Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 330: Làm nũng

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayÁnh mắt lười nhác của Hoa Nhất Phi cũng ngẩn ra một chút, anh còn chưa kịp nhìn kỹ, liền nhìn thấy Phong Thánh đi lên trước, không nói hai lời liền nắm Lạc Ương Ương.“Chậm đã!” Hoa Nhất Phi đột nhiên gọi hai người muốn đi lại, “Đã nói tốt sẽ đóng phim.”“Hôm nay nghỉ, ngày mai bắt đầu quay.” Phong Thánh cũng không quay đầu lại.“……” Người đầu tư tùy hứng, Hoa Nhất Phi cứ như vậy bị thả bồ câu, toàn bộ đoàn phim lại muốn lãng phí một ngày chi tiêu.Lạc Ương Ương bị nhét vào ghế sau, Phong Thánh theo sát ngồi tiến vào.‘ Rầm! ’ đến tiếng đóng cửa rất lớn, giống như ẩn chứa một cổ lửa giận.Ấn đường Lạc Ương Ương động một cái, yếu ớt nhìn về phía Phong Thánh, vừa lúc nhìn thấy anh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.Cô hơi sợ hãi, liền bẹp cái miệng nhỏ làm nũng nói: “Đừng nóng giận nha.”Thật ra, Lạc Ương Ương cảm thấy cô cũng thực ủy khuất.Phong Thánh đều không thương lượng với cô, càng không trải qua đồng ý của cô, liền nói với Hoa Nhất Phi, muốn cho cô biểu diễn nữ số một.Cô thật sự không quá muốn diễn phim, tuy rằng là nhân vật dưới ngòi bút của chính mình, nhưng cô vẫn còn chưa nghĩ tốt.“Sai chỗ nào?” Mắt lạnh Phong Thánh nhìn sang, không dao động.Vật nhỏ đáng chết, anh nói qua phải nghe lời thật tốt?Cô toàn xem như gió thổi bên tai có phải không?“Không nên gạt anh, lén đi đến phim trường thử ống kính.” Lạc Ương Ương ủ rũ cụp đuôi đầu nhỏ gục xuống.Cô quá hiểu rõ Phong Thánh là đang tức giận cái gì.Chính là.Cô cũng không muốn như vậy, cô không nghĩ tới vừa đến phim trường, đến lời nói cũng chưa có cơ hội nói, đã bị mạnh mẽ kéo đi trang điểm thử ống kính.“Sau đó thì sao?” Đôi tay Phong Thánh ôm ngực, dù bận vẫn ung dung đề ra nghi vấn với Lạc Ương Ương.Á Tuyền ngồi xuống trên ghế tài xế, liền nghe được đại BOSS bọn họ đang răn dạy Lạc Ương Ương.Anh không dám nghe lén, càng không muốn nghe thấy hoặc là nhìn thấy chút nào.

Editor: May

Ánh mắt lười nhác của Hoa Nhất Phi cũng ngẩn ra một chút, anh còn chưa kịp nhìn kỹ, liền nhìn thấy Phong Thánh đi lên trước, không nói hai lời liền nắm Lạc Ương Ương.

“Chậm đã!” Hoa Nhất Phi đột nhiên gọi hai người muốn đi lại, “Đã nói tốt sẽ đóng phim.”

“Hôm nay nghỉ, ngày mai bắt đầu quay.” Phong Thánh cũng không quay đầu lại.

“……” Người đầu tư tùy hứng, Hoa Nhất Phi cứ như vậy bị thả bồ câu, toàn bộ đoàn phim lại muốn lãng phí một ngày chi tiêu.

Lạc Ương Ương bị nhét vào ghế sau, Phong Thánh theo sát ngồi tiến vào.

‘ Rầm! ’ đến tiếng đóng cửa rất lớn, giống như ẩn chứa một cổ lửa giận.

Ấn đường Lạc Ương Ương động một cái, yếu ớt nhìn về phía Phong Thánh, vừa lúc nhìn thấy anh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.

Cô hơi sợ hãi, liền bẹp cái miệng nhỏ làm nũng nói: “Đừng nóng giận nha.”

Thật ra, Lạc Ương Ương cảm thấy cô cũng thực ủy khuất.

Phong Thánh đều không thương lượng với cô, càng không trải qua đồng ý của cô, liền nói với Hoa Nhất Phi, muốn cho cô biểu diễn nữ số một.

Cô thật sự không quá muốn diễn phim, tuy rằng là nhân vật dưới ngòi bút của chính mình, nhưng cô vẫn còn chưa nghĩ tốt.

“Sai chỗ nào?” Mắt lạnh Phong Thánh nhìn sang, không dao động.

Vật nhỏ đáng chết, anh nói qua phải nghe lời thật tốt?

Cô toàn xem như gió thổi bên tai có phải không?

“Không nên gạt anh, lén đi đến phim trường thử ống kính.” Lạc Ương Ương ủ rũ cụp đuôi đầu nhỏ gục xuống.

Cô quá hiểu rõ Phong Thánh là đang tức giận cái gì.

Chính là.

Cô cũng không muốn như vậy, cô không nghĩ tới vừa đến phim trường, đến lời nói cũng chưa có cơ hội nói, đã bị mạnh mẽ kéo đi trang điểm thử ống kính.

“Sau đó thì sao?” Đôi tay Phong Thánh ôm ngực, dù bận vẫn ung dung đề ra nghi vấn với Lạc Ương Ương.

Á Tuyền ngồi xuống trên ghế tài xế, liền nghe được đại BOSS bọn họ đang răn dạy Lạc Ương Ương.

Anh không dám nghe lén, càng không muốn nghe thấy hoặc là nhìn thấy chút nào.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayÁnh mắt lười nhác của Hoa Nhất Phi cũng ngẩn ra một chút, anh còn chưa kịp nhìn kỹ, liền nhìn thấy Phong Thánh đi lên trước, không nói hai lời liền nắm Lạc Ương Ương.“Chậm đã!” Hoa Nhất Phi đột nhiên gọi hai người muốn đi lại, “Đã nói tốt sẽ đóng phim.”“Hôm nay nghỉ, ngày mai bắt đầu quay.” Phong Thánh cũng không quay đầu lại.“……” Người đầu tư tùy hứng, Hoa Nhất Phi cứ như vậy bị thả bồ câu, toàn bộ đoàn phim lại muốn lãng phí một ngày chi tiêu.Lạc Ương Ương bị nhét vào ghế sau, Phong Thánh theo sát ngồi tiến vào.‘ Rầm! ’ đến tiếng đóng cửa rất lớn, giống như ẩn chứa một cổ lửa giận.Ấn đường Lạc Ương Ương động một cái, yếu ớt nhìn về phía Phong Thánh, vừa lúc nhìn thấy anh đang lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.Cô hơi sợ hãi, liền bẹp cái miệng nhỏ làm nũng nói: “Đừng nóng giận nha.”Thật ra, Lạc Ương Ương cảm thấy cô cũng thực ủy khuất.Phong Thánh đều không thương lượng với cô, càng không trải qua đồng ý của cô, liền nói với Hoa Nhất Phi, muốn cho cô biểu diễn nữ số một.Cô thật sự không quá muốn diễn phim, tuy rằng là nhân vật dưới ngòi bút của chính mình, nhưng cô vẫn còn chưa nghĩ tốt.“Sai chỗ nào?” Mắt lạnh Phong Thánh nhìn sang, không dao động.Vật nhỏ đáng chết, anh nói qua phải nghe lời thật tốt?Cô toàn xem như gió thổi bên tai có phải không?“Không nên gạt anh, lén đi đến phim trường thử ống kính.” Lạc Ương Ương ủ rũ cụp đuôi đầu nhỏ gục xuống.Cô quá hiểu rõ Phong Thánh là đang tức giận cái gì.Chính là.Cô cũng không muốn như vậy, cô không nghĩ tới vừa đến phim trường, đến lời nói cũng chưa có cơ hội nói, đã bị mạnh mẽ kéo đi trang điểm thử ống kính.“Sau đó thì sao?” Đôi tay Phong Thánh ôm ngực, dù bận vẫn ung dung đề ra nghi vấn với Lạc Ương Ương.Á Tuyền ngồi xuống trên ghế tài xế, liền nghe được đại BOSS bọn họ đang răn dạy Lạc Ương Ương.Anh không dám nghe lén, càng không muốn nghe thấy hoặc là nhìn thấy chút nào.

Chương 330: Làm nũng