Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 470: Giải thích

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayRất đau!Anh hai ra tay cũng không biết kiềm chế một chút!“Em thành thật nói đi! Có phải em đã sớm phát hiện dì Lạc, đặc biệt chờ ở một bên xem anh thất bại đúng không?”Phong Thánh thuận tay vươn ra ôm cổ Phong Ngật, siết chú ấy liền đi về phòng của mình.Trong xương cốt Phong Ngật là tính nết gì, anh quá rõ ràng.E sợ thiên hạ không loạn có phải không!“Anh hai, nhẹ một chút.” Phong Thánh xuống tay cũng không khách khí chút nào, Phong Ngật đều bị siết đến đỏ mặt, “Em đây không phải nghĩ dù sao anh cũng rất lĩnh đại, có thể hóa hiểm thành an ư?”Lạc Ương Ương đã lâu không về nhà ở, đêm đầu tiên trở về, Lạc Anh khẳng định là muốn tìm cô.Nếu anh nửa đường đột nhiên đi ra ngoài ngăn lại, ngược lại càng sẽ làm Lạc Anh nghi ngờ.Anh thừa nhận Lạc Anh là một người mẹ tốt, cũng là một mẹ kế rất ôn nhu đoan trang mạnh mẽCũng chính vì những nguyên nhân này, anh biết Lạc Anh cũng không dễ lừa chút nào.Nếu hai anh em bọn họ hợp mưu làm chuyện gì ở trên người Lạc Ương Ương, Lạc Anh mẫn cảm như vậy, bà rất dễ dàng liền sẽ nhận thấy được.Lại nói, anh canh giữ ở một bên, thật nếu xảu ra chuyện gì, anh vừa lúc có thể cùng anh hai nội ứng ngoại hợp quạt gió thêm củi giúp đỡ một phen, đây không phải là chuyện đẹp cả đôi đường sao.“Em cứ giảo biện! Nếu em hiểu được kéo dài chút thời gian cho anh, anh đã trèo tường leo đi rồi.” Phong Thánh chưa hết giận lại đánh Phong Ngật một quyền.Đứa em trai này của anh, một bụng ý nghĩ xấu.“Em đâu xác định anh đang ở trong phòng Ương Ương? Em chỉ là đoán được mà thôi.” Phong Ngật nhịn đau giải thích nói.Từ khi anh đóng cửa rời đi, đây đều qua bốn tiếng!Anh đâu biết rằng thể lực anh hai nhà mình lại kinh người như vậy, bốn tiếng còn chưa đi.

Editor: May

Rất đau!

Anh hai ra tay cũng không biết kiềm chế một chút!

“Em thành thật nói đi! Có phải em đã sớm phát hiện dì Lạc, đặc biệt chờ ở một bên xem anh thất bại đúng không?”

Phong Thánh thuận tay vươn ra ôm cổ Phong Ngật, siết chú ấy liền đi về phòng của mình.

Trong xương cốt Phong Ngật là tính nết gì, anh quá rõ ràng.

E sợ thiên hạ không loạn có phải không!

“Anh hai, nhẹ một chút.” Phong Thánh xuống tay cũng không khách khí chút nào, Phong Ngật đều bị siết đến đỏ mặt, “Em đây không phải nghĩ dù sao anh cũng rất lĩnh đại, có thể hóa hiểm thành an ư?”

Lạc Ương Ương đã lâu không về nhà ở, đêm đầu tiên trở về, Lạc Anh khẳng định là muốn tìm cô.

Nếu anh nửa đường đột nhiên đi ra ngoài ngăn lại, ngược lại càng sẽ làm Lạc Anh nghi ngờ.

Anh thừa nhận Lạc Anh là một người mẹ tốt, cũng là một mẹ kế rất ôn nhu đoan trang mạnh mẽ

Cũng chính vì những nguyên nhân này, anh biết Lạc Anh cũng không dễ lừa chút nào.

Nếu hai anh em bọn họ hợp mưu làm chuyện gì ở trên người Lạc Ương Ương, Lạc Anh mẫn cảm như vậy, bà rất dễ dàng liền sẽ nhận thấy được.

Lại nói, anh canh giữ ở một bên, thật nếu xảu ra chuyện gì, anh vừa lúc có thể cùng anh hai nội ứng ngoại hợp quạt gió thêm củi giúp đỡ một phen, đây không phải là chuyện đẹp cả đôi đường sao.

“Em cứ giảo biện! Nếu em hiểu được kéo dài chút thời gian cho anh, anh đã trèo tường leo đi rồi.” Phong Thánh chưa hết giận lại đánh Phong Ngật một quyền.

Đứa em trai này của anh, một bụng ý nghĩ xấu.

“Em đâu xác định anh đang ở trong phòng Ương Ương? Em chỉ là đoán được mà thôi.” Phong Ngật nhịn đau giải thích nói.

Từ khi anh đóng cửa rời đi, đây đều qua bốn tiếng!

Anh đâu biết rằng thể lực anh hai nhà mình lại kinh người như vậy, bốn tiếng còn chưa đi.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: MayRất đau!Anh hai ra tay cũng không biết kiềm chế một chút!“Em thành thật nói đi! Có phải em đã sớm phát hiện dì Lạc, đặc biệt chờ ở một bên xem anh thất bại đúng không?”Phong Thánh thuận tay vươn ra ôm cổ Phong Ngật, siết chú ấy liền đi về phòng của mình.Trong xương cốt Phong Ngật là tính nết gì, anh quá rõ ràng.E sợ thiên hạ không loạn có phải không!“Anh hai, nhẹ một chút.” Phong Thánh xuống tay cũng không khách khí chút nào, Phong Ngật đều bị siết đến đỏ mặt, “Em đây không phải nghĩ dù sao anh cũng rất lĩnh đại, có thể hóa hiểm thành an ư?”Lạc Ương Ương đã lâu không về nhà ở, đêm đầu tiên trở về, Lạc Anh khẳng định là muốn tìm cô.Nếu anh nửa đường đột nhiên đi ra ngoài ngăn lại, ngược lại càng sẽ làm Lạc Anh nghi ngờ.Anh thừa nhận Lạc Anh là một người mẹ tốt, cũng là một mẹ kế rất ôn nhu đoan trang mạnh mẽCũng chính vì những nguyên nhân này, anh biết Lạc Anh cũng không dễ lừa chút nào.Nếu hai anh em bọn họ hợp mưu làm chuyện gì ở trên người Lạc Ương Ương, Lạc Anh mẫn cảm như vậy, bà rất dễ dàng liền sẽ nhận thấy được.Lại nói, anh canh giữ ở một bên, thật nếu xảu ra chuyện gì, anh vừa lúc có thể cùng anh hai nội ứng ngoại hợp quạt gió thêm củi giúp đỡ một phen, đây không phải là chuyện đẹp cả đôi đường sao.“Em cứ giảo biện! Nếu em hiểu được kéo dài chút thời gian cho anh, anh đã trèo tường leo đi rồi.” Phong Thánh chưa hết giận lại đánh Phong Ngật một quyền.Đứa em trai này của anh, một bụng ý nghĩ xấu.“Em đâu xác định anh đang ở trong phòng Ương Ương? Em chỉ là đoán được mà thôi.” Phong Ngật nhịn đau giải thích nói.Từ khi anh đóng cửa rời đi, đây đều qua bốn tiếng!Anh đâu biết rằng thể lực anh hai nhà mình lại kinh người như vậy, bốn tiếng còn chưa đi.

Chương 470: Giải thích