Tác giả:

12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác…

Chương 3: Thỏa thuận

Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Vẫn trong căn biệt thự ở ngoại ô thành phố, sau khiNgưng Tuyếtăn cơm với anhThế Phongvà ba xong thì hai anh em đi lên lầu. Vừa vào phòng cô,anh Thế Phongquay ra nói với vẻ mặt tươi như hoa đốn đổ bao nhiêu là trái tim thiếu nữ nhưng mà vô dụng đối với cô vì lâu ngày ở chung nên bị miễn dịch ha ha.- Có gì nói thẳng đi. Đừng có trưng ra cái vẻ mặt tươi roi rói thế,em nhìn không quen.Bị cô nói trúng tim đen, anh vẫn cười nhưng lời nói lại theo ý nài nỉ.- Em gái, em nhất định phải giúp anh.Thấy anh nói thế cô vẫn làm bộ không có gì hỏi anh:-Giúp gì thì anh phải nói chứ.Nói ra xem em có giúp được không đã.THấyNgưng Tuyếtnói thếThế Phongnói luôn.- Em đóng giả làm bạn gái anh nhé! Đi màTuyết Ngưngxinh đẹp giỏi giang.NGhe anh nói vậy. Cô cau mày chưa trả lời mà đang suy nghĩ gì đó rồi nói ;-Vì sao em phải giúp anh và nều em giúp anh thì em sẽ được hưởng lợi gì từ vụ này đây.Thấy cô cô hỏi thế anh biết đành phải nói sự thật cho cô biết:- Tiểu Tuyết em giúp anh lần này đi vì anh lỡ nói với thằng bạn thân của mình là anh đã có bạn gái và sẽ dẫn đi gặp nó rồi.Biết anh không nói dối nhưng cô vẫn phải suy nghĩ cái đã.Thấy cô phân vân thế là anh sử dụng tuyệt chiêu của mình rồi.Anh nhìn cô bằng anh mắt con cún nhìn NGưng Tuyết-Đi màTiểu Tuyết!!!-Thế em được hưởng gì từvụ này?Biết là cô lại muốn trao đổi với mình anh lập tức thẳng lưng ra vẻ khí phách hiên ngang nói:- Em muốn gì cũng được miễn là anh có anh đều sẽ cho em nên em giúp anh nhé!Được nửa câu trước thì nửa câu sau lại nói với giọng năn nỉ đáng thương.Thấy anh thay đổi sắc mặt nhanh như thế cô cũng không lấy làm ngạc nhiên vì trường hợp này xảy ra nhiều rồi trước khi cô đi Đại học Y rồi(y này không là trường y để làm bác sĩ đấu nhé mà là Y trong X,Y, Z ý hi hi).Nên cô chỉ nói ngắn gọn.-Em muốn 1 cái xe ô tô đua nhanh nhất hiện đại nhất.Thế nào?NGhe điều kiện của cô anh chẳng nhăn mày lấy 1 cái vì mua xe ư anh có thể mua cả chục cái chứ không phải 1 cái kìa. Ai bảo anhNhạc Thế Phonglà người thành lập racông ty Around the world, 1 công ty chuyên về ngành du lịch, dịch vụ. Anh sớm đã phát tài từ lâu rồi, bây giờ à chi nhánh công ty rải rác khắp các nước lớn trên thế giới nên anh cũng rất có tiếng đấy không kémDạ Hi Thầnlà mấy đâu. Nên anh sảng khoái nói:- Ok! thành giao, nhớ là 2 ngày nữa lúc 11h trưa anh đưa em đi gặp bạn anh.Cô đi gật đâu rồi đi xếp đò đạc vào phòng.CònThế Phongthì đương nhiên là đi về phòng mình rồi. Nhưng vừa đi đến cửa thì nhớ ra lại thò đâu vào bảo cô:-Nhớ là ăn mặc bình thường chút nhé!Thấy anh đi rồi mà vẫn còn quay lại lại con nói cô phải ăn mặc bình thường nữa chứ. THế là cô quay mặt mà lườm anh nói:-Lúc nào em chả ăn mặc bình thường.VỀ PHÒNG ANH NGAY đi!!Cô nói với anh còn đặc biệt nhấn mạnh 4 chữ cuối bằng giọng giận dữ đang được cô kìm nén.Biết lửa giận của cô đang chuẩn bị bộc phát thì anh chạy về phòng luôn.Nhưng trách anh làm sao được cơ chứ vì có lần anh nhờ cô giả làm bạn gái của mình nhưng cô có mặc bộ quần áo nào bình thường đâu toàn mặc nào thì áo hở vai đen, thì thôi đến quần cũng là quần đen bó sát lại còn rách gối, đi giày đinh cao nữa chứ nhìn cô phải nó oách sờ nách ra nhưng mà lại không phù hợp với trường hợp 1 tí nào.Vì đây là buổi anh dẫn bạn gái khoe với bạn bè. Ai cũng mặc váy người thanh lịch,cao quý.Còn cô thì hoang dã lại gợi cảm.Từ đấy cho thấy 1 sự tương phản rõ rệt làm hôm đấy anh phải ra về với vẻ mặt đen đến không thể đen hơn được nữa.Thế mà NGưng Tuyết cô thấy thế không xin lỗi thì thôi lại còn cười ha hả vào mặt anh.Sau anh giận cô có 3 ngày thì không thể giận được nữa.Cho nên lần này anh phải nhắc cô.Sau khi anh về phòng mãi cô mới nguôi giận mà xếp đồ đạc cho xong rồi lại nhảy lên giường ôm cái con gấu nâu khổng lồ mà ông bố thân yêu tặng hồi sinh nhật năm 15 tuổi,nói nhỏ:- Lâu quá mới về nhà.Chị nhớ em lắm.Rồi cô lăn ra ngủ luôn đến chiều tầm 3h 30 gì đó mới dậy.Góc nhỏ: Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình,có gì góp ý cho mình nhé! Có thể ném đá nhưng nhẹ thôi nhé mình sợ đau. Hì hì(.)

Vẫn trong căn biệt thự ở ngoại ô thành phố, sau khi

Ngưng Tuyết

ăn cơm với anh

Thế Phong

và ba xong thì hai anh em đi lên lầu. Vừa vào phòng cô,

anh Thế Phong

quay ra nói với vẻ mặt tươi như hoa đốn đổ bao nhiêu là trái tim thiếu nữ nhưng mà vô dụng đối với cô vì lâu ngày ở chung nên bị miễn dịch ha ha.

- Có gì nói thẳng đi. Đừng có trưng ra cái vẻ mặt tươi roi rói thế,em nhìn không quen.

Bị cô nói trúng tim đen, anh vẫn cười nhưng lời nói lại theo ý nài nỉ.

- Em gái, em nhất định phải giúp anh.

Thấy anh nói thế cô vẫn làm bộ không có gì hỏi anh:

-Giúp gì thì anh phải nói chứ.Nói ra xem em có giúp được không đã.

THấy

Ngưng Tuyết

nói thế

Thế Phong

nói luôn.

- Em đóng giả làm bạn gái anh nhé! Đi mà

Tuyết Ngưng

xinh đẹp giỏi giang.

NGhe anh nói vậy. Cô cau mày chưa trả lời mà đang suy nghĩ gì đó rồi nói ;

-Vì sao em phải giúp anh và nều em giúp anh thì em sẽ được hưởng lợi gì từ vụ này đây.

Thấy cô cô hỏi thế anh biết đành phải nói sự thật cho cô biết:

- Tiểu Tuyết em giúp anh lần này đi vì anh lỡ nói với thằng bạn thân của mình là anh đã có bạn gái và sẽ dẫn đi gặp nó rồi.

Biết anh không nói dối nhưng cô vẫn phải suy nghĩ cái đã.

Thấy cô phân vân thế là anh sử dụng tuyệt chiêu của mình rồi.Anh nhìn cô bằng anh mắt con cún nhìn NGưng Tuyết

-Đi mà

Tiểu Tuyết

!!!

-Thế em được hưởng gì từvụ này?

Biết là cô lại muốn trao đổi với mình anh lập tức thẳng lưng ra vẻ khí phách hiên ngang nói:

- Em muốn gì cũng được miễn là anh có anh đều sẽ cho em nên em giúp anh nhé!

Được nửa câu trước thì nửa câu sau lại nói với giọng năn nỉ đáng thương.Thấy anh thay đổi sắc mặt nhanh như thế cô cũng không lấy làm ngạc nhiên vì trường hợp này xảy ra nhiều rồi trước khi cô đi Đại học Y rồi(y này không là trường y để làm bác sĩ đấu nhé mà là Y trong X,Y, Z ý hi hi).Nên cô chỉ nói ngắn gọn.

-

Em muốn 1 cái xe ô tô đua nhanh nhất hiện đại nhất.Thế nào?

NGhe điều kiện của cô anh chẳng nhăn mày lấy 1 cái vì mua xe ư anh có thể mua cả chục cái chứ không phải 1 cái kìa. Ai bảo anh

Nhạc Thế Phong

là người thành lập ra

công ty Around the world

, 1 công ty chuyên về ngành du lịch, dịch vụ. Anh sớm đã phát tài từ lâu rồi, bây giờ à chi nhánh công ty rải rác khắp các nước lớn trên thế giới nên anh cũng rất có tiếng đấy không kém

Dạ Hi Thần

là mấy đâu. Nên anh sảng khoái nói:

- Ok! thành giao, nhớ là 2 ngày nữa lúc 11h trưa anh đưa em đi gặp bạn anh.

Cô đi gật đâu rồi đi xếp đò đạc vào phòng.Còn

Thế Phong

thì đương nhiên là đi về phòng mình rồi. Nhưng vừa đi đến cửa thì nhớ ra lại thò đâu vào bảo cô:

-Nhớ là ăn mặc bình thường chút nhé!

Thấy anh đi rồi mà vẫn còn quay lại lại con nói cô phải ăn mặc bình thường nữa chứ. THế là cô quay mặt mà lườm anh nói:

-

Lúc nào em chả ăn mặc bình thường.

VỀ PHÒNG ANH NGAY đi!!

Cô nói với anh còn đặc biệt nhấn mạnh 4 chữ cuối bằng giọng giận dữ đang được cô kìm nén.

Biết lửa giận của cô đang chuẩn bị bộc phát thì anh chạy về phòng luôn.Nhưng trách anh làm sao được cơ chứ vì có lần anh nhờ cô giả làm bạn gái của mình nhưng cô có mặc bộ quần áo nào bình thường đâu toàn mặc nào thì áo hở vai đen, thì thôi đến quần cũng là quần đen bó sát lại còn rách gối, đi giày đinh cao nữa chứ nhìn cô phải nó oách sờ nách ra nhưng mà lại không phù hợp với trường hợp 1 tí nào.

Vì đây là buổi anh dẫn bạn gái khoe với bạn bè. Ai cũng mặc váy người thanh lịch,cao quý.Còn cô thì hoang dã lại gợi cảm.

Từ đấy cho thấy 1 sự tương phản rõ rệt làm hôm đấy anh phải ra về với vẻ mặt đen đến không thể đen hơn được nữa.

Thế mà NGưng Tuyết cô thấy thế không xin lỗi thì thôi lại còn cười ha hả vào mặt anh.Sau anh giận cô có 3 ngày thì không thể giận được nữa.

Cho nên lần này anh phải nhắc cô.

Sau khi anh về phòng mãi cô mới nguôi giận mà xếp đồ đạc cho xong rồi lại nhảy lên giường ôm cái con gấu nâu khổng lồ mà ông bố thân yêu tặng hồi sinh nhật năm 15 tuổi,nói nhỏ:

- Lâu quá mới về nhà.Chị nhớ em lắm.

Rồi cô lăn ra ngủ luôn đến chiều tầm 3h 30 gì đó mới dậy.

Góc nhỏ: Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình,có gì góp ý cho mình nhé! Có thể ném đá nhưng nhẹ thôi nhé mình sợ đau. Hì hì(.)

Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Vẫn trong căn biệt thự ở ngoại ô thành phố, sau khiNgưng Tuyếtăn cơm với anhThế Phongvà ba xong thì hai anh em đi lên lầu. Vừa vào phòng cô,anh Thế Phongquay ra nói với vẻ mặt tươi như hoa đốn đổ bao nhiêu là trái tim thiếu nữ nhưng mà vô dụng đối với cô vì lâu ngày ở chung nên bị miễn dịch ha ha.- Có gì nói thẳng đi. Đừng có trưng ra cái vẻ mặt tươi roi rói thế,em nhìn không quen.Bị cô nói trúng tim đen, anh vẫn cười nhưng lời nói lại theo ý nài nỉ.- Em gái, em nhất định phải giúp anh.Thấy anh nói thế cô vẫn làm bộ không có gì hỏi anh:-Giúp gì thì anh phải nói chứ.Nói ra xem em có giúp được không đã.THấyNgưng Tuyếtnói thếThế Phongnói luôn.- Em đóng giả làm bạn gái anh nhé! Đi màTuyết Ngưngxinh đẹp giỏi giang.NGhe anh nói vậy. Cô cau mày chưa trả lời mà đang suy nghĩ gì đó rồi nói ;-Vì sao em phải giúp anh và nều em giúp anh thì em sẽ được hưởng lợi gì từ vụ này đây.Thấy cô cô hỏi thế anh biết đành phải nói sự thật cho cô biết:- Tiểu Tuyết em giúp anh lần này đi vì anh lỡ nói với thằng bạn thân của mình là anh đã có bạn gái và sẽ dẫn đi gặp nó rồi.Biết anh không nói dối nhưng cô vẫn phải suy nghĩ cái đã.Thấy cô phân vân thế là anh sử dụng tuyệt chiêu của mình rồi.Anh nhìn cô bằng anh mắt con cún nhìn NGưng Tuyết-Đi màTiểu Tuyết!!!-Thế em được hưởng gì từvụ này?Biết là cô lại muốn trao đổi với mình anh lập tức thẳng lưng ra vẻ khí phách hiên ngang nói:- Em muốn gì cũng được miễn là anh có anh đều sẽ cho em nên em giúp anh nhé!Được nửa câu trước thì nửa câu sau lại nói với giọng năn nỉ đáng thương.Thấy anh thay đổi sắc mặt nhanh như thế cô cũng không lấy làm ngạc nhiên vì trường hợp này xảy ra nhiều rồi trước khi cô đi Đại học Y rồi(y này không là trường y để làm bác sĩ đấu nhé mà là Y trong X,Y, Z ý hi hi).Nên cô chỉ nói ngắn gọn.-Em muốn 1 cái xe ô tô đua nhanh nhất hiện đại nhất.Thế nào?NGhe điều kiện của cô anh chẳng nhăn mày lấy 1 cái vì mua xe ư anh có thể mua cả chục cái chứ không phải 1 cái kìa. Ai bảo anhNhạc Thế Phonglà người thành lập racông ty Around the world, 1 công ty chuyên về ngành du lịch, dịch vụ. Anh sớm đã phát tài từ lâu rồi, bây giờ à chi nhánh công ty rải rác khắp các nước lớn trên thế giới nên anh cũng rất có tiếng đấy không kémDạ Hi Thầnlà mấy đâu. Nên anh sảng khoái nói:- Ok! thành giao, nhớ là 2 ngày nữa lúc 11h trưa anh đưa em đi gặp bạn anh.Cô đi gật đâu rồi đi xếp đò đạc vào phòng.CònThế Phongthì đương nhiên là đi về phòng mình rồi. Nhưng vừa đi đến cửa thì nhớ ra lại thò đâu vào bảo cô:-Nhớ là ăn mặc bình thường chút nhé!Thấy anh đi rồi mà vẫn còn quay lại lại con nói cô phải ăn mặc bình thường nữa chứ. THế là cô quay mặt mà lườm anh nói:-Lúc nào em chả ăn mặc bình thường.VỀ PHÒNG ANH NGAY đi!!Cô nói với anh còn đặc biệt nhấn mạnh 4 chữ cuối bằng giọng giận dữ đang được cô kìm nén.Biết lửa giận của cô đang chuẩn bị bộc phát thì anh chạy về phòng luôn.Nhưng trách anh làm sao được cơ chứ vì có lần anh nhờ cô giả làm bạn gái của mình nhưng cô có mặc bộ quần áo nào bình thường đâu toàn mặc nào thì áo hở vai đen, thì thôi đến quần cũng là quần đen bó sát lại còn rách gối, đi giày đinh cao nữa chứ nhìn cô phải nó oách sờ nách ra nhưng mà lại không phù hợp với trường hợp 1 tí nào.Vì đây là buổi anh dẫn bạn gái khoe với bạn bè. Ai cũng mặc váy người thanh lịch,cao quý.Còn cô thì hoang dã lại gợi cảm.Từ đấy cho thấy 1 sự tương phản rõ rệt làm hôm đấy anh phải ra về với vẻ mặt đen đến không thể đen hơn được nữa.Thế mà NGưng Tuyết cô thấy thế không xin lỗi thì thôi lại còn cười ha hả vào mặt anh.Sau anh giận cô có 3 ngày thì không thể giận được nữa.Cho nên lần này anh phải nhắc cô.Sau khi anh về phòng mãi cô mới nguôi giận mà xếp đồ đạc cho xong rồi lại nhảy lên giường ôm cái con gấu nâu khổng lồ mà ông bố thân yêu tặng hồi sinh nhật năm 15 tuổi,nói nhỏ:- Lâu quá mới về nhà.Chị nhớ em lắm.Rồi cô lăn ra ngủ luôn đến chiều tầm 3h 30 gì đó mới dậy.Góc nhỏ: Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình,có gì góp ý cho mình nhé! Có thể ném đá nhưng nhẹ thôi nhé mình sợ đau. Hì hì(.)

Chương 3: Thỏa thuận