Tác giả:

1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt…

Chương 471: Tìm kiếm Giang Hải Phong

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Hừ!” Phong Thánh hừ lạnh một tiếng, lúc đi đến trước phòng ngủ của mình mở cửa, mới buông Phong Ngật ra.“Khụ khụ!” Phong Ngật nắm chỗ yết hầu, không quá thoải mái ho khan vài tiếng.“Về sau anh hai xuống tay nhẹ một chút, siết đến em đều sắp tắt thở, nếu anh siết chặt ra dấu vết, ngày mai rời giường không chừng ba sẽ hoài nghi em thắt cổ đấy.”Phong Ngật một tay xoa cổ, một tay che lại bụng, đôi mắt ôn nhuận nhìn về phía  Phong Thánh, tất cả đều là oán trách.Sau khi Phong Thánh đẩy cửa phòng ngủ ra, tiện tay vỗ mở đèn lớn.Lúc chuyện phát sinh, Phong Ngật khoanh tay đứng nhìn xem chiến, sau khi chuyện phát sinh, anh còn không biết xấu hổ càu nhàu ở trước mặt chính mình.Phong Thánh đứng ở cửa cũng không vào, híp hai tròng mắt liền nhìn kỹ Phong Ngật nói: “Hai anh em chúng ta đã bao lâu không luyện qua?”Vừa nghe đến chữ ‘ luyện ’ này, phía sau lưng Phong Ngật lại đột nhiên chợt lạnh, một cổ khí lạnh không ức chế được tuôn lên trên.“Hắc hắc……” Ánh mắt oán trách của Phong Ngật vừa thu lại, lập tức cười gượng lên, “Anh hai, em biết anh đang bận, chuyện này không vội, chúng ta có thể qua một đoạn thời rồi luyện nữa.”Nói giỡn, anh lại không ngốc, mới không cần xông lên đi làm pháo hôi, cho anh hai b**n th** này của anh luyện tập, bị đánh chết sẽ rất oan. Bị đánh đến nửa chết nửa sống càng oan, nằm ở bệnh viện không xuống giường được quá khó chịu, anh không cần lại thể nghiệm một lần nữa.“Hừ!” Thấy bộ dáng cười gượng này của Phong Ngật, Phong Thánh hừ lạnh một tiếng.“Anh hai, em tới tìm anh là thực sự có chuyện.” Phong Ngật đi theo Phong Thánh tiến vào phòng, tiện tay đóng cửa lại, “Nhà họ Giang phát động cảnh lực, đang toàn lực tìm kiếm Giang Hải Phong.”“Ừ.” Phong Thánh rút dây lưng của mình ra, thuận tay để ở trên sô pha.Tư thái tùy ý của anh, trả lời đến cũng tùy ý, tựa hồ hoàn toàn không cảm thấy đây là một vấn đề.Giang Hải Phong là con trai độc nhất của nhà họ Giang, hắn ta mất tích hơn một tháng, lúc này nhà họ Giang mới nhớ tới muốn toàn lực tìm kiếm, đã là ngoài dự kiến của anh.Chỉ là, ngẫm lại cũng hợp lý.

Editor: May

“Hừ!” Phong Thánh hừ lạnh một tiếng, lúc đi đến trước phòng ngủ của mình mở cửa, mới buông Phong Ngật ra.

“Khụ khụ!” Phong Ngật nắm chỗ yết hầu, không quá thoải mái ho khan vài tiếng.

“Về sau anh hai xuống tay nhẹ một chút, siết đến em đều sắp tắt thở, nếu anh siết chặt ra dấu vết, ngày mai rời giường không chừng ba sẽ hoài nghi em thắt cổ đấy.”

Phong Ngật một tay xoa cổ, một tay che lại bụng, đôi mắt ôn nhuận nhìn về phía  Phong Thánh, tất cả đều là oán trách.

Sau khi Phong Thánh đẩy cửa phòng ngủ ra, tiện tay vỗ mở đèn lớn.

Lúc chuyện phát sinh, Phong Ngật khoanh tay đứng nhìn xem chiến, sau khi chuyện phát sinh, anh còn không biết xấu hổ càu nhàu ở trước mặt chính mình.

Phong Thánh đứng ở cửa cũng không vào, híp hai tròng mắt liền nhìn kỹ Phong Ngật nói: “Hai anh em chúng ta đã bao lâu không luyện qua?”

Vừa nghe đến chữ ‘ luyện ’ này, phía sau lưng Phong Ngật lại đột nhiên chợt lạnh, một cổ khí lạnh không ức chế được tuôn lên trên.

“Hắc hắc……” Ánh mắt oán trách của Phong Ngật vừa thu lại, lập tức cười gượng lên, “Anh hai, em biết anh đang bận, chuyện này không vội, chúng ta có thể qua một đoạn thời rồi luyện nữa.”

Nói giỡn, anh lại không ngốc, mới không cần xông lên đi làm pháo hôi, cho anh hai b**n th** này của anh luyện tập, bị đánh chết sẽ rất oan. 

Bị đánh đến nửa chết nửa sống càng oan, nằm ở bệnh viện không xuống giường được quá khó chịu, anh không cần lại thể nghiệm một lần nữa.

“Hừ!” Thấy bộ dáng cười gượng này của Phong Ngật, Phong Thánh hừ lạnh một tiếng.

“Anh hai, em tới tìm anh là thực sự có chuyện.” Phong Ngật đi theo Phong Thánh tiến vào phòng, tiện tay đóng cửa lại, “Nhà họ Giang phát động cảnh lực, đang toàn lực tìm kiếm Giang Hải Phong.”

“Ừ.” Phong Thánh rút dây lưng của mình ra, thuận tay để ở trên sô pha.

Tư thái tùy ý của anh, trả lời đến cũng tùy ý, tựa hồ hoàn toàn không cảm thấy đây là một vấn đề.

Giang Hải Phong là con trai độc nhất của nhà họ Giang, hắn ta mất tích hơn một tháng, lúc này nhà họ Giang mới nhớ tới muốn toàn lực tìm kiếm, đã là ngoài dự kiến của anh.

Chỉ là, ngẫm lại cũng hợp lý.

Tổng Tài Đại Nhân, Thể Lực Tốt!Tác giả: Phong ƯơngTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Chương 1: Không thích cô. Editor: May Đế đô, mùa thu. Phòng ngủ trang trí tao nhã của biệt thự, trong gương bàn trang điểm chiếu ra một bộ dáng ngũ quan tinh xảo, diện mạo thanh thuần, hai mắt nho đen tràn đầy linh khí. Lạc Ương Ương lẳng lặng nhìn chính mình trong gương. Hồi lâu, đứng dậy. Cô một bộ váy dài bó ngực lam nhạt chậm rãi ra khỏi phòng, xuống lầu. Hôm nay, mẹ kết hôn, cô là phù dâu. Chỗ rẽ lên xuống cầu thang, Lạc Ương Ương nghênh diện đụng phải phù rễ, con trai lớn của cha dượng. “Anh hai.” Chỉ liếc nhìn Phong Thánh mặc âu phục màu xanh đậm, ngũ quan thâm thúy, ánh mắt lạnh lẽo, Lạc Ương Ương liền không dám dừng lại ở trên mặt anh tuấn cao lãnh cấm dục của anh quá nhiều. “……” Phong Thánh liếc xéo Lạc Ương Ương rũ mí mắt. Cô an tĩnh ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, khuôn mặt nhỏ non nớt, lại có thể ngoài ý muốn kinh diễm anh. An an tĩnh tĩnh, thanh thấu thuần tịnh, khí chất của cô lại có thể sạch sẽ đến đáng sợ. Đáng sợ đến làm người muốn huỷ hoại cô. Nhưng mà, anh lạnh nhạt… Editor: May“Hừ!” Phong Thánh hừ lạnh một tiếng, lúc đi đến trước phòng ngủ của mình mở cửa, mới buông Phong Ngật ra.“Khụ khụ!” Phong Ngật nắm chỗ yết hầu, không quá thoải mái ho khan vài tiếng.“Về sau anh hai xuống tay nhẹ một chút, siết đến em đều sắp tắt thở, nếu anh siết chặt ra dấu vết, ngày mai rời giường không chừng ba sẽ hoài nghi em thắt cổ đấy.”Phong Ngật một tay xoa cổ, một tay che lại bụng, đôi mắt ôn nhuận nhìn về phía  Phong Thánh, tất cả đều là oán trách.Sau khi Phong Thánh đẩy cửa phòng ngủ ra, tiện tay vỗ mở đèn lớn.Lúc chuyện phát sinh, Phong Ngật khoanh tay đứng nhìn xem chiến, sau khi chuyện phát sinh, anh còn không biết xấu hổ càu nhàu ở trước mặt chính mình.Phong Thánh đứng ở cửa cũng không vào, híp hai tròng mắt liền nhìn kỹ Phong Ngật nói: “Hai anh em chúng ta đã bao lâu không luyện qua?”Vừa nghe đến chữ ‘ luyện ’ này, phía sau lưng Phong Ngật lại đột nhiên chợt lạnh, một cổ khí lạnh không ức chế được tuôn lên trên.“Hắc hắc……” Ánh mắt oán trách của Phong Ngật vừa thu lại, lập tức cười gượng lên, “Anh hai, em biết anh đang bận, chuyện này không vội, chúng ta có thể qua một đoạn thời rồi luyện nữa.”Nói giỡn, anh lại không ngốc, mới không cần xông lên đi làm pháo hôi, cho anh hai b**n th** này của anh luyện tập, bị đánh chết sẽ rất oan. Bị đánh đến nửa chết nửa sống càng oan, nằm ở bệnh viện không xuống giường được quá khó chịu, anh không cần lại thể nghiệm một lần nữa.“Hừ!” Thấy bộ dáng cười gượng này của Phong Ngật, Phong Thánh hừ lạnh một tiếng.“Anh hai, em tới tìm anh là thực sự có chuyện.” Phong Ngật đi theo Phong Thánh tiến vào phòng, tiện tay đóng cửa lại, “Nhà họ Giang phát động cảnh lực, đang toàn lực tìm kiếm Giang Hải Phong.”“Ừ.” Phong Thánh rút dây lưng của mình ra, thuận tay để ở trên sô pha.Tư thái tùy ý của anh, trả lời đến cũng tùy ý, tựa hồ hoàn toàn không cảm thấy đây là một vấn đề.Giang Hải Phong là con trai độc nhất của nhà họ Giang, hắn ta mất tích hơn một tháng, lúc này nhà họ Giang mới nhớ tới muốn toàn lực tìm kiếm, đã là ngoài dự kiến của anh.Chỉ là, ngẫm lại cũng hợp lý.

Chương 471: Tìm kiếm Giang Hải Phong