1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…
Chương 413: Không thể đi bệnh viện
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLại nói, dù Phong Thánh không muốn sống cứu Ương Ương như thế nào đi nữa, anh ta cũng là một người tiền khoa chồng chất, cô lại không có hứng thú chọc phải loại đàn ông sẽ muốn mạng người bất cứ lúc nào này.“Nếu cái gì mà nếu? Đi thôi!” Thuần Vu Thừa cắt đứt Vưu Vưu, xách theo cánh tay cô liền đi về phía chiếc xe lúc tới.“Anh làm gì? Buông tôi ra! Tôi còn chưa xem rốt cuộc Ương Ương thế nào rồi!” Vưu Vưu bị cường thế kéo đi, giãy giụa lên.Thuần Vu Thừa trực tiếp nhét Vưu Vưu vào ghế lái phụ, đợi sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra, anh nhìn Lạc Ương Ương được bao bọc ở dưới âu phục, nói: “Thánh, đi chỗ của tôi đi?”Bệnh viện người đến người đi khó giữ bí mật, nếu nhiều người biết, muốn hoàn toàn xử lý sạch sẽ chuyện của Giang Hải Phong, bệnh viện vẫn là không đi thì tốt hơn.“Ừ.” Phong Thánh nhìn Thuần Vu Thừa, gật đầu.Khi trở về, Á Tuyền liền chuyển dời đến trên chiếc xe việt dã của Phong Thánh, anh lái xe, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương ở ghế sau.Thuần Vu Thừa vừa lên xe, Vưu Vưu bị khóa ở trong xe, liền bất mãn chất vấn nói: “Vì sao anh không cho tôi nhìn Ương Ương?”Cô biết Phong Thánh đối tốt với Ương Ương, cô đã nhìn thấy anh ta đối tốt với Ương Ương, nhưng cũng không thể không cho cô quan tâm bạn tốt chứ.“Cô ấy bị thương, tôi lo lắng dọa cô thôi.” Trong lúc Thuần Vu Thừa khởi động xe, rút đi thần sắc cà lơ phất phơ.Phỏng chừng Vưu Vưu không phát hiện, lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống cầu thang, có vài giọt máu nhỏ giọt xuống.Những máu đó, là rơi xuống từ trên người Lạc Ương Ương được khóa dưới âu phục.Bị bọc còn có nhỏ máu xuống, Lạc Ương Ương hẳn là bị thương không nhẹ.Cũng vì nguyên nhân chính là Lạc Ương Ương bị thương nặng, anh mới khẳng định Phong Thánh sẽ không bỏ qua cho Giang Hải Phong, không thể đi bệnh viện.“Bị thương nặng sao?” Nháy mắt Vưu Vưu liền co rút tâm.Vừa rồi cô liền cảm thấy kỳ quái, Ương Ương bị Phong Thánh ôm, lại có thể đến đầu cũng không nâng một chút, một chút phản ứng cũng không có.“Không biết.” Xe nhanh chóng quay đầu một cái, Thuần Vu Thừa rời đi trước Á Tuyền một bước.
Editor: May
Lại nói, dù Phong Thánh không muốn sống cứu Ương Ương như thế nào đi nữa, anh ta cũng là một người tiền khoa chồng chất, cô lại không có hứng thú chọc phải loại đàn ông sẽ muốn mạng người bất cứ lúc nào này.
“Nếu cái gì mà nếu? Đi thôi!” Thuần Vu Thừa cắt đứt Vưu Vưu, xách theo cánh tay cô liền đi về phía chiếc xe lúc tới.
“Anh làm gì? Buông tôi ra! Tôi còn chưa xem rốt cuộc Ương Ương thế nào rồi!” Vưu Vưu bị cường thế kéo đi, giãy giụa lên.
Thuần Vu Thừa trực tiếp nhét Vưu Vưu vào ghế lái phụ, đợi sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra, anh nhìn Lạc Ương Ương được bao bọc ở dưới âu phục, nói: “Thánh, đi chỗ của tôi đi?”
Bệnh viện người đến người đi khó giữ bí mật, nếu nhiều người biết, muốn hoàn toàn xử lý sạch sẽ chuyện của Giang Hải Phong, bệnh viện vẫn là không đi thì tốt hơn.
“Ừ.” Phong Thánh nhìn Thuần Vu Thừa, gật đầu.
Khi trở về, Á Tuyền liền chuyển dời đến trên chiếc xe việt dã của Phong Thánh, anh lái xe, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương ở ghế sau.
Thuần Vu Thừa vừa lên xe, Vưu Vưu bị khóa ở trong xe, liền bất mãn chất vấn nói: “Vì sao anh không cho tôi nhìn Ương Ương?”
Cô biết Phong Thánh đối tốt với Ương Ương, cô đã nhìn thấy anh ta đối tốt với Ương Ương, nhưng cũng không thể không cho cô quan tâm bạn tốt chứ.
“Cô ấy bị thương, tôi lo lắng dọa cô thôi.” Trong lúc Thuần Vu Thừa khởi động xe, rút đi thần sắc cà lơ phất phơ.
Phỏng chừng Vưu Vưu không phát hiện, lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống cầu thang, có vài giọt máu nhỏ giọt xuống.
Những máu đó, là rơi xuống từ trên người Lạc Ương Ương được khóa dưới âu phục.
Bị bọc còn có nhỏ máu xuống, Lạc Ương Ương hẳn là bị thương không nhẹ.
Cũng vì nguyên nhân chính là Lạc Ương Ương bị thương nặng, anh mới khẳng định Phong Thánh sẽ không bỏ qua cho Giang Hải Phong, không thể đi bệnh viện.
“Bị thương nặng sao?” Nháy mắt Vưu Vưu liền co rút tâm.
Vừa rồi cô liền cảm thấy kỳ quái, Ương Ương bị Phong Thánh ôm, lại có thể đến đầu cũng không nâng một chút, một chút phản ứng cũng không có.
“Không biết.” Xe nhanh chóng quay đầu một cái, Thuần Vu Thừa rời đi trước Á Tuyền một bước.
Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayLại nói, dù Phong Thánh không muốn sống cứu Ương Ương như thế nào đi nữa, anh ta cũng là một người tiền khoa chồng chất, cô lại không có hứng thú chọc phải loại đàn ông sẽ muốn mạng người bất cứ lúc nào này.“Nếu cái gì mà nếu? Đi thôi!” Thuần Vu Thừa cắt đứt Vưu Vưu, xách theo cánh tay cô liền đi về phía chiếc xe lúc tới.“Anh làm gì? Buông tôi ra! Tôi còn chưa xem rốt cuộc Ương Ương thế nào rồi!” Vưu Vưu bị cường thế kéo đi, giãy giụa lên.Thuần Vu Thừa trực tiếp nhét Vưu Vưu vào ghế lái phụ, đợi sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ra, anh nhìn Lạc Ương Ương được bao bọc ở dưới âu phục, nói: “Thánh, đi chỗ của tôi đi?”Bệnh viện người đến người đi khó giữ bí mật, nếu nhiều người biết, muốn hoàn toàn xử lý sạch sẽ chuyện của Giang Hải Phong, bệnh viện vẫn là không đi thì tốt hơn.“Ừ.” Phong Thánh nhìn Thuần Vu Thừa, gật đầu.Khi trở về, Á Tuyền liền chuyển dời đến trên chiếc xe việt dã của Phong Thánh, anh lái xe, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương ở ghế sau.Thuần Vu Thừa vừa lên xe, Vưu Vưu bị khóa ở trong xe, liền bất mãn chất vấn nói: “Vì sao anh không cho tôi nhìn Ương Ương?”Cô biết Phong Thánh đối tốt với Ương Ương, cô đã nhìn thấy anh ta đối tốt với Ương Ương, nhưng cũng không thể không cho cô quan tâm bạn tốt chứ.“Cô ấy bị thương, tôi lo lắng dọa cô thôi.” Trong lúc Thuần Vu Thừa khởi động xe, rút đi thần sắc cà lơ phất phơ.Phỏng chừng Vưu Vưu không phát hiện, lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống cầu thang, có vài giọt máu nhỏ giọt xuống.Những máu đó, là rơi xuống từ trên người Lạc Ương Ương được khóa dưới âu phục.Bị bọc còn có nhỏ máu xuống, Lạc Ương Ương hẳn là bị thương không nhẹ.Cũng vì nguyên nhân chính là Lạc Ương Ương bị thương nặng, anh mới khẳng định Phong Thánh sẽ không bỏ qua cho Giang Hải Phong, không thể đi bệnh viện.“Bị thương nặng sao?” Nháy mắt Vưu Vưu liền co rút tâm.Vừa rồi cô liền cảm thấy kỳ quái, Ương Ương bị Phong Thánh ôm, lại có thể đến đầu cũng không nâng một chút, một chút phản ứng cũng không có.“Không biết.” Xe nhanh chóng quay đầu một cái, Thuần Vu Thừa rời đi trước Á Tuyền một bước.