Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 414: Mở rộng tầm mắt

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayHai chiếc xe một trước một sau lái vào nội thành từ ngoại thành phía bắc, cuối cùng ngừng ở biệt thự tư nhân ở khu biệt thự nào đó trong trung tâm thành phố.Lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống xe, cô đã hôn mê rồi.Vưu Vưu nhìn Lạc Ương Ương sắc mặt tái nhợt không hề có huyết sắc, lo lắng đến muốn chết, rồi lại không dám nói lời nào.Thuần Vu Thừa ở phía trước dẫn đường, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ở chính giữa, Vưu Vưu và Á Tuyền đi ở phía sau cùng.Khi cô một đường đi theo quẹo quẹo phải, trong lòng thầm mắng sao biệt thự Thuần Vu Thừa lớn như vậy, Thuần Vu Thừa rốt cuộc dừng lại, đẩy một cánh cửa ra.Cửa vừa mở ra, Vưu Vưu đứng ở cửa liền chậc lưỡi đến mở to hai mắt.Phòng lớn màu trắng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi, rõ ràng là một phòng giải phẫu.Các loại dụng cụ chữa bệnh cô không biết tên, vừa thấy liền biết đắt muốn chết, khẳng định rất tiên tiến.Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương tiến vào, Vưu Vưu theo bản năng nhấc chân cũng muốn đi vào, nhưng cô lại bị Á Tuyền bắt được cánh tay.“Làm gì?” Vưu Vưu khó hiểu nhìn Á Tuyền.“Cô cũng đừng đi vào vướng chân vướng tay.” Á Tuyền nói còn thuận tay đóng cửa lớn phòng giải phẫu lại.“Này! Anh có ý tứ gì? Tôi cũng sẽ không nói bậy nháo bọn họ, càng sẽ không đi loạn gây trở ngại bọn họ, sao lại vướng chân vướng tay?”Vưu Vưu mắt thấy cửa phòng giải phẫu bị đóng lại, cô muốn đi đẩy ra, nhưng người lùn tay ngắn, ở dưới áp chế của Á Tuyền, tay duỗi dài của cô lại không chạm được cửa.“Hiện tại không phải cô đang vướng chân vướng tay ư?” Á Tuyền xoay người một cái đưa lưng về phía cửa lớn phòng giải phẫu, tựa như một pho tượng môn thần, kiên định canh giữ.“……” Tay Vưu Vưu ý đồ đẩy cửa lớn phòng giải phẫu ra, bị nói đến lập tức thả xuống dưới.Trong lúc giằng co không tiếng động với Á Tuyền, Vưu Vưu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng: “Ương Ương bị thương cần bác sĩ, muốn tôi đi tìm bác sĩ tới đây không?”Từ mấy lần nhìn vừa rồi của cô, phòng giải phẫu cũng không có người.

Editor: May

Hai chiếc xe một trước một sau lái vào nội thành từ ngoại thành phía bắc, cuối cùng ngừng ở biệt thự tư nhân ở khu biệt thự nào đó trong trung tâm thành phố.

Lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống xe, cô đã hôn mê rồi.

Vưu Vưu nhìn Lạc Ương Ương sắc mặt tái nhợt không hề có huyết sắc, lo lắng đến muốn chết, rồi lại không dám nói lời nào.

Thuần Vu Thừa ở phía trước dẫn đường, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ở chính giữa, Vưu Vưu và Á Tuyền đi ở phía sau cùng.

Khi cô một đường đi theo quẹo quẹo phải, trong lòng thầm mắng sao biệt thự Thuần Vu Thừa lớn như vậy, Thuần Vu Thừa rốt cuộc dừng lại, đẩy một cánh cửa ra.

Cửa vừa mở ra, Vưu Vưu đứng ở cửa liền chậc lưỡi đến mở to hai mắt.

Phòng lớn màu trắng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi, rõ ràng là một phòng giải phẫu.

Các loại dụng cụ chữa bệnh cô không biết tên, vừa thấy liền biết đắt muốn chết, khẳng định rất tiên tiến.

Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương tiến vào, Vưu Vưu theo bản năng nhấc chân cũng muốn đi vào, nhưng cô lại bị Á Tuyền bắt được cánh tay.

“Làm gì?” Vưu Vưu khó hiểu nhìn Á Tuyền.

“Cô cũng đừng đi vào vướng chân vướng tay.” Á Tuyền nói còn thuận tay đóng cửa lớn phòng giải phẫu lại.

“Này! Anh có ý tứ gì? Tôi cũng sẽ không nói bậy nháo bọn họ, càng sẽ không đi loạn gây trở ngại bọn họ, sao lại vướng chân vướng tay?”

Vưu Vưu mắt thấy cửa phòng giải phẫu bị đóng lại, cô muốn đi đẩy ra, nhưng người lùn tay ngắn, ở dưới áp chế của Á Tuyền, tay duỗi dài của cô lại không chạm được cửa.

“Hiện tại không phải cô đang vướng chân vướng tay ư?” Á Tuyền xoay người một cái đưa lưng về phía cửa lớn phòng giải phẫu, tựa như một pho tượng môn thần, kiên định canh giữ.

“……” Tay Vưu Vưu ý đồ đẩy cửa lớn phòng giải phẫu ra, bị nói đến lập tức thả xuống dưới.

Trong lúc giằng co không tiếng động với Á Tuyền, Vưu Vưu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng: “Ương Ương bị thương cần bác sĩ, muốn tôi đi tìm bác sĩ tới đây không?”

Từ mấy lần nhìn vừa rồi của cô, phòng giải phẫu cũng không có người.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayHai chiếc xe một trước một sau lái vào nội thành từ ngoại thành phía bắc, cuối cùng ngừng ở biệt thự tư nhân ở khu biệt thự nào đó trong trung tâm thành phố.Lúc Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương xuống xe, cô đã hôn mê rồi.Vưu Vưu nhìn Lạc Ương Ương sắc mặt tái nhợt không hề có huyết sắc, lo lắng đến muốn chết, rồi lại không dám nói lời nào.Thuần Vu Thừa ở phía trước dẫn đường, Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương đi ở chính giữa, Vưu Vưu và Á Tuyền đi ở phía sau cùng.Khi cô một đường đi theo quẹo quẹo phải, trong lòng thầm mắng sao biệt thự Thuần Vu Thừa lớn như vậy, Thuần Vu Thừa rốt cuộc dừng lại, đẩy một cánh cửa ra.Cửa vừa mở ra, Vưu Vưu đứng ở cửa liền chậc lưỡi đến mở to hai mắt.Phòng lớn màu trắng sạch sẽ đến không nhiễm một hạt bụi, rõ ràng là một phòng giải phẫu.Các loại dụng cụ chữa bệnh cô không biết tên, vừa thấy liền biết đắt muốn chết, khẳng định rất tiên tiến.Sau khi Phong Thánh ôm Lạc Ương Ương tiến vào, Vưu Vưu theo bản năng nhấc chân cũng muốn đi vào, nhưng cô lại bị Á Tuyền bắt được cánh tay.“Làm gì?” Vưu Vưu khó hiểu nhìn Á Tuyền.“Cô cũng đừng đi vào vướng chân vướng tay.” Á Tuyền nói còn thuận tay đóng cửa lớn phòng giải phẫu lại.“Này! Anh có ý tứ gì? Tôi cũng sẽ không nói bậy nháo bọn họ, càng sẽ không đi loạn gây trở ngại bọn họ, sao lại vướng chân vướng tay?”Vưu Vưu mắt thấy cửa phòng giải phẫu bị đóng lại, cô muốn đi đẩy ra, nhưng người lùn tay ngắn, ở dưới áp chế của Á Tuyền, tay duỗi dài của cô lại không chạm được cửa.“Hiện tại không phải cô đang vướng chân vướng tay ư?” Á Tuyền xoay người một cái đưa lưng về phía cửa lớn phòng giải phẫu, tựa như một pho tượng môn thần, kiên định canh giữ.“……” Tay Vưu Vưu ý đồ đẩy cửa lớn phòng giải phẫu ra, bị nói đến lập tức thả xuống dưới.Trong lúc giằng co không tiếng động với Á Tuyền, Vưu Vưu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng: “Ương Ương bị thương cần bác sĩ, muốn tôi đi tìm bác sĩ tới đây không?”Từ mấy lần nhìn vừa rồi của cô, phòng giải phẫu cũng không có người.

Chương 414: Mở rộng tầm mắt