1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 331: Tôi muốn làm biên kịch
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayKết quả là, anh yên lặng hạ xuống bản chặn cách ly, hoàn toàn mở ra cách ly không gian giữa ghế điều khiển và ghế sau.“Lần này tốt, đến áp suất thấp của BOSS cũng không cảm nhận được.” Hiệu quả cách âm của bản chặn màu đen phi thường tốt, Á Tuyền thả lỏng thở ra một hơi.Bản chặn vừa buông xuống, không gian ghế sau liền có vẻ càng nhỏ hẹp, Lạc Ương Ương không khỏi cảm thấy có chút áp lực.“Sau đó……” Lạc Ương Ương quay tròn chuyển mắt to, đột nhiên hơi xốc mí mắt, con ngươi đen mở lớn trừng mắt nhìn Phong Thánh, “Sau đó anh quá xấu rồi! Vì sao anh đột nhiên nói để tôi diễn?”Đến bây giờ Lạc Ương Ương cũng chưa suy nghĩ cẩn thận, lúc trước Phong Thánh còn một bộ dáng cường ngạnh đánh chết không đồng ý cô diễn phim, sao chỉ chớp mắt liền thay đổi.“……” Khuôn mặt Phong Thánh trầm xuống, nhìn Lạc Ương Ương không nói chuyện.Rốt cuộc là anh chất vấn cô, hay là vật nhỏ chất vấn anh?“Tối hôm qua anh còn nói không cho tôi diễn phim, hôm nay liền thay đổi, đều nói phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn lật sách, anh lật còn nhanh hơn!”Phong Thánh trầm mặc không nói, làm Lạc Ương Ương nghĩ lầm anh chột dạ, nháy mắt tự tin của cô liền dâng lên.“Em nói tôi giống phụ nữ?” Mắt lạnh của Phong Thánh, híp ra độ cung nguy hiểm, khí tràng lạnh lẽo nháy mắt tuôn ra.Gần như là chuyện ở trong nháy mắt, Lạc Ương Ương đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có chút phát lạnh.Lại nhìn Phong Thánh, cặp mắt lạnh lẽo dọa người kia, rất giống muốn ăn cô.Trong phút chốc, bả vai nhỏ của Lạc Ương Ương liền gục xuống, liền buông xuống lần nữa: “Không có, anh đặc biệt đàn ông.”Có phải Phong Thánh hiểu sai rồi không?Cái này không phải trọng điểm cô muốn kháng nghị!“Tôi chỉ là đồng ý em diễn bộ phim này, em đừng mơ tưởng làm diễn viên.” Phong Thánh duỗi tay dài đẹp ra, nhéo cằm Lạc Ương Ương nâng mặt cô lên.“Tôi không muốn làm diễn viên.” Lạc Ương Ương lắc đầu, lắc đến đặc biệt khẳng định, “Tôi muốn làm chính là biên kịch!”
Editor: May
Kết quả là, anh yên lặng hạ xuống bản chặn cách ly, hoàn toàn mở ra cách ly không gian giữa ghế điều khiển và ghế sau.
“Lần này tốt, đến áp suất thấp của BOSS cũng không cảm nhận được.” Hiệu quả cách âm của bản chặn màu đen phi thường tốt, Á Tuyền thả lỏng thở ra một hơi.
Bản chặn vừa buông xuống, không gian ghế sau liền có vẻ càng nhỏ hẹp, Lạc Ương Ương không khỏi cảm thấy có chút áp lực.
“Sau đó……” Lạc Ương Ương quay tròn chuyển mắt to, đột nhiên hơi xốc mí mắt, con ngươi đen mở lớn trừng mắt nhìn Phong Thánh, “Sau đó anh quá xấu rồi! Vì sao anh đột nhiên nói để tôi diễn?”
Đến bây giờ Lạc Ương Ương cũng chưa suy nghĩ cẩn thận, lúc trước Phong Thánh còn một bộ dáng cường ngạnh đánh chết không đồng ý cô diễn phim, sao chỉ chớp mắt liền thay đổi.
“……” Khuôn mặt Phong Thánh trầm xuống, nhìn Lạc Ương Ương không nói chuyện.
Rốt cuộc là anh chất vấn cô, hay là vật nhỏ chất vấn anh?
“Tối hôm qua anh còn nói không cho tôi diễn phim, hôm nay liền thay đổi, đều nói phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn lật sách, anh lật còn nhanh hơn!”
Phong Thánh trầm mặc không nói, làm Lạc Ương Ương nghĩ lầm anh chột dạ, nháy mắt tự tin của cô liền dâng lên.
“Em nói tôi giống phụ nữ?” Mắt lạnh của Phong Thánh, híp ra độ cung nguy hiểm, khí tràng lạnh lẽo nháy mắt tuôn ra.
Gần như là chuyện ở trong nháy mắt, Lạc Ương Ương đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có chút phát lạnh.
Lại nhìn Phong Thánh, cặp mắt lạnh lẽo dọa người kia, rất giống muốn ăn cô.
Trong phút chốc, bả vai nhỏ của Lạc Ương Ương liền gục xuống, liền buông xuống lần nữa: “Không có, anh đặc biệt đàn ông.”
Có phải Phong Thánh hiểu sai rồi không?
Cái này không phải trọng điểm cô muốn kháng nghị!
“Tôi chỉ là đồng ý em diễn bộ phim này, em đừng mơ tưởng làm diễn viên.” Phong Thánh duỗi tay dài đẹp ra, nhéo cằm Lạc Ương Ương nâng mặt cô lên.
“Tôi không muốn làm diễn viên.” Lạc Ương Ương lắc đầu, lắc đến đặc biệt khẳng định, “Tôi muốn làm chính là biên kịch!”
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayKết quả là, anh yên lặng hạ xuống bản chặn cách ly, hoàn toàn mở ra cách ly không gian giữa ghế điều khiển và ghế sau.“Lần này tốt, đến áp suất thấp của BOSS cũng không cảm nhận được.” Hiệu quả cách âm của bản chặn màu đen phi thường tốt, Á Tuyền thả lỏng thở ra một hơi.Bản chặn vừa buông xuống, không gian ghế sau liền có vẻ càng nhỏ hẹp, Lạc Ương Ương không khỏi cảm thấy có chút áp lực.“Sau đó……” Lạc Ương Ương quay tròn chuyển mắt to, đột nhiên hơi xốc mí mắt, con ngươi đen mở lớn trừng mắt nhìn Phong Thánh, “Sau đó anh quá xấu rồi! Vì sao anh đột nhiên nói để tôi diễn?”Đến bây giờ Lạc Ương Ương cũng chưa suy nghĩ cẩn thận, lúc trước Phong Thánh còn một bộ dáng cường ngạnh đánh chết không đồng ý cô diễn phim, sao chỉ chớp mắt liền thay đổi.“……” Khuôn mặt Phong Thánh trầm xuống, nhìn Lạc Ương Ương không nói chuyện.Rốt cuộc là anh chất vấn cô, hay là vật nhỏ chất vấn anh?“Tối hôm qua anh còn nói không cho tôi diễn phim, hôm nay liền thay đổi, đều nói phụ nữ trở mặt còn nhanh hơn lật sách, anh lật còn nhanh hơn!”Phong Thánh trầm mặc không nói, làm Lạc Ương Ương nghĩ lầm anh chột dạ, nháy mắt tự tin của cô liền dâng lên.“Em nói tôi giống phụ nữ?” Mắt lạnh của Phong Thánh, híp ra độ cung nguy hiểm, khí tràng lạnh lẽo nháy mắt tuôn ra.Gần như là chuyện ở trong nháy mắt, Lạc Ương Ương đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có chút phát lạnh.Lại nhìn Phong Thánh, cặp mắt lạnh lẽo dọa người kia, rất giống muốn ăn cô.Trong phút chốc, bả vai nhỏ của Lạc Ương Ương liền gục xuống, liền buông xuống lần nữa: “Không có, anh đặc biệt đàn ông.”Có phải Phong Thánh hiểu sai rồi không?Cái này không phải trọng điểm cô muốn kháng nghị!“Tôi chỉ là đồng ý em diễn bộ phim này, em đừng mơ tưởng làm diễn viên.” Phong Thánh duỗi tay dài đẹp ra, nhéo cằm Lạc Ương Ương nâng mặt cô lên.“Tôi không muốn làm diễn viên.” Lạc Ương Ương lắc đầu, lắc đến đặc biệt khẳng định, “Tôi muốn làm chính là biên kịch!”