi mắt của cô thật xinh đẹp.”

Chương 17