12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác…
Chương 4: Xung đột (1)
Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Tỉnh dậy cũng không muộn lắm tầm 3h30 gì đóNhưng vì cơn buồn ngủ vẫn còn nên cô còn ì ạch chưa chịu xuống giường thì điiện thoại cô đổ chuông nên cô đành phải lết cái thân thể còn ngái ngủ, quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù như cái tổ quạ của mình đi nghe điện thoại.THì ra làTiểu thanhcô bấm nút nghe rồi:- ALo,NGhe trong điện thoại có 1 cái giọng ngai ngái là cô biết cái cô bạn thân của mình vừa ngủ dậy, nên cô vào thẳng vấn đề luôn:- Tiểu Tuyết, chiều nay cậu rảnh không?- Rảnh,làm sao?ThấyNgưng Tuyếtnói thếHuyền Thanhvui sướng nói:- Chiều nay cậu rảnh thì chúng mình đi ăn kem đi.Cũng không có việc gì làm thì cô cũng muốn đi hít thở không khí 1 chút.- Được, thế ăn ở đâu?- Ở quán kem Việt Thảo nổi tiếng đó, À mà lúc ra đây cậu mặc đẹp tí đừng có đeo cái kiếng hồi đi học nhé!XongNgưng Tuyếtchỉ Ừ một tiếng rồi cúp máy.Ngưng Tuyếtđoán chắc chắn là lại xảy ra xung đột với ai nên cầu cứu cô nên cô dậy luônDậy xúc miệng, rửa mặt sạch sẽ. Cô chỉ chọn 1 cái váy xòe trắng có mấy bông hoa ở viền váy, chải qua cái đầu rồi lấy cái cặp kẹp gọn lại và đi đôi guốc trắng mũi nhọn cao tầm khoảng 5, 6 phân gì đó là xuống nhà.Vừa xuống cô đã hỏi ông bốNhạc Bìnhcủa mình:-Bố ơi bố có thấyanh Thế Phongđể cho con cái chìa khóa xe ô tô nào không ạ?Thấy cô con gái mình hỏi thì đương nhiên ông sẽ trả lời.Quay ra với khuôn mặt tươi cười mà hiền hậu nói ;- Có lúc nãyThế Phongnó về để chìa khóa ở trong tủ kính ngoài phòng khách ý.Nghe xong cô đi ra phòng khách lấy được chìa khóa cô chạy ra bãi đỗ xe nhưng cô cũng không quên chào bố.-Con chào bố, con đi ạXong cô lên xe và đi trên con đường ra hàng kem chỗ hẹn vớiTiểu Thanh. Vì đường từ ngoại ô vào trung tâm thành phố khá xa nên cũng mất chút thời gian nhưng với chiếc xe mới này thì cũng không mất bao nhiêu dù sao đường ở ngoại ô có chút vắng mà.Kít....Tiếng thắng xe vang lên chứng tỏ đã đến nơi mà địa điểm là quán kem.Tô Ngưng Tuyếtbước xuống xe khiến cho mọi người chung quanh phải hít 1 hơi sâu.Ngưng tuyếtbước xuống đơn giản nhưng trong mắt người khác thì câu đâu được đơn giản mà bình thường thế. Chỉ với chiếc xe Lamborghini Veneno Roadster màu đỏ nổi bật,sốlượng có hạn trên thế giới với giá 4.5 triệu USD là đã khiến công chúng vỡ òa rồi. Đã thế cô còn 1 thân màu trắng thanh nhã bước xuống từ chiếc siêu xe màu đỏ này thì đã tạo cho cô 1 sự tương phản rõ rệt thì bảo làm sao mà không gây chú ý cho được chứ.Vừa bước vào hàng kem thì cô đã nghe thấy tiếng gọi củaTiểu Thanhvang lên:- Tiểu Tuyết chỗ này.- Mau mau qua đây ngồi.Đi tới chỗTiểu Thanhthì thấy còn 3 người phụ nữ khác một thân hàng hiệu với những đồ trang sức quý giá phản lại ánh sáng khiến cô nheo con mắt đẹp, quay ra hỏiTiểu Thanh:- Tiểu Thanh không phải cậu hẹn tớ ra đây ăn sao?- Mấy người này là ai?Biết là cô sẽ hỏi nênTiểu Thanhnói luôn 1 lèo:- Cậu không nhớ sao?- Đây là Triệu Mỹ, Lý Nhiên, Hoàng Tinh NHi tam đại mỹ nhân thủ đô đó, hoa khôi của trường, ngày xưa học cùng lớp với tụi mình năm cao trung ớ.Huyền Thanhcòn đặc biết nhấn mạnh mấy chữ Tam đại mỹ nhân và hoa khôi của trường.Dù ngheTiểu Thanhgiới thiệu thế nhưng cô vẫn lạnh nhạt nói:- Không nhớ.ThấyNgưng Tuyếtnói thế thì bộ 3 kia tức xì khói,Lý Nhiêntrừng mắt lên nhìn cô nhẹ giọng quát:- Cô đừng có mà khinh người quá đáng.Ngưng Tuyếtlạnh lùng phun ra mấy chữ:- Tôi khinh mấy cô hồi nào là tự mấy người nhận màThấy mọi người có chút chung đụngTiểu Thanhchủ động giảng hòa nhưng giọng điệu khiến người nghe không thấy có chút bình thường tí nào mà là có chút ẩn ý nào đó.- THôi thôi chắc do Tiểu Tuyết không có ấn tượng rõ lắm hay thế nào đó nên mới không nhớ thôi.- Ba cậu đừng để bụng nhé.!Ba người kia thấyTiểu Thanhgiảng hòa nên mới bớt hỏa khí phần nào, Triệu mỹnói:- Cô là Tô NGưng.........Triệu mỹchưa kịp nói xong thìLý NHiênbây giờ mới nhận ra vấn đề làTiểu Thanhnói thế không phải là châm chọc bọn họ thì gì bảo bọn họ không đủ nổi nên không nhớ còn gì.Đối với những người nổi tiếng như những tiểu thư như 3 người đây chính là 1 sự sỉ nhục còn gì. QuátTiểu Thanh:- Cô ăn nói kiểu này là có ý gì hả Dạ Huyền Thanh. Cô muốn nói tam đại mỹ nhân chúng tôi không đủ nổi khiến cô ta không nhớ nổi lấy cái mặt, cái tên sao.(Ngồi gần với Tiểu Tuyết nhà mình mà cũng nhận là mỹ nhân. buồn nôn,,. Ê cô tác giả kia Tiểu Tuyết là cho cô gọi à. Dạ Hi Thần lạnh đến không thể lạnh hơn phun ra mấy chữ. TÁc giả: Tôi cứ gọi Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết... “ Tác giả xách dép bỏ chạy..)Triệu Mỹ là kiểu người không có não nên bây giờ mới tỉnh ngộ nên cô mới hùa theoLý NHiênnóiTiểu Thanh:- Cô cố ý đúng không.DùHoàng Tinh Nhingồi đấy không nói gì nhưng sắc mặt lúc trắng lúc xanh.ThấyTriệu MỹvàLý NhiênquátTiểu ThanhthìNgưng Tuyếtngồi ở ghế với sắc mặt bình thản nói bênh vực cô bạn thân của mình- Là mấy cô tự mình nhận có ai nói mấy người không đủ nổi đâu.NGheNgưng tuyếtphản bác lại nhưng người có ai đáp lại được câu nào đâu. Lúc nàyHoàng Tinh NHimới lên tiếng mà đã khóc thút thít như “ hoa lê đái vũ”-Bọn mình là bạn bè mà.... sao cậu laị... nói bọn mình như thế..HAi người còn lại thấy bận mình khóc cũng an ủi nhưng vẫn nói lời châm châm chọc chọc lạiTiểu ThanhVàNgưng Tuyết- Tinh NHi cậu đừng khóc nữa cái loại như cô ta thì chỉ biết ghen tỵ với tui mình thôi,- Triệu Mỹ cậu đừng nói 2 bạn ý thế chắc bạn ý không cố ý đâu.NHìn 3 người “kẻ xướng người họa” màNgưng Tuyếtvẫn thản nhiên ngồi uống nước.Nhưng có người nghe được lại có ý vị khác:- BẠn bè với nhau mà thế đấy. đúng là cái loại không ra gìNhững người khách khác thi nhau nghị luận thì thầm khiến choTiểu Thanhmặt trắng xanh cònNgưng Tuyếtvẫn bình thản. Còn ba cái người kia thì đang “mở cờ trong bụng” vẫn tiếp tục diễn.
Tỉnh dậy cũng không muộn lắm tầm 3h30 gì đó
Nhưng vì cơn buồn ngủ vẫn còn nên cô còn ì ạch chưa chịu xuống giường thì điiện thoại cô đổ chuông nên cô đành phải lết cái thân thể còn ngái ngủ, quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù như cái tổ quạ của mình đi nghe điện thoại.
THì ra là
Tiểu thanh
cô bấm nút nghe rồi:
- ALo,
NGhe trong điện thoại có 1 cái giọng ngai ngái là cô biết cái cô bạn thân của mình vừa ngủ dậy, nên cô vào thẳng vấn đề luôn:
- Tiểu Tuyết, chiều nay cậu rảnh không? - Rảnh,làm sao?
Thấy
Ngưng Tuyết
nói thế
Huyền Thanh
vui sướng nói:
- Chiều nay cậu rảnh thì chúng mình đi ăn kem đi.
Cũng không có việc gì làm thì cô cũng muốn đi hít thở không khí 1 chút.
- Được, thế ăn ở đâu? - Ở quán kem Việt Thảo nổi tiếng đó, À mà lúc ra đây cậu mặc đẹp tí đừng có đeo cái kiếng hồi đi học nhé!
Xong
Ngưng Tuyết
chỉ Ừ một tiếng rồi cúp máy.
Ngưng Tuyết
đoán chắc chắn là lại xảy ra xung đột với ai nên cầu cứu cô nên cô dậy luôn
Dậy xúc miệng, rửa mặt sạch sẽ. Cô chỉ chọn 1 cái váy xòe trắng có mấy bông hoa ở viền váy, chải qua cái đầu rồi lấy cái cặp kẹp gọn lại và đi đôi guốc trắng mũi nhọn cao tầm khoảng 5, 6 phân gì đó là xuống nhà.
Vừa xuống cô đã hỏi ông bố
Nhạc Bình
của mình:
-Bố ơi bố có thấy
anh Thế Phong để cho con cái chìa khóa xe ô tô nào không ạ?
Thấy cô con gái mình hỏi thì đương nhiên ông sẽ trả lời.
Quay ra với khuôn mặt tươi cười mà hiền hậu nói ;
- Có lúc nãy
Thế Phong nó về để chìa khóa ở trong tủ kính ngoài phòng khách ý.
Nghe xong cô đi ra phòng khách lấy được chìa khóa cô chạy ra bãi đỗ xe nhưng cô cũng không quên chào bố.
-Con chào bố, con đi ạ
Xong cô lên xe và đi trên con đường ra hàng kem chỗ hẹn với
Tiểu Thanh
. Vì đường từ ngoại ô vào trung tâm thành phố khá xa nên cũng mất chút thời gian nhưng với chiếc xe mới này thì cũng không mất bao nhiêu dù sao đường ở ngoại ô có chút vắng mà.
Kít....
Tiếng thắng xe vang lên chứng tỏ đã đến nơi mà địa điểm là quán kem.
Tô Ngưng Tuyết
bước xuống xe khiến cho mọi người chung quanh phải hít 1 hơi sâu.
Ngưng tuyết
bước xuống đơn giản nhưng trong mắt người khác thì câu đâu được đơn giản mà bình thường thế. Chỉ với chiếc xe Lamborghini Veneno Roadster màu đỏ nổi bật,sốlượng có hạn trên thế giới với giá 4.5 triệu USD là đã khiến công chúng vỡ òa rồi. Đã thế cô còn 1 thân màu trắng thanh nhã bước xuống từ chiếc siêu xe màu đỏ này thì đã tạo cho cô 1 sự tương phản rõ rệt thì bảo làm sao mà không gây chú ý cho được chứ.
Vừa bước vào hàng kem thì cô đã nghe thấy tiếng gọi của
Tiểu Thanh
vang lên:
- Tiểu Tuyết chỗ này. - Mau mau qua đây ngồi.
Đi tới chỗ
Tiểu Thanh
thì thấy còn 3 người phụ nữ khác một thân hàng hiệu với những đồ trang sức quý giá phản lại ánh sáng khiến cô nheo con mắt đẹp, quay ra hỏi
Tiểu Thanh: - Tiểu Thanh không phải cậu hẹn tớ ra đây ăn sao? - Mấy người này là ai?
Biết là cô sẽ hỏi nên
Tiểu Thanh
nói luôn 1 lèo:
- Cậu không nhớ sao? - Đây là Triệu Mỹ, Lý Nhiên, Hoàng Tinh NHi tam đại mỹ nhân thủ đô đó, hoa khôi của trường, ngày xưa học cùng lớp với tụi mình năm cao trung ớ. Huyền Thanh
còn đặc biết nhấn mạnh mấy chữ Tam đại mỹ nhân và hoa khôi của trường.
Dù nghe
Tiểu Thanh
giới thiệu thế nhưng cô vẫn lạnh nhạt nói:
- Không nhớ.
Thấy
Ngưng Tuyết
nói thế thì bộ 3 kia tức xì khói,
Lý Nhiên
trừng mắt lên nhìn cô nhẹ giọng quát:
- Cô đừng có mà khinh người quá đáng. Ngưng Tuyết
lạnh lùng phun ra mấy chữ:
- Tôi khinh mấy cô hồi nào là tự mấy người nhận mà
Thấy mọi người có chút chung đụng
Tiểu Thanh
chủ động giảng hòa nhưng giọng điệu khiến người nghe không thấy có chút bình thường tí nào mà là có chút ẩn ý nào đó.
- THôi thôi chắc do Tiểu Tuyết không có ấn tượng rõ lắm hay thế nào đó nên mới không nhớ thôi. - Ba cậu đừng để bụng nhé.!
Ba người kia thấy
Tiểu Thanh
giảng hòa nên mới bớt hỏa khí phần nào
, Triệu mỹ
nói:
- Cô là Tô NGưng......... Triệu mỹ
chưa kịp nói xong thì
Lý NHiên
bây giờ mới nhận ra vấn đề là
Tiểu Thanh
nói thế không phải là châm chọc bọn họ thì gì bảo bọn họ không đủ nổi nên không nhớ còn gì.
Đối với những người nổi tiếng như những tiểu thư như 3 người đây chính là 1 sự sỉ nhục còn gì. Quát
Tiểu Thanh: - Cô ăn nói kiểu này là có ý gì hả Dạ Huyền Thanh. Cô muốn nói tam đại mỹ nhân chúng tôi không đủ nổi khiến cô ta không nhớ nổi lấy cái mặt, cái tên sao.
(
Ngồi gần với Tiểu Tuyết nhà mình mà cũng nhận là mỹ nhân. buồn nôn,,. Ê cô tác giả kia Tiểu Tuyết là cho cô gọi à. Dạ Hi Thần lạnh đến không thể lạnh hơn phun ra mấy chữ. TÁc giả: Tôi cứ gọi Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết... “ Tác giả xách dép bỏ chạy..) Triệu M
ỹ là kiểu người không có não nên bây giờ mới tỉnh ngộ nên cô mới hùa theo
Lý NHiên
nói
Tiểu Thanh: - Cô cố ý đúng không.
Dù
Hoàng Tinh Nhi
ngồi đấy không nói gì nhưng sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Thấy
Triệu Mỹ
và
Lý Nhiên
quát
Tiểu Thanh
thì
Ngưng Tuyết
ngồi ở ghế với sắc mặt bình thản nói bênh vực cô bạn thân của mình
- Là mấy cô tự mình nhận có ai nói mấy người không đủ nổi đâu.
NGhe
Ngưng tuyết
phản bác lại nhưng người có ai đáp lại được câu nào đâu. Lúc này
Hoàng Tinh NHi
mới lên tiếng mà đã khóc thút thít như “ hoa lê đái vũ”
-Bọn mình là bạn bè mà.... sao cậu laị... nói bọn mình như thế..
HAi người còn lại thấy bận mình khóc cũng an ủi nhưng vẫn nói lời châm châm chọc chọc lại
Tiểu Thanh
Và
Ngưng Tuyết - Tinh NHi cậu đừng khóc nữa cái loại như cô ta thì chỉ biết ghen tỵ với tui mình thôi, - Triệu Mỹ cậu đừng nói 2 bạn ý thế chắc bạn ý không cố ý đâu.
NHìn 3 người “kẻ xướng người họa” mà
Ngưng Tuyết
vẫn thản nhiên ngồi uống nước.
Nhưng có người nghe được lại có ý vị khác:
- BẠn bè với nhau mà thế đấy. đúng là cái loại không ra gì
Những người khách khác thi nhau nghị luận thì thầm khiến cho
Tiểu Thanh
mặt trắng xanh còn
Ngưng Tuyết
vẫn bình thản. Còn ba cái người kia thì đang “mở cờ trong bụng” vẫn tiếp tục diễn.
Chủ Tịch! Em Lỡ Yêu Anh RồiTác giả: Hương (Trà)Truyện Ngôn Tình 12h đêm thành phố X nước C. Có 1 chiếc xe màu đỏ hãng ô tô bản số lượng có hạnLamborghini giá thành 421.000 USD ( giá thật) phóng như bay trên con đường vắng tanh ko 1 bóng người. trong xe đc ngăn cách bởi 1 tấm kính hơi hé nên ta có thể thấy có 1 người đàn ông đẹp zai với khuân mặt như tuyệt tác của các vị thần, đôi mắt hổ phách đen mà sâu hút hồn người nhìn, đôi môi mỏng gợi cảm khẽ nhếnh, mày kiếm làm anh có vẻ ngông cuồng mà ko thiếu phần lạnh lùng. Lúc này anh mặc chiếc áo sơ mi đen tuyền với hoa văn làm hoàn toàn bằng gia công,cổ áo đính vài viên đá bạc làm tăng lên vẻ đẹp cao quý của anh, cúc áo lại bị mở ra 2 cái làm v*m ng*c r*n ch*c của anh như ẩn như hiện. lúc này ai mà nhìn thấy chắc sẽ bị cảnh gởi cảm này mà máu huyết sôi trào mất. Mà trên đời này người có nhiều tiền,vẻ ngoài đẹp như thế thì chỉ có Chủ tịch tập đoàn Thiên Dương Dạ Hi Thần rồi. Vì để thoải mái tinh thần anh đã đi đua xe ( 12h đêm đua xe chắc chỉ có anh mới làm đc ^ - ^), bẻ tay lái thực hiện động tác… Tỉnh dậy cũng không muộn lắm tầm 3h30 gì đóNhưng vì cơn buồn ngủ vẫn còn nên cô còn ì ạch chưa chịu xuống giường thì điiện thoại cô đổ chuông nên cô đành phải lết cái thân thể còn ngái ngủ, quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù như cái tổ quạ của mình đi nghe điện thoại.THì ra làTiểu thanhcô bấm nút nghe rồi:- ALo,NGhe trong điện thoại có 1 cái giọng ngai ngái là cô biết cái cô bạn thân của mình vừa ngủ dậy, nên cô vào thẳng vấn đề luôn:- Tiểu Tuyết, chiều nay cậu rảnh không?- Rảnh,làm sao?ThấyNgưng Tuyếtnói thếHuyền Thanhvui sướng nói:- Chiều nay cậu rảnh thì chúng mình đi ăn kem đi.Cũng không có việc gì làm thì cô cũng muốn đi hít thở không khí 1 chút.- Được, thế ăn ở đâu?- Ở quán kem Việt Thảo nổi tiếng đó, À mà lúc ra đây cậu mặc đẹp tí đừng có đeo cái kiếng hồi đi học nhé!XongNgưng Tuyếtchỉ Ừ một tiếng rồi cúp máy.Ngưng Tuyếtđoán chắc chắn là lại xảy ra xung đột với ai nên cầu cứu cô nên cô dậy luônDậy xúc miệng, rửa mặt sạch sẽ. Cô chỉ chọn 1 cái váy xòe trắng có mấy bông hoa ở viền váy, chải qua cái đầu rồi lấy cái cặp kẹp gọn lại và đi đôi guốc trắng mũi nhọn cao tầm khoảng 5, 6 phân gì đó là xuống nhà.Vừa xuống cô đã hỏi ông bốNhạc Bìnhcủa mình:-Bố ơi bố có thấyanh Thế Phongđể cho con cái chìa khóa xe ô tô nào không ạ?Thấy cô con gái mình hỏi thì đương nhiên ông sẽ trả lời.Quay ra với khuôn mặt tươi cười mà hiền hậu nói ;- Có lúc nãyThế Phongnó về để chìa khóa ở trong tủ kính ngoài phòng khách ý.Nghe xong cô đi ra phòng khách lấy được chìa khóa cô chạy ra bãi đỗ xe nhưng cô cũng không quên chào bố.-Con chào bố, con đi ạXong cô lên xe và đi trên con đường ra hàng kem chỗ hẹn vớiTiểu Thanh. Vì đường từ ngoại ô vào trung tâm thành phố khá xa nên cũng mất chút thời gian nhưng với chiếc xe mới này thì cũng không mất bao nhiêu dù sao đường ở ngoại ô có chút vắng mà.Kít....Tiếng thắng xe vang lên chứng tỏ đã đến nơi mà địa điểm là quán kem.Tô Ngưng Tuyếtbước xuống xe khiến cho mọi người chung quanh phải hít 1 hơi sâu.Ngưng tuyếtbước xuống đơn giản nhưng trong mắt người khác thì câu đâu được đơn giản mà bình thường thế. Chỉ với chiếc xe Lamborghini Veneno Roadster màu đỏ nổi bật,sốlượng có hạn trên thế giới với giá 4.5 triệu USD là đã khiến công chúng vỡ òa rồi. Đã thế cô còn 1 thân màu trắng thanh nhã bước xuống từ chiếc siêu xe màu đỏ này thì đã tạo cho cô 1 sự tương phản rõ rệt thì bảo làm sao mà không gây chú ý cho được chứ.Vừa bước vào hàng kem thì cô đã nghe thấy tiếng gọi củaTiểu Thanhvang lên:- Tiểu Tuyết chỗ này.- Mau mau qua đây ngồi.Đi tới chỗTiểu Thanhthì thấy còn 3 người phụ nữ khác một thân hàng hiệu với những đồ trang sức quý giá phản lại ánh sáng khiến cô nheo con mắt đẹp, quay ra hỏiTiểu Thanh:- Tiểu Thanh không phải cậu hẹn tớ ra đây ăn sao?- Mấy người này là ai?Biết là cô sẽ hỏi nênTiểu Thanhnói luôn 1 lèo:- Cậu không nhớ sao?- Đây là Triệu Mỹ, Lý Nhiên, Hoàng Tinh NHi tam đại mỹ nhân thủ đô đó, hoa khôi của trường, ngày xưa học cùng lớp với tụi mình năm cao trung ớ.Huyền Thanhcòn đặc biết nhấn mạnh mấy chữ Tam đại mỹ nhân và hoa khôi của trường.Dù ngheTiểu Thanhgiới thiệu thế nhưng cô vẫn lạnh nhạt nói:- Không nhớ.ThấyNgưng Tuyếtnói thế thì bộ 3 kia tức xì khói,Lý Nhiêntrừng mắt lên nhìn cô nhẹ giọng quát:- Cô đừng có mà khinh người quá đáng.Ngưng Tuyếtlạnh lùng phun ra mấy chữ:- Tôi khinh mấy cô hồi nào là tự mấy người nhận màThấy mọi người có chút chung đụngTiểu Thanhchủ động giảng hòa nhưng giọng điệu khiến người nghe không thấy có chút bình thường tí nào mà là có chút ẩn ý nào đó.- THôi thôi chắc do Tiểu Tuyết không có ấn tượng rõ lắm hay thế nào đó nên mới không nhớ thôi.- Ba cậu đừng để bụng nhé.!Ba người kia thấyTiểu Thanhgiảng hòa nên mới bớt hỏa khí phần nào, Triệu mỹnói:- Cô là Tô NGưng.........Triệu mỹchưa kịp nói xong thìLý NHiênbây giờ mới nhận ra vấn đề làTiểu Thanhnói thế không phải là châm chọc bọn họ thì gì bảo bọn họ không đủ nổi nên không nhớ còn gì.Đối với những người nổi tiếng như những tiểu thư như 3 người đây chính là 1 sự sỉ nhục còn gì. QuátTiểu Thanh:- Cô ăn nói kiểu này là có ý gì hả Dạ Huyền Thanh. Cô muốn nói tam đại mỹ nhân chúng tôi không đủ nổi khiến cô ta không nhớ nổi lấy cái mặt, cái tên sao.(Ngồi gần với Tiểu Tuyết nhà mình mà cũng nhận là mỹ nhân. buồn nôn,,. Ê cô tác giả kia Tiểu Tuyết là cho cô gọi à. Dạ Hi Thần lạnh đến không thể lạnh hơn phun ra mấy chữ. TÁc giả: Tôi cứ gọi Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết,Tiểu Tuyết... “ Tác giả xách dép bỏ chạy..)Triệu Mỹ là kiểu người không có não nên bây giờ mới tỉnh ngộ nên cô mới hùa theoLý NHiênnóiTiểu Thanh:- Cô cố ý đúng không.DùHoàng Tinh Nhingồi đấy không nói gì nhưng sắc mặt lúc trắng lúc xanh.ThấyTriệu MỹvàLý NhiênquátTiểu ThanhthìNgưng Tuyếtngồi ở ghế với sắc mặt bình thản nói bênh vực cô bạn thân của mình- Là mấy cô tự mình nhận có ai nói mấy người không đủ nổi đâu.NGheNgưng tuyếtphản bác lại nhưng người có ai đáp lại được câu nào đâu. Lúc nàyHoàng Tinh NHimới lên tiếng mà đã khóc thút thít như “ hoa lê đái vũ”-Bọn mình là bạn bè mà.... sao cậu laị... nói bọn mình như thế..HAi người còn lại thấy bận mình khóc cũng an ủi nhưng vẫn nói lời châm châm chọc chọc lạiTiểu ThanhVàNgưng Tuyết- Tinh NHi cậu đừng khóc nữa cái loại như cô ta thì chỉ biết ghen tỵ với tui mình thôi,- Triệu Mỹ cậu đừng nói 2 bạn ý thế chắc bạn ý không cố ý đâu.NHìn 3 người “kẻ xướng người họa” màNgưng Tuyếtvẫn thản nhiên ngồi uống nước.Nhưng có người nghe được lại có ý vị khác:- BẠn bè với nhau mà thế đấy. đúng là cái loại không ra gìNhững người khách khác thi nhau nghị luận thì thầm khiến choTiểu Thanhmặt trắng xanh cònNgưng Tuyếtvẫn bình thản. Còn ba cái người kia thì đang “mở cờ trong bụng” vẫn tiếp tục diễn.